Dịch: CP88
***
Trần Ý An ôm hoa đương nhiên, "Nhà bọn em đặt đầy gấu bông ghế sô pha, khăn phủ ghế cũng là loại hoa văn, Cù Dĩnh còn trồng hai chậu Lay Ơn với Phong Lan nữa, mới cảm giác , cái chắc gọi là... dấu vết của cuộc sống."
Hoắc Thanh Lan nghĩ nghĩ.
Thật thấy nhà gì , nhưng cảm thấy, nhà Trần Ý An ở đó sẽ khiến yên tâm hơn.
Chiếc notebook cô tiện tay vứt đại một góc nào đó, những tập tài liệu đặt ngẫu nhiên bàn của .
Trên bồn rửa mặt của cũng bày thêm đủ loại mỹ phẩm chăm sóc da.
Hình như hiểu thế nào là dấu vết của cuộc sống .
Và ghét điều đó.
Chiều tối hôm đó, hai nhàn nhã dạo tán gẫu đường. Lúc ngang qua một công viên nọ, họ dừng cạnh một chiếc ghế dài, Trần Ý An bộ một lát.
Cô cho Hoắc Thanh Lan đỡ .
Cô tự chống nạng, nhảy nhảy về phía .
Hoắc Thanh Lan đợi, hai tay đút túi.
Cô nhảy đến mặt , bỗng dang tay , cây nạng "bộp" một tiếng rơi xuống đất.
Anh đưa tay ôm cô lòng, cô còn vương hương hoa, tuy nhạt, nhưng mang theo cảm giác tồn tại mãnh liệt.
Trần Ý An gác cằm lên vai , thổi nhẹ một bên tai .
"Muốn gì?"
"Muốn nếu cứ thế mãi thì ."
"Thế ?"
"Đương nhiên là ," Trần Ý An nhắm mắt , "Người trưởng thành yêu chẳng nên như thế , ai cũng mệt lử, bình bình đạm đạm mới là hạnh phúc, buổi tối cùng dạo, tán gẫu đôi ba câu, cùng trải qua một ngày bình thường. Anh , hồi em còn học, thấy bạn cùng bàn yêu đương..."
"Ừm?"
"Cãi suốt ngày, ba ngày trận nhỏ, năm ngày trận to, mà vẫn yêu c.h.ế.t sống , khi đó ai cũng thấy tình cảm của bọn họ bền chắc như sắt đá, em cũng ngưỡng mộ lắm, còn nghĩ cãi mà chia tay mới là yêu nhất," Trần Ý An , "Sau lớn , , mỗi ngày bận xong muộn, nếu còn chạy tới cãi với em, chắc em sẽ block đó luôn mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-114.html.]
"Còn ," Trần Ý An kéo tay , một chân cô chạm đất, dùng dáng vẻ khá buồn nhảy lên , kéo kéo tay Hoắc Thanh Lan hỏi , "Chúng từng tán gẫu đến tình yêu lý tưởng của là thế nào?"
Một cơn gió thổi qua, hương hoa nhạt đôi chút, Hoắc Thanh Lan khẽ ngửi, nghĩ một lúc , "Trước đây từng nghĩ tới, cảm thấy những ngày em ở bên cạnh là đủ , em , từng nghĩ ngợi những vấn đề linh tinh."
"Nghĩ ngợi vấn đề linh tinh gì ạ?" Trần Ý An còn nhận đang ám chỉ chuyện gì, cô cúi đầu cẩn thận chân, nắm chặt cánh tay để giữ thăng bằng.
Hoắc Thanh Lan im lặng một lúc, "Trần Dục."
"..." Trần Ý An khựng , lúng túng.
"Anh từng vì chuyện mà buồn bực, em thích , em sẽ chia tình cảm thích khác, cũng em thể nghĩ rằng đủ thích em nên mới ghen vì chuyện , mấy ngày mới nhận lẽ em vì thế mà vui, nhưng , Trần Dục là bạn của em, em cũng thể những bạn khác giới, đó là vòng xã giao của em, sẽ can thiệp tự do quyền lựa chọn của em, chỉ cần em đặt trong lòng là đủ, em thích , thể cảm nhận ." Rốt cuộc thì Hoắc Thanh Lan cũng thể những điều suy nghĩ mấy ngày nay, do dự nhiều thể khỏi miệng, "Trần Ý An, thích em, và cũng tin rằng em thích như . Giống như em đấy, tình cảm giữa chúng cãi vã lặt vặt, là tranh chấp và nghi ngờ, tình cảm của chúng là tôn trọng và thấu hiểu lẫn , là bình đẳng, đây là đầu tiên hẹn hò yêu đương, thể vài chỗ đủ , nếu thì em hãy với , chứ đừng tự buồn bực bắt suy đoán."
Anh những lời bằng giọng điệu nghiêm túc, bình tĩnh, giống như dáng vẻ ngày của , ôn hòa, kiên định.
-- Cũng chính vì thế, Trần Ý An còn thấy bóng dáng của bất kỳ nào khác nữa.
Anh luôn trông vẻ lạnh lùng xa cách, dường như khó tiếp cận, như lãnh đạm, cũng .
.
Anh là lạnh nhạt.
Anh ôn hòa, bình tĩnh, và là luôn để tâm đến xung quanh.
"Hoắc Thanh Lan," Trần Ý An dừng bước mặt , ngẩng đầu .
Buổi đêm yên tĩnh, gió mát thổi qua, cả khoan khoái.
Hoắc Thanh Lan rũ mắt chăm chú cô.
Trần Ý An cảm thấy những câu của lẽ sẽ giống như cố ý gây rối, nhưng vẫn .
"Em là bạn gái , thi thoảng thể thiên vị em một xíu ?"
"Được."
"Cũng đúng, chuyện công việc thì công tư phân minh, nhưng ngoài công việc , đừng thiên vị khác nhé," Trần Ý An nhỏ nhẹ , "Để em đặc biệt hơn một chút."
"Cụ thể là thế nào?" Hoắc Thanh Lan cúi đầu hỏi cô.
Trần Ý An ngại ngùng, rúc lòng , "Chỉ một đời."