Dịch: CP88
***
Xe chạy chậm, Trần Ý An ngắm khung cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ.
Bên ngoài là dòng đông nghịt, ai nấy đều phấn khởi vui vẻ, phần lớn là những trẻ cùng bạn bè, họ chụp ảnh tập thể cổng Thế giới lớn bằng băng tuyết, mỗi tác phẩm điêu khắc băng đều nhiều xếp hàng check-in.
Trần Ý An dám tin là thể đông đến . Ban đầu cô chỉ nghĩ thu hút một bộ phận nhỏ khách du lịch là , nhưng hiện tại thậm chí thể dùng hai chữ "bùng nổ" để hình dung, cô đ.á.n.h giá nhóm của Trần Dục thể mang đến lượng truy cập lớn đến mức nào.
Trần Ý An hỏi , cô tự bằng mắt.
Khu trượt tuyết xa, lái xe mất hơn bốn mươi phút.
Du khách bên cũng đông nghịt.
Trần Ý An kinh ngạc, "Sao chỗ cũng đông thế? Mọi đều thích vận động ?"
Trần Dục dở dở , "Chị Ý An lên mạng đúng , khi tụi em đăng loạt video về Băng thành, chính quyền bên nhanh chóng triển khai nhiều hoạt động, ví dụ như đăng video gắn hashtag nền tảng sẽ hỗ trợ đẩy tương tác, thế là nhiều blogger chạy theo trào lưu, dùng bình thường cũng check-in, cho nên video hot chỉ tài khoản của bọn em, tình huống hiện tại là, bất cứ nội dung nào liên quan đến "Băng thành" đều là nội dung bùng nổ."
Khi đó Trần Ý An vẫn hiểu "bùng nổ" nghĩa là gì, đại diện cho loại lưu lượng thế nào, cũng nó sẽ mang đến cho cô bao nhiêu.
Cô chỉ thể cảm nhận một cách đơn giản, rằng từ khoá đó là sự công nhận cho thành quả công việc của bản .
"Sau đó Băng thành bên cũng phản ứng nhanh, tung mấy khoá trải nghiệm huấn luyện trượt tuyết, giá rẻ, quan trọng là phục vụ vô cùng nhiệt tình."
Trần Dục đưa cô nhận trang , một huấn luyện viên bên cạnh nhiệt tình đề cử bằng giọng đùa dí dỏm, "88 tệ một khoá, chúng cứ trượt thoải mái luôn, trượt đến lúc tụi tan cũng , còn xe đưa khách về trung tâm thành phố đảm bảo an , em gái thử ?"
Trần Dục đầu hỏi cô cần huấn luyện viên , Trần Ý An do dự mấy giây, thật cô cũng kinh nghiệm trượt tuyết lúc ở Anh, thứ nhập môn quá khó, hơn nữa đường dành cho mới đơn giản, dốc cho lắm, cô cảm thấy chỉ trượt cho vui thì chắc thành vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-108.html.]
Thế là Trần Ý An tự tin từ chối, tự lấy một bộ đồ bảo hộ cơ bản phòng đồ.
Trần Dục vẫn lo cho cô, Trần Ý An cũng đặt an lên hàng đầu, định thử thách gì, chỉ trượt với tốc độ chậm chạp mà vững vàng, từ từ tiến về phía , Trần Dục theo sát phía , xác nhận cô gặp trở ngại gì mới yên tâm.
Cậu tháo bớt một phần bảo hộ, lớn tiếng với cô, "Chị Ý An, bạn em đang ở đường trượt trung cấp phía , lát nữa chúng qua đó nhập hội nhé?"
Trần Ý An gật đầu, tỏ ý thành vấn đề.
Xung quanh là , nhanh cũng nhanh , Trần Ý An dùng tốc độ rùa bò trượt về phía , từ từ tìm cảm giác, nhanh, cô bắt đầu thấy lắm, đoạn phía đông, cô thử tăng tốc, cúi để kiểm soát tốc độ.
Tiếng gió lạnh rít qua tai cô nhạy bén bắt lấy, đường trượt ở đây khác hẳn những nơi khác, tuyết mềm và mịn như lụa, loại tuyết nhân tạo cứng đơ, cô cảm giác như chân gió, từng lỗ chân lông đều đang gào thét sự tự do, não bộ cô dường như nhận tín hiệu kích thích đó, bắt đầu khao khát tăng tốc, khoái cảm do vận động mang thật quá mãnh liệt và to lớn.
Trần Ý An dần tìm cảm giác, thử tăng tốc, tăng tốc nữa, cô nhận an , thế là thuận thế rẽ ở mốc tiếp theo, trượt đường trượt trung cấp.
Ở trong , cô chạm mặt nhóm Trần Dục.
Một đám thanh niên mới ngoài hai mươi, vẫn còn đầy nhiệt huyết và sôi nổi, bọn họ vẫy tay chào cô, Trần Ý An thuận thế trượt theo phía họ, tốc độ của bọn họ nhanh, tận hưởng cảm giác vui sướng và kích thích nguyên thuỷ mà vận động mang .
Trần Ý An thích cảm giác quá mất.
Trong đầu cô còn công việc, cũng còn những phiền não vì Hoắc Thanh Lan, hiện tại cô chỉ nghĩ xem đoạn đường phía nên kiểm soát tốc độ thế nào, nên rẽ ở , trong tầm mắt của cô chỉ tuyết trắng xoá, những cột mốc cao vút, và hai hàng cây rậm rạp hai bên, cành phủ những lớp tuyết dày.
Sau một thoáng lơ đãng những hàng cây , cô chợt nhận địa hình phía đột ngột nâng cao, chờ cô rẽ thì kịp nữa, cứ thế trượt thẳng lên một đoạn dốc, những trượt tuyết chuyên nghiệp sẽ thành một cú nhảy ở đây, đoạn dốc đường trung cấp thật quá cao, nhưng Trần Ý An dẫu vẫn chỉ là một tay mơ, trượt mặt phẳng còn , kiểu độ dốc cô từng thử bao giờ, cô cách kiểm soát lực, khi nào nên nhảy, cô gì cả, cho nên trong đầu Trần Ý An trống rỗng, trong tình huống đó căn bản cũng kịp phanh .
Cô cảm nhận cơ thể mất trọng lực.