Dịch: CP88
***
"Độ thành cao," Lần Hoắc Thanh Lan keo kiệt lời khen, "Nếu tháng bắt đầu xét thăng chức, em hẳn thể thăng lên cấp nhân viên ưu tú, lên cấp nhân viên thâm niên còn thiếu một dự án nữa, nhưng nếu liệu đều hơn nhiều mức tiêu chuẩn, lẽ cũng thể phá lệ lên ."
"Vậy em còn cách cấp của Henry xa ?"
"Chỉ cần chịu cố gắng, việc gì cũng hy vọng," Hoắc Thanh Lan , "Không là thể."
Trần Ý An cong môi , hỏi công việc của dạo thế nào, Hoắc Thanh Lan vẫn thôi, dừng hai giây, tiếp, "Có một dự án đầu tư thành phố thuận lợi cho lắm, thấp hơn mức kỳ vọng, năm nay tầng quản lý còn tiếp tục đổi, vốn dự kiến tất chuyển giao trong hai năm, nhưng hiện tại hai quản lý yêu cầu mức bồi thường cao, nên thể theo quy trình kiện tụng. Một vị trí quản lý khác thì hiện ứng cử viên thật sự phù hợp."
Trần Ý An hiểu mấy thứ , cô chỉ công việc của Hoắc Thanh Lan quá thuận lợi.
Hoắc Thanh Lan xong, phát hiện Trần Ý An đối diện chớp mắt, giờ cô từng che giấu cảm xúc của , , cô hiểu những thứ đó.
Anh định đổi chủ đề, thì Trần Ý An gắp một miếng sách bò thả nồi, đếm tám giây vớt bỏ bát .
"Vậy cũng cố lên nhé, ăn một bữa lẩu, chuyện gì là giải quyết (*)."
(*) câu khá nổi tiếng mạng nè, cảm giác như một kiểu slogan, gì mà một nồi lẩu thể giải quyết kk~
Khi đó, Hoắc Thanh Lan đối diện cô, Trần Ý An nhiệt tình cho thịt bò béo ngậy và thịt cừu lượt nửa cay và nửa cà chua, cô tích cực nhúng đồ ăn, bên cạnh là nhân viên nhiệt tình giúp rót nước và vớt đồ.
Cô đó, sáng rực lấp lánh.
Như một mặt trời nhỏ.
Hai khỏi quán lẩu, tiện đường xem một bộ phim.
Về đến nhà, Hoắc Thanh Lan nấu một nồi canh thanh đạm, hôm nay Trần Ý An ăn nhiều, ghế sô pha xoa xoa bụng, "Mấy thứ đồ nướng và lẩu , lúc ăn thì nhớ lắm, ăn xong thì ngán liền mấy ngày, nhưng vẫn ăn mãi chán."
Hoắc Thanh Lan sợ cô ăn quá no, đề nghị dạo cho tiêu thực.
Chân Trần Ý An cũng lâu , Hoắc Thanh Lan bèn đẩy một chiếc xe lăn trong gara .
Lúc Trần Ý An từ chối, "Lúc ít em thể một xíu."
Thế là Hoắc Thanh Lan đẩy cô, men theo con đường nhỏ bên trong Tây Giao chậm rãi về phía , cô cảm thấy nơi yên tĩnh, đường cũng yên tĩnh, đa nhà đều ở, chỉ vài nhà bật đèn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-113.html.]
Cô thấy một khu vườn nhỏ, bên trong trồng đủ loại hoa, trong đình còn đặt một cây đàn.
Cô còn thấy sân của một nhà nọ bày nhiều chậu hoa cẩm tú cầu, hương hoa ngập tràn.
(*) đây là nhà của 2 cặp khác mà tác giả đó : D
Cô bỗng cảm thấy, Tây Giao giống như một khu vườn lãng mạn.
"Hoắc Thanh Lan, cũng trồng hoa , hợp với con chim lắm, chim hót hoa thơm nè," Trần Ý An , " nên trồng hoa gì bây giờ?"
-
Ngày hôm đó gần Lập Xuân, thời tiết còn quá lạnh, Hoắc Thanh Lan đẩy Trần Ý An dạo một vòng ở Tây Giao, cô ngoài dạo, họ bèn rẽ một khúc quanh để khỏi Tây Giao.
Đối diện là một con ngõ nhỏ, giờ đường vẫn tấp nập xe cộ, Trần Ý An ghé tiệm hoa xem thử.
Hương hoa xộc mũi, hai bên lối cửa là những kệ bằng kính, bên trong mấy chiếc bình thủy tinh cắm đủ loại hoa tươi, Trần Ý An liếc mắt một cái để ý tới chiếc bình hoa ở giữa, bên trong cắm mấy cành hoa màu trắng, giống hoa lan.
Chủ tiệm là một phụ nữ trẻ dịu dàng, cô đang đeo tạp dề màu nhạt cắt tỉa một bó cẩm tú cầu, thấy họ thì mỉm , "Đây là hoa Freesia(*), mùi thơm, là một loài hoa thuần khiết tràn đầy sức sống."
(*) ở Việt Nam gọi là lan Nam Phi, còn bên Trung gọi là Tiểu Thương Lan (Lan biếc nhỏ), cùng chữ 苍兰 với tên phim Thương Lan Quyết : D
Nói xong, cô tới, nâng bình hoa lên cho Trần Ý An ngửi thử, hương thơm ngào ngạt mà dễ chịu.
Loại hoa cũng khá ít mua, cho nên bên trong tiệm đặt nhiều, tổng cộng chỉ còn bảy tám cành, Hoắc Thanh Lan bảo cô gói , chủ tiệm chọn giấy gói màu xanh biếc, cẩn thận bọc hoa .
Một sự phối hợp đầy sức sống, dịu dàng.
(*) Bát mới 1 bộ của tác giả thui, chị chủ tiệm hoa nữ chính của bộ căn biệt thự đặt cây đàn dương nhỉ~
Trần Ý An ôm hoa, cúi đầu ngửi thử, sân nhà hợp trồng loại .
Chim hót hoa thơm.
Trước đó Hoắc Thanh Lan từng thấy nhà vấn đề gì. Dù với , ở cũng như .
Trần Ý An thường : Nhà đến cả đồ trang trí cũng , cứ như nơi ở , giống một căn nhà mẫu.
Hoắc Thanh Lan đẩy cô hỏi, "Giống nhà mẫu ?"
"Đương nhiên là , lúc rảnh rỗi xung quanh sẽ thấy trống trải và cô đơn lắm."