Dịch: CP88
***
"Ra rạp tư nhân xem theo yêu cầu !" Ôn Thần , "Trong bán kính 2km một chỗ, ?"
"Đi --"
"Mình cũng !" Trần Ý An đang lo ngủ , tìm việc gì đó để .
"Mấy xem gì?" Ôn Thần hỏi bọn họ, "Phim hài kinh dị gì?"
"Kinh dị nha?" Cù Dĩnh , "Ôi dào, gì ai oán khí nặng bằng dân công sở !"
Trần Ý An đương nhiên ý kiến gì, cô vốn nhát gan, bình thường xem phim kinh dị chỉ dám xem bản thuyết minh mờ, bây giờ cùng, cô cũng bằng lòng xem.
"Xem bộ nào?" Ôn Thần tiếp tục hỏi ý kiến.
"Ngọn đồi câm lặng?" Trần Ý An hỏi Cù Dĩnh, "Cậu xem bao giờ ?"
"Chắc chắn là , cũng nhát lắm, nào dám xem chứ!" Cù Dĩnh rửa mặt thật nhanh, "Vậy chúng xem cái nha?"
"Được."
-
Ba phối hợp ăn ý, hai cây thật cũng tính là quá xa, nhất là con đường còn cửa hàng tiện lợi và KFC mở cửa 24h, chỉ xem phim thì chán c.h.ế.t, ba bèn mua sữa, khoai tây chiên, bánh quy và cả một đống đồ ăn vặt khác, thẳng đến rạp chiếu phim tư nhân mở cửa 24h .
Bộ phim kinh dị kinh điển nhiều năm liên tiếp trong top mười bảng xếp hạng phim kinh dị khủng bố, vô video thuyết minh phim đều qua đại khái nội dung, nhưng Trần Ý An từng dũng khí xem phim gốc, cùng bạn bè cô mới dũng khí xem.
Giống như hồi còn học, trong một tiết tự học nào đó giáo viên cho xem phim, thế nào cũng đề nghị xem phim kinh dị, mà bộ phim vốn dĩ đáng sợ chẳng còn đáng sợ nữa.
Trước đây mỗi lướt thấy Ngọn đồi câm lặng đều cảm thấy đó là một bộ phim chỉ để hù , nào là y tá mặt, quái vật đầu tam giác, nhưng đợi đến khi trưởng thành xem , cảm thấy bộ phim khá là cảm động.
So với việc đó là quái vật, chi bằng rằng đó là sản phẩm của trí tưởng tượng trong đầu một cô bé tổn thương nặng nề mắc chứng tâm thần phân liệt, chúng đáng sợ, bi thảm, giống như tuổi thơ đau thương của cô bé .
Ba thế giới, ba bé gái, còn tìm con gái, tình yêu của bọn họ đều mắc kẹt trong những chiều gian khác .
Ba chen chúc một chiếc ghế sô pha, ăn xem, Cù Dĩnh là nhát gan nhất, quái vật xuất hiện nhắm tịt mắt, đó chờ Trần Ý An vỗ vỗ tay cô , quái vật biến mất .
Phim kết thúc thì hơn một giờ sáng.
Đây là đầu tiên bọn họ đường lúc một giờ sáng, nhưng Yên Kinh ở thời điểm vẫn là Yên Kinh, đèn đóm của những tòa nhà cao tầng vẫn sáng trưng, ngang qua một khách sạn, vẫn khách đêm công tác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-117.html.]
Ba ríu rít thảo luận về nội dung phim.
Cù Dĩnh xem nhưng hiểu lắm, Trần Ý An và Ôn Thần phiên giải thích.
Cù Dĩnh bừng tỉnh, "Vậy nên cô bé về cuối cùng còn là cô bé ban đầu nữa, thì mắc kẹt trong một thế giới khác ..."
"Bingo!"
"Thế thì buồn quá, tự nhiên thấy bộ phim đáng sợ tí nào nữa," Cù Dĩnh , "Hình như đây là đầu tiên trong năm nay xem trọn vẹn một bộ phim đó! Cũng là đầu tiên trong đời xem suất chiếu đêm khuya."
"Hồi còn học cùng bạn xem phim nửa đêm lắm, thích lắm luôn, rạp chiếu phim chẳng ai trông, bọn còn cửa hàng tiện lợi mua hai chai nước mang uống, đường phố lúc nửa đêm cũng yên tĩnh," Trần Ý An nhớ ngày tháng học với Judy, "Rồi buôn đủ thứ chuyện đời."
" ! Xem suất khuya cùng bạn bè là thoải mái nhất luôn," Cù Dĩnh nhắm mắt, ngửa đầu lên trời, "Ba đứa cũng là bạn nè, cùng xem phim khuya nha."
"Không thành vấn đề," Ôn Thần cũng , "Mình một danh sách phim kinh dị đây."
"Phim kinh dị sinh đúng là cho nhiều cùng xem, chứ xem một thì đáng sợ lắm."
Đường phố về đêm vẫn náo nhiệt như cũ, nhưng một cảm giác tự do và yên tĩnh kín đáo, như thể trút bỏ sự mệt mỏi và nghiêm túc của ban ngày, cuối cùng cũng thể vui vẻ tận hưởng một thời gian riêng tư ngắn ngủi của bản , cuối cùng cũng thể lớn và chuyện thoải mái.
Vì cô luôn cảm thấy dạo là một chuyện mật.
Lúc ba bộ về đến nhà, Trần Ý An bắt đầu thấy buồn ngủ.
Tuy ngày mai Trần Ý An và Cù Dĩnh đều dậy sớm, nhưng chẳng hề hối hận vì hôm nay ngủ muộn.
Có những thức khuya như cũng vui và đáng giá.
Hai giờ sáng, Trần Ý An giường, cô ôm điện thoại, liên tục mở vòng bạn bè của Hoắc Thanh Lan, vòng bạn bè của vẫn trống trơn như cũ, cô hít sâu một , gửi cho ba chữ đơn giản đến thể đơn giản hơn.
Nhớ .
Rồi Trần Ý An đặt điện thoại xuống, chìm giấc ngủ.
-
Lần Tô-Hàng công tác, Hedy để cô một .
các công việc giai đoạn đầu, Hedy đều giúp cô sắp xếp thoả.
"Vì bên Tô-Hàng là marketing kết hợp mà, nên một dự án du lịch ngắn ngày, họ đặt hội nghị sản phẩm ở Tô Châu, vé tàu và khách sạn chị đặt hết giúp em, em OK ? Cơ hội rèn luyện độc lập đó!" Hedy .