Đảo Ôn Trước - Chương 9: Bí Mật Trong Sổ Tay
Cập nhật lúc: 2026-01-29 07:46:08
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ nghỉ trưa, lớp học yên tĩnh lạ thường, ngay cả những bạn ngủ cũng chỉ im lặng sách.
Ôn Trước Giang Gia Ngôn ngoài, cửa đóng hẳn mà để hé một khe nhỏ. Cô dậy, rón rén qua lối , vòng qua bục giảng khỏi lớp, thuận tay khép cửa nhẹ nhàng.
Quay đầu , cô thấy Giang Gia Ngôn đang ở ban công nhỏ cuối hành lang, cả tắm trong ánh nắng vàng rực rỡ.
Ôn Trước bỗng dưng lo lắng, sợ hiểu sai ý của , ngập ngừng dám bước tới. Giang Gia Ngôn , dựa lưng lan can sắt, với cô: "Sao qua đây? Cậu gì với ?"
Nụ của khiến tim Ôn Trước thắt một nhịp. Cô bước tới, cố gắng kiềm chế thói quen cạy móng tay khi căng thẳng, nhỏ: "Chuyện tối qua, thực sự cảm ơn ."
Dường như đoán cô đến để cảm ơn, đáp mà đầu về phía chân trời xa xăm, vẻ mặt chút chán chường. Bầu trời xanh ngắt, mây trắng như bông trôi lững lờ, nắng vàng rực rỡ như một bức tranh sơn dầu đậm nét. Cả sân trường chìm trong tĩnh lặng.
Ôn Trước ngước : "Phạm Ỷ Vân bảo, học sinh ghi lớn sẽ lưu hồ sơ, thể ảnh hưởng đến việc thi đại học."
" thế." Giang Gia Ngôn đáp gọn lỏn.
"Hôm qua xin tớ ." Ôn Trước . Nhớ đôi mắt đỏ hoe của Trình Lộ Lộ và lời xin chân thành tối qua, trong lòng cô cứ thấy áy náy.
Giang Gia Ngôn vẫn dựa lan can, giữ nguyên vẻ lười biếng, liền cô chằm chằm. Có lẽ đang tự hỏi cô gái ngốc nghếch là quá mức lương thiện mềm lòng.
"Cậu cho rằng chuyện tối qua là của Lý Thiên Nham, liên quan gì đến Trình Lộ Lộ ?" Anh hỏi.
Nhận giọng chút nghiêm túc, Ôn Trước căng thẳng, theo bản năng lảng tránh: "Không gì, tớ chỉ thôi, tớ đây."
"Đứng . Chưa xong ?" Giang Gia Ngôn gọi giật .
Ôn Trước dừng bước, nắm chặt tay.
Thấy , Giang Gia Ngôn đành hạ giọng, nhẹ nhàng hơn: "Trả lời câu hỏi của ."
"Tớ nghĩ... Trình Lộ Lộ chỉ là ngăn cản kịp thời thôi. Là lớp trưởng, đúng là chút thất trách, nhưng xin tớ . Bị ghi một lớn hồ sơ, liệu là... quá ?"
Ôn Trước bỏ lửng câu . Tính cách vốn dĩ nhu mì, thêm căn bệnh tâm lý khiến cô càng trở nên nhút nhát. Cô gần như bao giờ tức giận, lúc nào cũng chọn cách lùi bước, sợ hãi và thỏa hiệp. Đánh trống lùi chính là "nhạc cụ" sở trường của cô. Nếu hôm qua Giang Gia Ngôn kiên quyết, chắc chắn cô tha thứ cho Trình Lộ Lộ ngay lúc đó để chuyện qua .
Giang Gia Ngôn khẩy: "Cậu câu đó cũng bình thường thôi, dù một hộp sữa cũng đủ mua chuộc mà."
Ôn Trước sững sờ, nhớ hộp sữa xin từng đưa.
Ngay đó, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Cậu chỉ ngăn cản, mà còn cản trở Tất Đồng khi giúp . Điều đó chứng tỏ và Lý Thiên Nham bàn bạc từ . Cậu thể ngay từ đầu, hoặc nhận sự khó xử và kháng cự của , nhưng vẫn chọn để mặc Lý Thiên Nham tiếp tục, chỉ vì xem kịch vui, mặc kệ nỗi đau của ."
"Đó là sự tổn thương. Sao thể dễ dàng lời tha thứ với tổn thương như ?"
Giang Gia Ngôn thẳng mắt cô, ánh mắt kiên định như khóa chặt lấy cô, cho phép trốn tránh. Giọng tuy ôn hòa nhưng vẫn mang chút răn dạy, từng chữ lọt tai, thấm tim, day dứt thôi.
"Hơn nữa, chỉ giao cho giáo viên, hình phạt là do nhà trường quyết định, đáng như thế." Anh , xua tan bầu khí nghiêm trọng: "Cậu cần để tâm chuyện . Lý Thiên Nham và Trình Lộ Lộ sẽ dám trả thù . Một đứa lưu ban theo dõi, một đứa ghi lớn, nếu tái phạm thì coi như tự hủy hoại tương lai."
Ôn Trước mím môi im lặng, cúi đầu xuống. Cô quả thực sợ trả thù, cũng băn khoăn liệu hình phạt quá nặng . phân tích, cô bỗng thấy sáng tỏ hơn nhiều.
, sai thì chịu phạt. Không nên vì sợ hãi mà nín nhịn những tổn thương khác gây cho .
Cô : "Cảm ơn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-9-bi-mat-trong-so-tay.html.]
Giang Gia Ngôn: "Cậu cảm ơn mà."
Ôn Trước: "Vẫn đủ."
Có lẽ quá quen với việc giúp đỡ khác và nhận lời cảm ơn, Giang Gia Ngôn coi đó là chuyện bình thường: "Vẫn còn giờ nghỉ trưa đấy, về ngủ một lát ."
Hai tay Ôn Trước xoắn từ lúc nào, cô với ánh mắt ngập ngừng, thôi.
Giang Gia Ngôn hỏi: "Sao thế?"
...
Trước giờ tự học buổi tối, Giang Gia Ngôn đặt mấy cuốn vở lên bàn Ôn Trước, : "Chỗ nào hiểu cứ đến hỏi ."
Ôn Trước mừng rỡ bật dậy, rối rít: "Cảm ơn! Cảm ơn nhiều lắm!"
Anh , Phạm Ỷ Vân chảy cả nước miếng sán gần, nâng niu một cuốn vở như báu vật: "Đây là vở ghi chép của đại thiếu gia ? Trăm bằng một thấy nha."
Phí Dương cũng chen , rón rén sờ thử: "Cuốn sổ thôi thấy đắt tiền ."
"Dung tục!" Ỷ Vân mắng: "Đây là vô giá!"
Ôn Trước tìm cuốn vở Hóa và Toán đưa cho hai , giữ cuốn Sinh học cho : "Cậu bảo thi xong trả cũng ."
Ỷ Vân chắp tay vái lạy Ôn Trước một cái: "Cậu đúng là cứu tinh của bọn tớ! Tớ bảo mà, tìm Giang Gia Ngôn là cho mượn ngay!"
Ôn Trước đỏ mặt, cúi đầu lấp liếm: "Ai... ai hỏi mượn cũng cho thôi mà."
Ỷ Vân ẩn ý: "Không , vẫn là lợi hại hơn."
Sổ tay của Giang Gia Ngôn chỉ đơn thuần là ghi chép sai. Anh thường nhiều bài tập nâng cao, lọc những dạng bài tần suất xuất hiện cao trong các đề thi, chép sổ và phân tích chi tiết từng điểm kiến thức liên quan. Anh dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để việc .
Trong cuốn sổ tay Sinh học mà Ôn Trước nhận , các dạng đề, kiến thức trọng tâm, phạm vi ôn thi đều trình bày rõ ràng, mạch lạc. Cô chỉ cần bám sát theo đó mà ôn tập, thứ trở nên đơn giản hơn hẳn.
Tối về nhà, cô nhận tin nhắn của Phạm Ỷ Vân. Là một bức ảnh.
Trong ảnh là ban công nhỏ cuối hành lang lớp học, hai đang . Một là Giang Gia Ngôn đang dựa lưng lan can, tư thế thoải mái; là Ôn Trước đối diện, đầu cúi. Nền trời xanh thẳm, mây trắng bồng bềnh, nắng vàng như rót mật bao phủ lấy Giang Gia Ngôn, vương cánh tay và eo của Ôn Trước. Gió thổi bay những lọn tóc mềm mại. Dù ngược sáng khiến gương mặt hai rõ nét, nhưng khoảnh khắc thật và yên bình.
Nhìn bức ảnh, ánh mắt Ôn Trước dừng gương mặt mờ ảo của Giang Gia Ngôn, tim bắt đầu đập loạn nhịp. Một cảm xúc lạ lùng nhanh chóng lan tỏa, chiếm lấy tâm trí cô, khiến hai má cô nóng bừng.
Cô cứ mở mở bức ảnh để ngắm, ngượng ngùng nhắn tin cho Ỷ Vân.
Ôn Trước: Cậu chụp đấy ? Phạm Ỷ Vân: Ừa, trưa nay thấy với học bá ngoài, tớ ngó qua cửa sổ thấy cảnh quá nên chụp trộm một tấm. Phạm Ỷ Vân: tớ chỉ gửi cho mỗi thôi đấy, truyền ngoài . Phạm Ỷ Vân: Với tớ xóa ảnh gốc .
Ôn Trước cũng thấy bức ảnh , chỉ vì phong cảnh. cô gì, đành hỏi: Nhỡ thích chụp trộm thì ? Phạm Ỷ Vân: [Icon thắc mắc] Phạm Ỷ Vân: Cậu định đưa cho xem ? Ôn Trước: Không . Phạm Ỷ Vân: Thế thì cứ giữ kỷ niệm thôi, thì ai , một bức ảnh thôi mà.
Làm xong bài tập, giường, Ôn Trước kìm lấy điện thoại ngắm ảnh. Rõ ràng chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng, nhưng cô ngắm mãi chán, ánh mắt cứ dịu dàng ve vuốt gương mặt của Giang Gia Ngôn trong hình.
Cuối tuần, Ôn Trước tìm đến một tiệm rửa ảnh. Cô cửa tiệm hồi lâu, nhẩm nhẩm câu trong đầu, mới lấy hết can đảm bước : "Chào chú, cháu rửa một tấm ảnh ạ."
...