Đêm Vượt Sóng - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:53:24
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

"Chiều mai công tác, chắc sẽ mất hai ba ngày, dự án bên Quảng Châu gặp vài vấn đề nhỏ."

"Mấy giờ chiều ạ?"

"Hơn hai giờ máy bay cất cánh, nhưng buổi sáng đến công ty một chuyến."

"Vâng." Trần Ý An đáp, "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Hai chúc ngủ ngon, chờ đến khi bên cạnh hít thở đều đều, Trần Ý An nhẹ nhàng xoay trong lòng .

Cảm giác hụt hẫng giống như một đám mây trong lòng tan .

vấn đề , Hoắc Thanh Lan bình thường, thể bỏ công việc trong tay để với cô chuyện chuyện , cũng giống những mối tình thời học cô từng , cãi vì những chuyện lông gà vỏ tỏi.

Cảm xúc của định, từng trải, khả năng kiểm soát cảm xúc cực mạnh.

Anh sẽ bao giờ cãi với cô, cũng tin tưởng và tán đồng việc hai nên giữ cách , những yêu cầu cô đưa , đều đồng ý, nhưng dường như cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cho nên đôi khi, sự chân thành và tình yêu của luôn mang đến cảm giác mơ hồ và khắc chế, như một đám mây xa gần.

Trần Ý An bản cứ rối rắm mãi vấn đề " yêu em " thật sự trẻ con, nhưng đôi khi những lời , tuy nhẹ, nhưng thể vướng mắc thật lâu trong lòng.

Trần Ý An vẫn , nhưng cô thể cứ ở mãi nhà , càng đần trong khách sạn, Trần Ý An xem vé máy bay Băng thành, phát hiện vẫn còn chỗ, chỉ là chỗ ở thì dễ đặt cho lắm.

Cô nhắn tin cho Trần Dục, hỏi bọn họ còn ở Băng thành đến khi nào.

Đám cú đêm vẫn ngủ, trả lời nhanh, mùng tám về .

Trần Ý An thấy khá , hỏi Trần Dục ở đó khách sạn nào còn phòng trống .

Trần Dục kín chỗ hết : Chị Ý An, chị đến ạ?

Trần Ý An: Chị đang suy nghĩ, mấy hôm nay khá rảnh rỗi.

Trần Dục: Thế chị đến ! Bọn em thuê chung một căn biệt thự nhỏ mấy ở với , còn phòng trống, khá , chủ nhà còn kiêm luôn tài xế.

Thế là Trần Ý An quyết định tự do một , cô đặt vé máy bay khứ hồi Băng thành, đó an tâm xuống ngủ.

Sáu giờ sáng hôm Hoắc Thanh Lan tỉnh dậy, nghiêng đầu Trần Ý An vẫn còn đang ngủ say, nỡ đ.á.n.h thức cô, thế là nhẹ chân nhẹ tay bước xuống giường, xuống tầng một vệ sinh cá nhân, chuẩn bữa sáng đơn giản, sắp xếp cho chín giờ mang bữa sáng đến cho Trần Ý An -- Cô thường dậy giờ đó.

Hoắc Thanh Lan nghĩ, đợi về, lẽ nên xử lý vấn đề .

Bảy giờ sáng, Yên Kinh lạnh lẽo và yên tĩnh.

Hôm nay sương mù nhẹ.

Hoắc Thanh Lan thu dọn đồ đạc, lúc xuống tầng lấy notebook chợt phát hiện đó đặt một tờ giấy.

[Mai Quảng Châu mưa, nhớ mang ô.]

Anh Trần Ý An từ bao giờ đặt ở đây, chỉ thấy trái tim nhói đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-105.html.]

Sự thiếu sót trong tình cảm khiến đầu tiên cảm nhận sự lúng túng.

Tình cảm giống như công việc, cứ thành theo từng bước là xong.

Cũng một setlist, thành mắt xích thì tiếp đến mắt xích tiếp theo.

rốt cuộc vẫn kinh nghiệm gì cả, cũng hiểu tâm tư của những cô gái trẻ, lẽ nên thử tìm hiểu, hiểu suy nghĩ của cô, hiểu cảm xúc của cô.

Trần Ý An là một sống sờ sờ, cảm xúc phong phú, nên trân trọng và yêu thương những cảm xúc đó của cô.

Hoắc Thanh Lan tầng , ngắm khuôn mặt vùi trong chăn đang ngủ say của Trần Ý An, nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên trán cô.

"Hai ngày nữa về."

Anh sẽ học cách yêu em.

Giống như em .

Đó vốn là tình yêu em nên , nồng nhiệt hơn, rõ ràng hơn.

-

Trước khi Trần Ý An dạo quanh phòng khách một vòng, căn nhà lớn, nhưng giống với một căn nhà ở, trống trải đến mức khiến lòng hụt hẫng.

Cô quét mắt một vòng, mấy chú cá cảnh xinh trong bể cá với những cái đuôi uốn lượn, vô lo vô nghĩ bơi qua bơi .

Mấy hôm nay trời trở lạnh, thời tiết lý tưởng nên Hoắc Thanh Lan mang con chim phơi nắng.

thanh ngang trong chiếc lồng mạ vàng, đập cánh líu ríu gì đó.

Trần Ý An vẫn chịu bỏ cuộc, còn dạy nó, "Hoắc Thanh Lan, xa."

Con vẹt nghiêng đầu cô, lẽ đang tự hỏi cô là ai.

Trong mắt vẹt, cô chỉ là một xa lạ.

Trần Ý An khoanh chân tấm t.h.ả.m trong phòng khách, đấu mắt với nó.

"Hoắc Thanh Lan, xa."

Thôi .

"Hoắc Thanh Lan thật cũng ."

"Chỉ là em hy vọng, cũng thể khiến em cảm thấy quan trọng với ."

"Hoắc Thanh Lan, khối băng bự."

Con vẹt vẫn nghiêng đầu cô, giống như một chuyện im lặng .

Trần Ý An cũng cảm thấy kỳ quặc, tự dưng chuyện với một con chim.

cũng may là con chim .

Trần Ý An dậy, phủi phủi quần áo, nghĩ chuyến cũng chỉ ba ngày là về, cô quyết định mang hành lý nhẹ nhàng, để vali chỗ Hoắc Thanh Lan, chỉ mang theo một chiếc túi tote đựng quần áo để , kinh nghiệm của , cô mua thêm ít t.h.u.ố.c cảm, tàu điện ngầm sân bay.

--- Lời tác giả ---

Còn về vợ chạy mất tiêu :))

Loading...