Dịch: CP88
***
Đây là chuyến khiến Trần Ý An khó quên nhất, một chuyến du lịch cuối tuần hai ngày ngắn ngủi.
Những điểm tham quan , mấy hôm cô cùng phụ trách lướt qua một lượt.
Bọn họ cố gắng tránh những chỗ đông , thong thả dạo, cần vội vàng gấp rút, buổi sáng hôm đó trời âm u, nhưng mát mẻ dễ chịu, Chuyết Chính Viên là một trong bốn khu vườn nổi tiếng nhất Trung Quốc, phong cách cổ điển tiêu biểu cho Giang Nam, mà cô hề thấy xa lạ, lẽ vì căn nhà ở Tây Giao của Hoắc Thanh Lan cũng mô phỏng theo phong cách của nơi .
Anh hồ sen, cả mặt hồ là một màu xanh mướt của lá sen, tràn đầy sức sống, hôm nay khoác bành tô dài, bên trong chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng, Trần Ý An mua bánh hoa quế, lúc thì thấy khung cảnh .
Anh cao gầy, hình tao nhã, tỷ lệ hảo, đó đợi cô, bóng lưng như trong một bức hoạ, Trần Ý An nhất thời thể dời mắt.
Bầu trời xanh xám, làn sương mênh mang, mây trôi lững lờ, xa xa ôm đàn tỳ bà hát một khúc gì đó, cô hiểu chữ nào, nhưng giai điệu da diết nỉ non, cô ôm hộp bánh hoa quế, ánh mắt dừng lâu.
Như thể ngoảnh đầu , cả đời chỉ gói gọn trong mấy chữ lặng lẽ bình phàm, con đường thể tầm thường hơn , gặp một đời.
Từng nét từng nét, khắc họa lên đường nét khuôn mặt .
Dường như cả quãng đời về , đều chỉ để hoài niệm một khoảnh khắc tuổi trẻ .
Trần Ý An thầm nghĩ, đúng , là một khoảnh khắc.
Ở nơi sông nước Giang Nam mưa bụi mênh mang, bên hồ sen đợi cô.
Thấy cô mãi , đút tay túi áo, đầu tìm kiếm cô, chỉ một cái liếc mắt thấy Trần Ý An cách đó xa, chậm rãi về phía cô, Chuyết Chính Viên lớn, một đoạn là tới đường Bình Giang.
Là những con sông nhỏ và cây cầu thấp bắc qua mà ở phương Bắc gần như gặp .
Những căn nhà thấp hai bên treo đầy lồng đèn đỏ, khi đó mặt trời sắp lặn, bầu trời xám nhạt dần nhuộm sang một màu cam nhàn nhạt, đèn lồng và đèn đường lượt sáng lên, mặt nước cầu tản những gợn sóng lấp lánh, chèo thuyền thong dong khua mái chèo, Trần Ý An và một tiệm đồ ngọt bên cầu, cô vờ như đang ngắm cảnh mắt, nhưng khóe mắt lén Hoắc Thanh Lan.
Anh còn hấp dẫn ánh mắt hơn cả phong cảnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-124.html.]
"Đừng là em từng thấy ở hồ Đại Minh," Nghe như Hoắc Thanh Lan đang trêu cô, "Nước , cầu , thuyền , chẳng em vẫn Tuyền thành là Giang Nam thu nhỏ ?"
(*) Tự nhiên nhớ cái câu troll troll Người còn nhớ xxx bên hồ Đại Minh năm nào :))))) (Gốc đại loại là Hoàng thượng còn nhớ Hạ Vũ Hà bên hồ Đại Minh 19 năm trong Hoàn Châu Cách Cách)
À ngoài thì ở hồ Đại Minh ở Tuyền thành nha, tính Sơn Đông ( Tề Nam) - Giang Tô ( Tô Châu) - Hàng Châu sát lượt theo đường thẳng luôn đó, 2 chuyện mà thấy xa xôi lắm do Trung Quốc rộng quá một tỉnh cũng to như con bò nên dị : D
" đây mới là Giang Nam thật mà." Trần Ý An cúi đầu ăn bát chè đậu đỏ mặt.
Cô nghĩ, tháng ba quả thật là thời điểm tuyệt vời nhất để đến Giang Nam.
Khắp nơi thoang thoảng mùi hương hoa, cảnh sắc hợp lòng , dồi dào sức sống, mang theo thứ thở Trung Quốc riêng.
Đây là đầu tiên cô đến Giang Nam, cũng là đầu tiên cô thực sự hiểu phong tình Giang Nam mà các nhà thơ cổ đại từng .
"Cửa Nam xuân về xanh kín lối, cầu đá tháp son vẫn sánh đôi, mỗi năm tiễn khách ngang lối cũ, mưa bụi liễu buông níu thuyền trôi." Trần Ý An , "Thơ của Phạm Thành Đại thời Tống."
"Anh còn tưởng em sẽ gì mà, chợ đêm bán gấm vóc, thuyền xuân chở lụa hoa, xa trăng ngủ, nỗi nhớ trong lời ca."
"Sao còn thơ cổ nữa?"
"Anh con cá lọt lưới chín (*), cũng học hành đàng hoàng hả," Hoắc Thanh Lan nguýt cô, "Nhìn bên ."
(*) ý là học sinh dốt á, hổng kiến thức cơ bản như con cá lọt lưới : D
"Gì thế ạ?"
Trần Ý An đầu theo hướng chỉ, bên đó vài cô gái đang chụp ảnh, đông, lác đác từng nhóm nhỏ.
"Sao thế?" Trần Ý An tưởng bảo cũng chụp, "Em chụp ."
"Dự án Tô-Hàng vốn là tour ngắn cuối tuần, em thấy , chơi Tô-Hàng trong hai ngày thật gấp, chỉ là thời điểm nhiều ngày nghỉ, nhóm khách cần nhắm chắc chắn là trẻ tuổi."
"Rồi nữa ạ?" Trần Ý An nhất thời theo kịp mạch suy nghĩ của .
"Điểm du lịch điển hình của Tô Châu chỉ mấy chỗ đó, đường Bình Giang tính là một điểm, nếu theo lối marketing cũ, đoán hiệu quả sẽ quá nổi bật, vì ngoài khẩu hiệu ‘tháng ba xuống Giang Nam’ thì chẳng gì thật sự thu hút. nếu em một hoặc hai trọng điểm bên sườn, ví dụ như chụp ảnh với sông nước Tô Châu, nhóm thu hút phần lớn sẽ là trẻ, em hợp tác một với bên Trần Dục đúng , thử xem." Hoắc Thanh Lan khá thích đồ ngọt, gọi vài món ngọt, thong thả nếm thử.