Đảo Ôn Trước - Chương 57: Cơn Say Và Những Lời Thú Nhận Vụng Về
Cập nhật lúc: 2026-02-03 09:17:50
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Trước say thật , mắt mờ , đầu óc cuồng.
Chưa bao giờ uống rượu, cô ngờ cảm giác say lâng lâng thế . Dù chân vẫn vững và nhận Giang Gia Ngôn, nhưng cô chỉ dựa dẫm . Cô cảm giác thể bay xuống cầu thang .
Giang Gia Ngôn cúi Ôn Trước cọ cọ má n.g.ự.c , trái tim như lửa đốt, rạo rực yên. Một tay ôm eo cô, một tay vỗ nhẹ vai cô, dỗ dành: "Ôn Trước, xuống nhà thôi, đưa về."
"Tớ về nhà." Cô buột miệng suy nghĩ trong lòng.
"Thế ?"
"Tớ đến nhà ."
"Nhà ?" Giang Gia Ngôn ngạc nhiên cô. Đôi mắt đen láy xinh của cô giờ phủ một lớp sương mờ, đúng là tỉnh táo .
"Để hôm khác nhé, giờ say , về nghỉ ngơi."
"Tớ say thật, nhưng tớ thấy cần nghỉ ngơi." Cô năng rõ ràng, lý lẽ đanh thép.
Anh bật : "Vậy cần gì?"
"Đầu tiên, nghiêm túc chút , tớ đang nghiêm túc đấy." Cô ngước mặt , vẻ mặt nghiêm trọng.
Anh vội thu nụ , hắng giọng: "Được , nghiêm túc đây. Xin hỏi về nhà mà gì?"
"Tớ thăm Giang Ý Hành."
Giang Ý Hành là chú ch.ó Samoyed của . Ôn Trước thích nó. thực , cô tư tâm riêng. Cô hẳn chỉ gặp chó, mà còn chuyện với .
Nên cô thấy say.
Nghe , nụ môi tắt ngấm, giọng trầm xuống: "Tạm thời gặp nó ."
"Tại ?"
"Vì Giang Ý Hành đưa ."
Ánh mắt Ôn Trước chùng xuống, buồn bã. Cô nhớ đến một năm biến mất, nhớ đến những vết thương khi . Chắc chắn thời gian đó sống hề dễ dàng.
Ra khỏi nhà hàng, gió đêm mát rượi thổi bay tóc , để lộ vầng trán cao và đôi mắt sáng. Ôn Trước ngược gió, tóc bay loạn xạ che khuất vẻ thất vọng mặt. Cô đưa tay gãi gãi mắt vì ngứa, để vệt đỏ làn da trắng.
Anh đưa tay vén tóc cô tai: "Cậu về thì dạo chút cho giã rượu nhé."
Cô im lặng, coi như cô đồng ý.
gió cô tỉnh, ngược càng cô say hơn. Ban đầu cô vững, cứ đụng vai . Sau đó mắt cô hoa lên, một hóa hai, thấy hòn đá cách mấy bước chân mà cứ giơ chân lên định bước qua, trông ngốc nghếch vô cùng.
Cuối cùng cô vững, hai bước là ngã. Hết cách, Giang Gia Ngôn đành cõng cô đường lớn bắt xe.
Gió đêm hiu hiu. Ôn Trước im lưng , cảm nhận ấm và bờ vai rộng vững chãi qua lớp áo mỏng.
Cô nhớ mùa hè hai năm , cũng cõng cô đến phòng y tế. Khi đó cô nhút nhát, dù cõng cũng dám chạm . Giờ rượu gan to hơn, cô ôm chặt lấy buông.
Đi vài phút, tưởng cô ngủ thì bỗng một cảm giác ấm áp mềm mại chạm vành tai trái của . Ôn Trước đang dùng ngón tay mân mê vành tai .
Tai là nơi nhạy cảm, thêm tình cảm dành cho cô, hành động khiến nổi da gà, tim run rẩy, cảm giác tê dại lan tỏa từ gáy xuống sống lưng.
"Đừng nghịch." Anh nhắc nhở.
Cô , coi tai như món đồ chơi, lúc thì véo nhẹ, lúc thì vuốt ve dọc theo vành tai.
Anh chịu nổi, nghiêng đầu tránh. Cô bất mãn, rướn lên đuổi theo, thở nóng hổi phả tai .
Giọng mềm mại như bông gòn vang lên bên tai: "Giang Gia Ngôn, tớ đến nhà thăm Giang Ý Hành."
Nghe như đang nũng.
Tim đập điên cuồng. Anh chỉ thả cô xuống mà hôn cho thỏa thích. cố kìm nén, bước tiếp: "Được , bắt xe đưa thăm Giang Ý Hành."
Ra đường lớn, thả cô xuống, lấy điện thoại gọi xe. Cô say quá vững, cứ lắc lư nghiêng ngả.
Anh dang tay : "Đừng lộn xộn nữa, ngã bây giờ. Dựa ."
Cô ngoan ngoãn dựa đầu vai , im thin thít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-57-con-say-va-nhung-loi-thu-nhan-vung-ve.html.]
Anh ngờ khi say cô dính và lời đến thế, giọng cũng ngọt ngào hơn hẳn. Anh tự nhủ mai cô tỉnh rượu giáo huấn một trận, cấm tiệt uống rượu bên ngoài.
Thấy cô im re, cúi xuống xem thử. Bất ngờ bắt gặp đôi mắt mở to của cô lên. Mắt cô to tròn nhưng lờ đờ, mặt đỏ bừng vì men rượu.
Anh hỏi nhỏ: "Vừa nãy ăn ít quá, lát về bảo đầu bếp chút đồ ăn nhé?"
Cô đáp, chằm chằm một lúc gục đầu vai . Người say thường suy tư, nhưng chẳng ai họ nghĩ gì.
Anh xoa đầu cô, im lặng chờ xe.
Xe đến, đỡ cô xe cẩn thận bên cạnh.
Ôn Trước tựa đầu cửa sổ ngoài. Anh hình phản chiếu đôi mắt cô kính xe, đưa tay kéo nhẹ cổ cô về phía .
Cô mềm nhũn, chút phản kháng, ngoan ngoãn ngả đầu lên vai .
"Khó chịu thì ngủ một lát ."
cô ngủ . Nhắm mắt là hình ảnh một năm qua ùa về. Những tin nhắn hồi âm, những tìm kiếm trong vô vọng, những câu hỏi thăm dò từ bạn bè...
Thời gian đó cô lao đầu giải đề, áp dụng những phương pháp dạy. Thậm chí khi ôn bài cô cũng nhớ đến .
Nỗi nhớ dần nguôi ngoai, cô từng nghĩ sẽ bao giờ gặp nữa. về.
Với cô, luôn đặc biệt. Là hòn đảo an , là bạn tin cậy, là cô thầm thương trộm nhớ.
Cô mở mắt, im lặng . Anh tưởng cô ngủ, cúi xuống thì chạm mắt cô.
Vài như thế, bật : "Cậu cố ý ?"
Cô ậm ừ trong cổ họng.
Anh vỗ nhẹ đầu cô: "Tửu phẩm cũng khá đấy."
Đi mất gần một tiếng mới đến nơi. Tài xế trố mắt khu trang viên rộng lớn, trầm trồ kinh ngạc. Tiếng ồn ào cô khó chịu, rúc sâu lòng .
Anh chỉ đường cho tài xế dừng biệt thự, cõng cô xuống xe.
Vườn hoa đèn đuốc sáng trưng, đài phun nước rực rỡ sắc màu.
Nằm lưng , cô ngắm say sưa lầm bầm: "Tớ thích hoa hồng."
"Chẳng thích hướng dương ? Sao đổi sang hoa hồng ?"
Cô trả lời.
Anh cõng cô thang máy riêng lên tầng 4.
Hệ thống đèn thông minh bật sáng. Không gian vẫn như xưa, chỉ thiếu chú ch.ó Samoyed đợi ở cửa.
Anh đưa cô phòng chiếu phim, đặt cô xuống nệm, bật máy chiếu hình ảnh chú ch.ó lên.
"Cậu đây nhé, lấy chút đồ ăn."
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, nhăn mặt: "Tớ khó chịu."
"Sao thế? Đau ở ?"
"Bụng." Cô líu lưỡi rõ tiếng nhưng tay thì bám chặt.
Anh đoán ngay. Ăn ít uống rượu pha tạp, dày biểu tình mới lạ.
" lấy đồ ăn với thuốc, ăn là đỡ ngay."
Nghe đến t.h.u.ố.c cô càng khó chịu, nhất quyết buông tay: "Khó chịu lắm..."
Giang Gia Ngôn bất lực. Giọng cô nũng nịu thế thì mà . Thấy cô đau, xuống dỗ dành: " xoa bụng cho nhé? Xoa xoa là hết đau ngay."
Cô bò lòng . Anh vòng tay ôm trọn lấy cô, đặt tay lên bụng cô xoa nhẹ. Bụng cô mềm mại, điều chỉnh lực tay .
Dạ dày đỡ đau mấy nhưng ôm, ngửi thấy mùi hương quen thuộc của , cô thấy an tuyệt đối, khẽ rên ư ử như mèo con.
Màn hình chiếu cảnh chú ch.ó đang ngủ trong phòng tối, ánh sáng lờ mờ. Anh cúi cô gái nhỏ đang dựa dẫm , ánh sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt cô, toát lên vẻ yếu đuối và quyến rũ c.h.ế.t .