Đêm Vượt Sóng - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:19:36
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Là tin nhắn wexin của Hoắc Thanh Lan, đến nơi, đó gửi một phòng -- Lần đến vì công việc mà rút ngày nghỉ từ kỳ nghỉ năm, cho nên phòng khách sạn chắc chắn là của tự đặt.

Trần Ý An nhanh chóng ăn xong chỗ cơm trong bát, hẳn là đó cũng còn quy trình công việc gì nữa, bèn nhanh chóng rời .

khách sạn kiểu một nhược điểm.

Diện tích quá lớn, phòng ốc rải rác, đường nhỏ bốn phía thông , cô một lúc cảm giác sắp lạc đường, thế là theo bảng chỉ dẫn sảnh lễ tân, hỏi xem phòng .

Lễ tân phòng, "Đây là phòng Deluxe Suite của khách sạn bên em ạ, ở khu R, để em bảo đồng nghiệp dẫn chị qua nhé."

"Làm phiền ."

Khu R quả thật dễ tìm, cô thậm chí căng thẳng.

Xung quanh đều bố trí cảnh thắp đèn, cho nên ban đêm càng trở nên yên tĩnh hơn, cô theo nhân viên lâu mới tới nơi, cô lịch sự cảm ơn, đó nhắn tin cho Hoắc Thanh Lan.

Cửa mở từ bên trong.

Trần Ý An chạy chậm tới, xuân, Hoắc Thanh Lan chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, vẫn là quần tây phẳng phiu, dáng thẳng tắp mà rắn rỏi, cô lao thẳng vòng tay , dang tay ôm chặt eo , áp mặt n.g.ự.c , "Hoắc Thanh Lan, em nhớ c.h.ế.t ."

Hoắc Thanh Lan nâng tay xoa mái tóc dài của cô, "Anh cũng nhớ em, chân đỡ ?"

"Đỡ nhiều , đáng đeo nẹp, nhưng hôm nay em dùng tất đàn hồi , hơn nhiều, cũng đường nhiều lắm!" Trần Ý An từ trong lòng ngẩng đầu lên, cô giày bệt, thấp hơn nhiều, ngước lên , cảm giác như lâu nghỉ ngơi t.ử tế, mặt thấp thoáng nét mệt mỏi, Trần Ý An sờ má , "Có dạo thức khuya nhiều lắm ?"

"Vẫn , một dự án gặp vài vấn đề, nhưng nghiêm trọng," Hoắc Thanh Lan ít khi nhắc đến công việc mặt cô, cửa sân đóng, Hoắc Thanh Lan cứ thế lặng lẽ ôm cô, bao bọc hình mềm mại trong vòng tay, một quãng thời gian dài, cuối cùng thì cô cũng xuất hiện mặt , Hoắc Thanh Lan cảm thấy, cuộc sống mù mịt kéo dài rốt cuộc trở về yên tĩnh.

Trần Ý An hỏi , "Anh mở cửa nhanh , là vẫn luôn chờ em trong sân hả?"

"Ừ." Hoắc Thanh Lan đáp một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-119.html.]

Trần Ý An lên.

Cảnh trong sân , hồ nước, mặt hồ mấy cây thủy sinh màu xanh biếc, cô đều tên, bọn chúng lặng lẽ trôi nổi dập dềnh, khẽ lay động theo gió, mặt nước liền gợn lên những vòng sóng nhỏ đó lan .

Cô vốn tưởng sẽ nhiều lời nhịn , nhưng khoảnh khắc , cô chỉ ôm thật chặt.

"Em nhớ hình như Giang Chiết." Trần Ý An , "Có ở đây gần nhà lắm ?"

"Ừ, bà ngoại ở đây," Hoắc Thanh Lan , "Anh định về quấy rầy bà, thì bà tất bật bận rộn một phen."

Trần Ý An ồ một tiếng, vỗ vỗ eo , "Vào trong thôi, cứ ngoài sân mãi ."

Đêm mùa xuân vẫn lạnh.

Hoắc Thanh Lan nắm tay cô trong, căn phòng lớn, phòng khách thiết kế kiểu Trung, cửa sổ sát đất, chậu cây xanh, thực phong cách cũng khác mấy so với căn nhà của ở Tây Giao, đều sạch sẽ gọn gàng, giống như một căn phòng mẫu.

Hôm nay Trần Ý An xe hơn nửa ngày, mệt, cô tìm phòng tắm, thoải mái ngâm một lúc. Lúc mặc áo choàng tắm , Hoắc Thanh Lan đang ghế sô pha trong phòng ngủ gọi điện, chắc là công việc bên Hồng Kông, bởi vì cô tiếng Quảng, Trần Ý An hiểu, vẫy tay gọi cô, Trần Ý An bèn nhích qua, vốn chỉ định bên cạnh , nhưng Hoắc Thanh Lan kéo tay cô, để cô thẳng lòng .

dám động đậy lung tung, sợ phát âm thanh gì kỳ quặc.

Hoắc Thanh Lan vòng tay ôm eo cô, rũ mắt, thi thoảng đáp đối phương, thích eo cô, nhỏ nhắn nhưng vẫn thịt, thi thoảng Trần Ý An xíu bụng mỡ, cô bèn tự hào mà đó là mỡ bảo vệ t.ử cung, cách thành công chọc Hoắc Thanh Lan, cô bèn tuỳ ý buông một câu: Cảm ơn mỡ của chị.

Thật là một cô gái đơn giản đến thể đơn giản hơn.

Thần kinh căng thẳng của Hoắc Thanh Lan dần thả lỏng.

Kỳ thực chuyến công tác mấy thuận lợi, nhất là một đối tác trong dự án đầu tư thành phố giữa chừng phá vỡ thỏa thuận, khiến dự án xuất hiện trống và thua lỗ, việc sàng lọc đối tác tốn thời gian tốn sức lực, nhiều bên đàm phán từ đầu, vài đối tác dễ chuyện, cũng đối tác thái độ cứng rắn, kỳ thực những trắc trở như vốn dĩ thường gặp, cũng nên quen , nhưng , đến mấy đêm, nhớ Trần Ý An.

Nhớ Trần Ý An luôn vui vẻ, sẽ thật sự để bụng chuyện gì.

Mỗi chiều tối lướt xem tin nhắn cô gửi, thấy những chia sẻ vụn vặt của cô, khiến cuộc sống mệt mỏi của cuối cùng cũng một nghỉ, giống như một ngày bận rộn, nơi bến cảng giữa đêm khuya tĩnh lặng.

Cuối cùng cũng sự yên bình một chuyến cập bờ.

Loading...