Đêm Vượt Sóng - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:51:17
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Trần Ý An cho rằng đang dần nghiện Hoắc Thanh Lan.

Cô bắt đầu thể kiểm soát chính , thả cho bản sa , hưởng thụ quá trình .

Trần Ý An vô thức đến gần hơn, hôn nhẹ lên cằm , thì thầm nỉ non, "Anh cứ như cỏ bạc hà mèo với em ..."

Hoắc Thanh Lan khẽ , kéo cô gần hơn, siết chặt vòng tay.

Trần Ý An phối hợp mà hít hà.

Khác hẳn với những đây, lẽ vì nỗi nhớ xa cách, cũng thể vì dần thích nghi mấy , trải nghiệm của Trần Ý An khác gì mây, khi kết thúc, Hoắc Thanh Lan bế cô phòng tắm, Trần Ý An đói, bèn bếp xem dì giúp việc để đồ ăn gì .

Trần Ý An tắm xong khoác áo choàng bước , bỗng nhớ vali mang một đống đồ ăn, thế là dép xuống lầu, thấy Hoắc Thanh Lan đang khom tủ lạnh tìm kiếm.

Không hổ là giá treo đồ, dù mặc áo choàng tắm màu kaki đơn giản vẫn cứ nổi bần bật.

"Hình như dì để nhiều đồ ăn lắm," Bình thường Hoắc Thanh Lan cũng nấu cơm, về nhà trong một tuần thể đếm đầu ngón tay, dì giúp việc luôn dùng nguyên liệu tươi mới để nấu cơm, ít khi để thứ gì lâu, hỏi cô, "Đi siêu thị ngoài ăn?"

"Có mì ạ?"

"Có."

"Thế nấu mì ." Trần Ý An mở vali của , "Mẹ nhét cho em nhiều đồ ăn lắm, bò kho tương em nấu đó, một em ăn cũng hết, bọn nấu mì bò kho ."

Trên phương diện nấu nướng, Hoắc Thanh Lan là điển hình của con cái vùng Giang Chiết, cũng chỉ nấu mấy món như thịt kho tàu là cùng, tay nghề nấu nướng của Trần Ý An ở mức tàm tạm, bò kho chị Hồng hút chân cẩn thận, chỉ cần cắt thể ăn ngay.

Trần Ý An để Hoắc Thanh Lan nấu mì, còn thì lục vali, lúc mới phát hiện chị Hồng nhét cho đầy ắp một cái vali, mỗi túi đều dán nhãn ghi tên: gân bò kho, bắp bò kho... Xếp hàng ngay ngắn.

Trần Ý An nhặt một túi bắp bò, một túi đủ cho một bữa, lúc đầu cô còn nghĩ một bữa thể ăn hết một túi, nhưng tình hình hiện tại thì chắc là hết .

Hoắc Thanh Lan nấu xong hai bát mì, Trần Ý An ông bà mách bảo nêm nếm theo phong cách mì Dương Xuân, xếp bò kho thái lát lên , ngửi mùi thôi thấy ngon .

"Tay nghề nấu nướng của cô tầm thường," Hoắc Thanh Lan tiếc lời khen, "Ngon lắm."

"Đương nhiên ," Trần Ý An luôn gia đình chăm bẵm đầy đủ cái ăn, "Từ nhỏ nấu đủ món ngon cho em ăn, bà cho em ăn bên ngoài, em thích ăn gì là nấu cái đó, hồi đó món gì mà cánh gà coca hot, bánh ngọt bằng nồi cơm điện... còn cả chân cừu ở chợ dân tộc Hồi, chỗ đó xa lắm, nhưng vẫn tự học nấu cho em ăn, hồi học cấp ba em tan học muộn, ngày nào cũng nghiên cứu đồ ăn khuya để nấu cho em, còn đăng lên vòng bạn bè, nhiều cô bác khác học theo..."

"Hồi đó ít khi nấu cơm," Hoắc Thanh Lan nghĩ ngợi, cô giáo Liêu là một giáo viên tận tâm, khi nghỉ hưu đặt hết tâm huyết công việc, chuyện nhà đều do dì giúp việc lo, cho nên trong ký ức của , cô giáo Liêu sẽ việc nhà, ngay cả nấu ăn cũng là mấy năm mới bắt đầu học, là quen một bạn mới, giỏi nấu nướng.

Sau đó còn gửi ảnh cho xem, mì sủi cảo đủ màu sắc kiểu dáng...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-102.html.]

Dưới sự ảnh hưởng của bạn "thông minh khéo tay" , cô giáo Liêu cũng bắt đầu học nấu ăn.

Hoắc Thanh Lan cũng can thiệp nhiều, dù cô giáo Liêu về hưu, thi thoảng về Tuyền thành, cần cuộc sống và các mối quan hệ riêng.

Ăn uống xong mới hơn mười một giờ, Trần Ý An xem như "ăn uống no nê", Hoắc Thanh Lan cũng tạm thời ngủ, còn tài liệu cần xử lý, thế là dọn bếp xong thì mang laptop sô pha việc.

Trần Ý An cũng lấy máy tính của đặt lên bàn ăn.

Sau đó cô nhớ tới con vẹt ngoài sân, "Có cần mang nó ạ?"

"Mang ," Hoắc Thanh Lan , "Đặt cạnh bể cá trong phòng khách là ."

Trần Ý An đáp , xách lồng chim đặt lên bàn tròn.

Con vẹt hề sợ lạ, thanh gỗ nghiêng đầu cô.

Trần Ý An xổm mặt nó, chợt nảy ý , với vẹt, "Hoắc Thanh Lan, xa."

Vẹt nghiêng đầu cô, như đang nghiên cứu những lời cô .

"Hoắc Thanh Lan, xa." Cô bèn nhỏ giọng lặp .

Vẹt vẫn chỉ nghiêng đầu cô.

Trần Ý An thầm nghĩ, chẳng lẽ con vẹt còn bảo vệ chủ?

Thế là cô đổi sang câu khác, "Hoắc Thanh Lan siêu luôn."

Vẹt vẫn phản ứng cô.

Trần Ý An tự an ủi bản : Chắc vẹt học cũng cần thời gian, ngày nào cô cũng vài , nhiều chắc sẽ thôi.

Hoắc Thanh Lan cô, nhịn bật .

Trần Ý An chơi với vẹt một lát thì bàn ăn, mở máy xem liệu phản hồi về.

Không ngờ online, Trần Dục nhắn tin riêng cho cô.

Rất ít khi thấy Trần Dục kích động như , gửi liền một hàng dấu chấm than.

 

Loading...