Dịch: CP88
***
Cuối cùng vẫn là Hoắc Thanh Lan lên tiếng , "Có khó chịu chỗ nào ?"
"Không ạ," Trần Ý An lí nhí đáp, "Hình như do t.h.u.ố.c mê tan hết... Cái đó, em thấy chắc ảnh hưởng đến việc ... Dù vị trí cũng ảnh hưởng gì..."
Hoắc Thanh Lan vẫn cô chằm chằm, Trần Ý An càng lúc càng bối rối, cô mặt , giả vờ ngoài cửa sổ.
Hoắc Thanh Lan cô hơn nửa ngày, cũng lời trách móc nào, trầm mặc lâu, bảo cô ngủ một lát, hỏi cô ăn gì .
Trần Ý An hỏi , "Anh cần việc ạ?"
Thế là Hoắc Thanh Lan nâng mắt cô, Trần Ý An lâu, ánh mắt của cô dễ hiểu, áy náy, bướng bỉnh, phần nhiều hơn cả là cố gắng giả vờ bình thản như gì. Ban đầu Hoắc Thanh Lan chỉ nhận cảm xúc của Trần Ý An gì đó hợp lẽ thường, nhưng vẫn điểm mấu chốt ở .
Mà bây giờ, hình như hiểu .
Trần Ý An đặt bản ở một vị trí thấp.
Cô chỉ một mực từ góc độ của , cho rằng với mà , công việc là quan trọng nhất, cô từng đòi hỏi điều gì, sự cẩn trọng và dè dặt rốt cuộc khiến nhận vấn đề ở .
Cho nên dù hiện tại là thời điểm thích hợp để chuyện, vẫn cảm thấy nên với cô một .
"Cho nên em vẫn luôn cho rằng, đối với , công việc luôn luôn quan trọng hơn em, thể vì em mà nhượng bộ điều gì?" Hoắc Thanh Lan chiếc ghế đặt bên giường cô, ánh mắt rơi khuôn mặt cô, thẳng cô.
Thi thoảng Trần Ý sẽ vô thức mà tránh ánh mắt của , luôn cảm thấy ánh mắt quá sắc bén, khiến suy nghĩ của cô giống như phơi bày bộ, cô vẫn còn quá trẻ, luôn giấu những suy nghĩ phần trẻ con, tỏ chín chắn hơn ở mặt .
Hơn nữa việc mắt cũng quá mức mật .
là Trần Ý An cảm thấy như , trong mắt cô, lượng công việc của Hoắc Thanh Lan lớn, mỗi dự án đều tính bằng đơn vị chục triệu trở lên, cô đương nhiên đem so sánh, càng chậm trễ công việc của .
Huống hồ đây là tình yêu của trưởng thành, cuộc sống của mỗi đều công việc, đều những điều cho là quan trọng.
" em với cũng quan trọng y như , thể trả lời loại câu hỏi hai chọn một vô nghĩa đó, nhưng sẽ cân bằng công việc của , đồng thời cũng sẽ quan tâm đến em, ý là," Hoắc Thanh Lan đến đây thì dừng mấy giây, "Trần Ý An, em cần quá hiểu chuyện như ."
Khi đó, Trần Ý An mới thật sự cảm thấy, hình như cô tự ầm ĩ với chính một trận vô nghĩa .
Cô thả lỏng một nữa, ngủ một lát.
Hoắc Thanh Lan hỏi cô, "Lúc tỉnh dậy ăn gì?"
"Cái gì thanh đạm ạ."
"Ngủ ."
"Bao giờ về?"
"Đợi em xuất viện về cùng em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-110.html.]
"Vậy còn công việc của thì ?"
"Có Leo, việc nào đẩy thì xử lý online."
Trần Ý An gì, đáp một câu chậm rãi dịch xuống.
Hoắc Thanh Lan luôn.
Hiện tại hơn mười giờ tối, Trần Ý An giường bệnh buồn ngủ cho lắm, Hoắc Thanh Lan chiếc ghế đặt cạnh giường cô, im lặng máy tính của .
"Sao tự nhiên đến đây thế?" Cô sang hỏi.
"Lúc em gọi điện đang họp ở Thâm Quyến, điện thoại để chế độ im lặng, họp xong mới thấy cuộc gọi nhỡ của em, gọi , là Trần Dục, em ở Bệnh viện Nhân dân Băng thành, nên qua đây," Hoắc Thanh Lan , "Công việc đều đẩy hết ."
Trần Ý An một tiếng, cô ngửa giường, vươn tay kéo nhẹ tay áo của Hoắc Thanh Lan.
Hoắc Thanh Lan đặt máy tính xuống, nắm lấy ngón tay cô.
Bên ngoài là màn đêm yên tĩnh, thi thoảng thấy tiếng bước chân của y tá ngoài hành lang, thấy những âm thanh vụn vặt từ quầy trực, cô chậm rãi nhắm mắt , cảm nhận rõ ràng ấm của Hoắc Thanh Lan, đang ở ngay bên cạnh cô.
"Xin ." Anh bỗng thấp giọng một câu.
"Xin gì ạ?"
"Khiến em vui."
"Vậy thấy em cứng đầu ?"
"Không ," Hoắc Thanh Lan , "Do sớm nhận tâm trạng vui của em."
Trần Ý An nắm tay , nhắm mắt ngủ.
Dường như khoảnh khắc , cô mới chậm rãi cảm nhận , là bạn trai của cô.
Một bạn trai đỗi bình thường, thuộc về đời thường .
Trần Ý An ngủ một giấc đến bảy giờ sáng, lúc mở mắt trùng hợp thấy Hoắc Thanh Lan đang tiễn bác sĩ ngoài, cô còn mơ mơ màng màng, "Sao thế ạ?"
"Không , kiểm tra chân cho em thôi," Hoắc Thanh Lan , "Không vấn đề gì, ngày thể xuất viện, liên hệ với bệnh viện ở Yên Kinh, về đó kiểm tra một nữa, nhưng thời gian giảm tần suất hoạt động, cố gắng đừng quá nhiều."
Trần Ý An ngoan ngoãn .
"Mấy ngày nay sẽ ở với em, đó bàn tiếp chuyện khi trở về."
"Công việc ạ?"
"Không ," Hoắc Thanh Lan , "Khu em ở thang máy đúng ?"
"Vâng."
"Vậy thời gian em ở khách sạn ở nhà ?" Hoắc Thanh Lan , "Chọn một cái. Anh ở cùng em."