Đêm Vượt Sóng - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:54:19
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Trần Ý An thích Ôn Thần, cô giống Judy.

Judy cũng cởi mở như , từng để tâm quá nhiều.

Hoặc đúng hơn, họ để tâm, nhưng sẽ chúng ràng buộc.

Trần Ý An hỏi cô , "Làm để cởi mở như nhỉ?"

Ôn Thần vén mái tóc dài xoăn tai, để lộ khuôn mặt xinh với những đường nét tinh tế, cô ngẩng đầu lên, lộ đôi mắt xinh , cô , "Tâm trạng của là quan trọng nhất, những thứ khác đều là rắm, xả là xong."

Trần Ý An phì .

Đêm đó ở Băng thành, tuyết lớn rơi ngợp trời, Trần Ý An cẩn thận kéo cửa sân , cô và Ôn Thần sóng vai mái hiên, mặt là gió lạnh thấu xương, lưng là căn phòng ấm áp.

Trần Ý An vươn tay , một bông tuyết sáu cánh xinh nhanh chóng tan trong lòng bàn tay, chỉ để một vệt nước nhỏ.

Ôn Thần vỗ vai cô, đẩy cô về phòng bếp.

Trần Ý An thường cảm thấy may mắn, một bạn như , luôn thể động viên cô những thời điểm khác , cho cô nhiều sức mạnh, khiến cô thoáng hơn, tư duy sáng sủa hơn.

Tối đó khi ngủ, Trần Ý An thấy tin nhắn của Hoắc Thanh Lan.

Cô để cho một lời nhắn, ngoài chơi với bạn, mùng tám sẽ về.

Anh gửi hai tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ.

Trần Ý An đang hơn thua gì với , rõ ràng sai.

Có lẽ cô chỉ đang sợ hãi, sợ đối mặt với một sự thật. Cô sợ ở Kenton nhiều năm vẫn chỉ là bình thường, thành tựu gì, cũng chẳng thể leo lên cao hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-107.html.]

So với việc bình thường, cô càng sợ dốc hết sức mà vẫn chỉ giậm chân tại chỗ.

Nỗi sợ khiến cô khó chịu.

nên trút thứ cảm xúc lên Hoắc Thanh Lan.

Trần Ý An khi về còn mở lòng tâm sự với , nhưng cô cũng sợ sẽ sự thiên vị và động viên từ , mà chỉ là hiện thực lạnh lùng.

Đêm đó cô cũng ngủ yên.

Sáng hôm tỉnh dậy, tuyết ngoài cửa sổ dày hơn, trong biệt thự chỉ còn bốn, năm .

Rõ ràng Trần Dục đang đợi cô.

"Chào buổi sáng, chị Ý An." Trần Dục trong bếp mở, hiện tại nơi khá yên tĩnh, dậy rót cho cô một cốc sữa nóng, tiện tay nướng hai lát bánh mì, "Hôm nay bọn họ đều Thế giới lớn của băng tuyết , tối nay bọn em định trượt tuyết, chị ?"

"Trượt tuyết hả?" Tế bào vận động của Trần Ý An từ bé đến lớn đều cho lắm, cô ngại, "Chị trượt."

"Đi đường cho mới là , em trượt, thể dạy chị, ngay phía chị, chị cứ chậm là ." Trần Dục , "Đi ạ, ngoài cho khuây khoả, mùa đông ở Băng thành tuyệt như , chờ đến bao giờ."

"Được." Trần Ý An thấy cũng lý, cô nhanh chóng ăn xong bữa sáng, đó lên tầng đồ, lúc xuống Trần Dục chuẩn xong chờ xuất phát, giống như cố ý đợi cô, nhưng Trần Dục luôn ôn hòa nhiệt tình, tối qua cũng chu đáo với các cô gái cùng bàn, lịch sự và dịu dàng. Có lẽ giỏi hoặc là thích chăm sóc khác, cô nên ăn dưa bở, một bạn như vui , Trần Ý An đội mũ, quấn kín.

"Đi, dẫn chị Thế giới lớn của băng tuyết dạo một vòng , đảm bảo chị sẽ choáng ngợp," Trần Dục phía , "Đông lắm. Chị ngay."

-

Trần Dục lái xe chậm cẩn thận, nhất là vì một trận tuyết lớn, đường kết băng, nhưng chính quyền địa phương ở Băng thành ứng phó nhanh chóng, gần như là rải chất tan băng suốt đêm.

Trần Dục cố ý lái xe đưa cô dạo một vòng quanh khu quảng trường băng tuyết, thật cô đến đó cũng chỉ cách đây hơn nửa tháng, nhưng cô vẫn rung động thôi.

Thế giới băng tuyết rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, từ bên ngoài thể thấy vô tác phẩm điêu khắc bằng băng bên trong, khu công viên còn chia thành nhiều khu nhỏ: điêu khắc động vật, điêu khắc kiến trúc, điêu khắc sáng tạo, điêu khắc chân dung... Áng chừng tới bảy tám khu, giống như thật sự bước một thế giới cổ tích bằng băng tuyết.

Từ xa, Trần Ý An thấy tòa lâu đài khổng lồ tạc bằng băng, phục dựng tỉ lệ 1:1. Dưới mặt trời phản chiếu thứ ánh sáng trong veo rực rỡ, mỗi chi tiết đều sống động như thật, tinh xảo đến mức xem thốt lên trầm trồ.

"Thật mùa mới là mùa du lịch nhất của Băng thành, dù những tác phẩm điêu khắc băng hoành tráng như thế để đến sang xuân là tan hết, em hỏi các nghệ nhân , đại khái là cuối tháng , một tác phẩm điêu khắc nhỏ sẽ bắt đầu biến mất. Trừ mùa đông, những lúc khác đều thể chiêm ngưỡng các tác phẩm ," Trần Dục , "Chính quyền địa phương chú trọng và còn nhiệt tình nữa, cả một khu điêu khắc riêng cho du khách chụp ảnh sáng tạo, khung hoa hồng băng kìa, nhiều qua đó check-in lắm, với vì diện tích quá lớn nên còn xe di chuyển giữa các điểm tham quan, mỗi khu mười lăm phút một chuyến. Bên ngoài Thế giới băng tuyết còn khu phố ẩm thực và phố ăn vặt, bán kẹo hồ lô , lê đông lạnh , hồng đông lạnh, thì kem vân vân..."

Loading...