Đảo Ôn Trước - Chương 6: Kẻ Quấy Rối Và "Hiệu Ứng Vịt Con"

Cập nhật lúc: 2026-01-29 07:44:08
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Trước đành điện thoại cho Lý Thiên Nham. Trước khi , còn nhắc hai : "Về nhớ đồng ý kết bạn với đấy nhé."

Cả buổi tối tự học hôm đó cô ngẩng đầu lên, tự gặm nhấm nỗi muộn phiền.

sách Sinh học, thấy hình vẽ cấu tạo cơ thể một loài chim, bỗng nhớ tới một kiến thức từng qua: Tâm lý chim non ( còn gọi là hiệu ứng vịt con/imprinting).

Trong động vật học, đây là hiện tượng chim non sẽ coi sinh vật đầu tiên nó thấy khi chào đời là . Còn đối với con , tâm lý ám chỉ việc một nảy sinh cảm tình đặc biệt với khác giới quan trọng đầu tiên mà họ gặp trong một cảnh mới.

Ôn Trước cảm thấy, Giang Gia Ngôn là đầu tiên chuyện với cô ở môi trường xa lạ , là đầu tiên gọi tên cô, tặng quà cho cô, nên cô tự ý coi là vùng an để trú ẩn.

Có lẽ cô mắc hội chứng chim non đó, luôn dành cho một thứ tình cảm đặc biệt và mặc định rằng sẽ luôn giúp đỡ .

thực tế . Mọi hành động của Giang Gia Ngôn chỉ là sự t.ử tế bình thường của một bạn cùng lớp nhiệt tình mà thôi, chẳng gì đặc biệt cả.

Ôn Trước nhận nên như thế. Cô vô tình đặt lên vai những kỳ vọng vượt quá mức giao lưu thông thường, trong khi giữa cô và thậm chí còn là bạn bè.

Cô cúi xuống những hình vẽ nguệch ngoạc vở, lật sang trang mới và bắt đầu chép các kiến thức trọng tâm môn Sinh. Bây giờ, lo lắng cho môn Sinh học đạt điểm trung bình xem thực tế hơn nhiều.

Về đến nhà, cô cầm điện thoại lên thì thấy lời mời kết bạn của Lý Thiên Nham với lời nhắn: "Gái ơi, đây."

Ôn Trước ném điện thoại sang bên, vùi đầu bài tập đến tận mười một giờ đêm mới tắm. Trước khi ngủ, cô mới nhấn đồng ý.

Vừa đồng ý xong, khung chat lập tức nảy tin nhắn.

Lý Thiên Nham: Gái , giờ mới đồng ý thế? Lý Thiên Nham: [Hình ảnh ngậm hoa hồng] Ôn Trước: Xin , bận bài tập. Giờ ngủ đây, chúc ngủ ngon. Lý Thiên Nham: ...

Ôn Trước bật chế độ máy bay, tắt điện thoại ngủ. Từ chối qua màn hình quả thực dễ hơn đối diện trực tiếp nhiều.

Cô cứ ngỡ lời xin thì chuyện sẽ kết thúc, nào ngờ những ngày đó, Lý Thiên Nham nhắn tin cho cô dồn dập. Trường cấm mang điện thoại nên Ôn Trước luôn để máy ở nhà. Kể từ khi kết bạn, Lý Thiên Nham nhắn tin từ sáng đến tối, dù cô trả lời vẫn nhắn chán.

Nội dung thường là khoe hôm nay ăn gì, phàn nàn về giáo viên kể lể chuyện ai đó tỏ tình với . Những gì đăng lên vòng bạn bè đều gửi riêng cho cô một bản, khiến cô vô cùng phiền não.

Nếu cô trả lời, hôm sẽ chạy đến cửa lớp hỏi tội. Vẻ ngoài hung dữ của khiến Ôn Trước sợ hãi, nhưng vì ngoài việc nhắn tin và đến tìm thì gì quá đáng nên cô cũng chẳng lý do gì để báo giáo viên. Thế là cô chọn cách chỉ trả lời khi ngủ, lúc nào "tóm" ở trường thì trả lời qua loa vài câu cáo bận.

Thấy nhắn tin ăn thua, Lý Thiên Nham bắt đầu đến lớp cô thường xuyên hơn. Khi thì mang theo cây kẹo mút, khi thì chai nước ngọt, còn mang cả xúc xích nướng. Ôn Trước đều xua tay từ chối, cô thích ăn vặt và càng nhận đồ của .

Sự phiền toái lên đến đỉnh điểm, Ôn Trước lấy hết dũng khí : "Anh đừng đến tìm nữa , còn tập trung học tập."

Lý Thiên Nham lập tức sa sầm mặt mày, chằm chằm Ôn Trước bằng ánh mắt u ám. Cô sợ hãi lùi hai bước, cảnh giác sợ đ.á.n.h . chỉ hậm hực bỏ , trông như một kẻ mất mặt nên tức tối.

Tối đó cô nhận tin nhắn nào của , cảm thấy nhẹ nhõm như trút gánh nặng.

Chẳng mấy chốc kỳ thi giữa kỳ tới. Ôn Trước chuyển đến lớp mới gần hai tháng, quan hệ với hai bạn bàn , cả ba thường xuyên trao đổi vở ghi và bài tập sai. Khổ nỗi sức học của Phí Dương và Ỷ Vân cũng lẹt đẹt, cộng thêm một Ôn Trước xếp hạng chót, ba bù trừ cho thế nào cũng chẳng tiến bộ bao nhiêu.

Nghĩ đến môn Sinh học đạt, Ôn Trước thực sự sốt ruột. Cô bắt đầu "cày" sách giáo khoa từ đầu, chép kiến thức sổ tay và rủ Ỷ Vân mua thêm bài tập. với các môn tự nhiên, một khi hiểu là chịu c.h.ế.t, thể bịa , kết quả thu ít ỏi.

Ỷ Vân gục xuống bàn thở dài: "Giá mà ai kèm cho ba đứa thì nhỉ."

Phí Dương cũng đang vò đầu bứt tai với môn Hóa: "Tại chúng chẳng quen 'nhân vật tầm cỡ' nào cả."

"Nhân vật tầm cỡ" mà chính là những học sinh đầu lớp. Lớp 17 vốn là lớp chọn khối tự nhiên, học sinh đều xuất sắc, top đầu của lớp cũng chính là top đầu của cả khối. Ngặt nỗi Phí Dương và Ỷ Vân cũng quan hệ rộng, khí ở đây thoải mái như các lớp thường, thường kết bạn dựa thành tích. Ba học sinh "đội sổ" hàng cuối hình thành một vòng tròn khép kín của riêng .

Ôn Trước uống một ngụm nước ấm, vô thức về phía bàn Giang Gia Ngôn. Lần cuối cô chuyện với là từ hơn hai mươi ngày , dù ở chung một lớp nhưng hai bên dường như hề chạm mắt . Hộp sữa bò ngọt nhét ngăn bàn ngày hôm đó, chẳng uống vứt , chính là điểm giao cuối cùng giữa hai .

Từ ngày Lý Thiên Nham quấy rối, buổi tối của Ôn Trước yên tĩnh hơn hẳn. Cô xong bài tập là thể nghịch điện thoại một lát ngủ. Suýt chút nữa Lý Thiên Nham giúp cô bỏ thói quen dùng điện thoại khi ngủ.

ngờ, sự yên tĩnh chỉ kéo dài vài ngày. Tối thứ Bảy, Lý Thiên Nham tìm tới. Điện thoại hiện thông báo thêm cô bạn, Ôn Trước cứ ngỡ nhầm, nhấn thì thấy tin nhắn:

Lý Thiên Nham: ? Lý Thiên Nham: Hóa em vẫn xóa ? Ôn Trước: Gì cơ? Lý Thiên Nham: Không gì, tưởng đây em từ chối là xóa luôn , ngờ vẫn giữ kết bạn.

Ôn Trước hiểu đang gì, cũng chẳng hiểu tin nhắn tự động kết nối mà cần cô đồng ý. Sợ "khủng bố" tin nhắn, cô vội vàng đáp: " ngủ đây, chúc ngủ ngon" tắt máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-6-ke-quay-roi-va-hieu-ung-vit-con.html.]

Hôm là Chủ nhật, bảy giờ tối tiết tự học, Ôn Trước sáu giờ khỏi nhà.

Cuối tháng Mười trời bắt đầu trở lạnh. Cô mặc áo sơ mi trắng dài tay phối với áo khoác xanh thẫm, chân váy xếp ly dài đến gối mới mua, tất đen dày, đôi giày da nhỏ đ.á.n.h bóng loáng. Mái tóc đen dài búi gọn, cài chiếc nơ bướm to bản, gương mặt mộc trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt đen láy như đá vỏ chai.

Ôn Trước vẻ ngoài chuẩn "con ngoan trò giỏi", khiến là cảm thấy đây là một cô bé học lời. Đáng yêu và xinh , mỗi cử chỉ nụ đều tràn đầy sức sống thanh xuân.

Cô đến lớp sớm nhưng bên trong khá nhiều . Lớp 17 lúc nào cũng chăm học.

"Oa...” Phạm Ỷ Vân Ôn Trước về chỗ, trầm trồ cường điệu: "Xinh quá , tớ cứ tưởng nữ minh tinh nào lạc lớp chứ."

Ôn Trước đỏ mặt: "Cậu cũng xinh mà."

Ỷ Vân chiếc kẹp tóc của cô: "Mua ở thế, thật đấy."

"Mua mạng đấy, để tớ gửi link cho!" Ôn Trước lôi "thành quả" cuối tuần , một cuốn sổ tay dày cộm những sai. Tối Chủ nhật là giờ tự học tự do giáo viên, cô định dành cả buổi cho môn Sinh.

"Nhiều thế á?" Ỷ Vân kinh ngạc.

Ôn Trước gật đầu mạnh mẽ: "Tớ hết đống bài tập sai ở nhà , thấy tự tin hơn hẳn. Chỉ cần tớ vượt qua ngọn núi ..."

"Thì sẽ trở thành học sinh giỏi Sinh học, khiến lác mắt?"

"Thì tất cả các môn của tớ sẽ qua điểm liệt!" Ôn Trước đáp. Cô tham vọng viển vông, chỉ sự kính sợ dành cho môn Sinh.

Thời gian còn sớm, Ỷ Vân rủ Ôn Trước xuống cửa hàng tiện lợi trong trường. Đứng tủ lạnh kính trong suốt, cô thấy hộp sữa bò ngọt quen thuộc. Đó là vị Giang Gia Ngôn thích, dù uống thường xuyên nhưng thỉnh thoảng cô vẫn thấy cầm lớp giờ ăn.

Ôn Trước hai , cuối cùng mua sữa mà lấy một chai nước ngọt.

Khi về lớp, Trình Lộ Lộ đang ở cửa ngó nghiêng. Thấy Ôn Trước, cô nàng lập tức tươi rói, bước lên vài bước đón đầu, nắm lấy cổ tay Ôn Trước kéo tuột trong: "Cậu về , đợi mãi."

Ôn Trước hiểu chuyện gì, kéo lớp mới thấy Lý Thiên Nham đang chình ình bục giảng. Cô theo bản năng giãy giụa hai cái nhưng thoát tay Trình Lộ Lộ, kéo đến bục giảng.

Trình Lộ Lộ buông tay, Ôn Trước lập tức lùi vài bước. Cô linh cảm chuyện chẳng lành, chạm mắt Lý Thiên Nham cô bỏ chạy.

Lý Thiên Nham từ lôi một chiếc micro, kề sát miệng: "Ôn Trước."

Qua hệ thống loa của lớp học, giọng Lý Thiên Nham vang vọng khắp phòng. Lớp học đang ồn ào bỗng chốc im bặt, còn ai chuyện, giọng càng trở nên rõ ràng.

Trình Lộ Lộ cùng mấy nam nữ sinh lạ mặt (chắc là bạn của Lý Thiên Nham) chặn ở cửa và quanh bục giảng, vô tình tạo thành vòng vây nhốt Ôn Trước ở giữa. Họ cô với nụ xem kịch vui .

Hơi thở của Ôn Trước trở nên dồn dập, tim đập nhanh, m.á.u dồn lên não, cơ thể bắt đầu khó chịu. Cô sợ những ánh mắt chăm chú , sợ trở thành tâm điểm, càng sợ những nụ ác ý và tiếng hò reo của đám đông.

"Lần đầu chúng va ở hội thao, ngay cái đầu tiên thấy chúng duyên. Đã lâu trái tim mới rung động như . Vừa thấy em thấy đặc biệt xao xuyến, về nhà cứ nhớ mãi quên, tìm cách xin phương thức liên lạc của em."

Lý Thiên Nham bắt đầu màn độc thoại thâm tình, nghiêm túc, vẻ gì là đùa giỡn. càng , Ôn Trước càng căng thẳng. Cô chỉ mong im miệng ngay lập tức.

"Có một thời gian chúng trò chuyện hợp, nhưng đó em bảo đừng tìm em nữa. Anh tưởng em cảm giác với , tưởng những tin nhắn chúc ngủ ngon mỗi tối chỉ là em đang 'thả thính' thôi." Lý Thiên Nham , vẻ hồi hộp, đổi chân trụ: "Về nhà giận quá xóa em . thời gian qua chuyện, nhớ em quá, cảm giác cuộc sống thiếu vắng một mảnh ghép. Anh nhịn kết bạn với em, ngờ em vẫn xóa . Hóa hôm đó hiểu lầm."

"Em học tập, là học thật chứ từ chối . Anh cũng thắc mắc mãi, rõ ràng đang chuyện vui vẻ, em từ chối chứ, vô lý quá." Hắn hì hì.

"Không ..." Ôn Trước thanh minh.

"Ôn Trước, thích em!" Lý Thiên Nham gào micro, át cả tiếng cô, giọng đầy khí thế: "Làm bạn gái nhé! Anh sẽ yêu thương em t.ử tế!"

Ngay khi câu dứt, một giọng vang lên từ phía cửa lớp cắt ngang màn tỏ tình hùng hồn: "Làm cái trò gì thế ?"

Cả lớp đồng loạt đầu . Giang Gia Ngôn đang ở cửa.

Anh nhướng mày vẻ thắc mắc, bước chân dừng, lách qua đám vây ở cửa, bước lên bục giảng . Vóc dáng cao lớn khiến nổi bật hẳn lên, ai cũng thấy.

Lớp học im phăng phắc, cả tiếng kim rơi.

Ánh mắt bình thản và tùy ý, quét một vòng xuống , dừng gương mặt của Ôn Trước.

Loading...