Dịch: CP88
***
"..."
Hoắc Thanh Lan lường cô sẽ phản ứng .
Trần Ý An nâng tay lau lau nước mắt.
Cô vốn mặt Hoắc Thanh Lan.
Không để thấy bộ dạng của .
Giống như một cuộc cãi vã t.h.u.ố.c súng, tại một góc tối nào đó châm ngòi cho tất cả những mâu thuẫn chôn sâu giữa hai , khi gặp Hoắc Thanh Lan, Trần Ý An luôn vui vẻ tự tin -- Cũng thể là khi gặp , mà đúng hơn là khi đến Kenton Trip, đây là đầu tiên cô bước môi trường công sở, cạnh tranh, áp lực, thành phố xa lạ vận hành với tốc độ chóng mặt đang tạo những áp lực vô hình, sinh tồn và giấc mơ liên tục chèn ép, chỉ cần chệch một li là thứ sẽ vuột khỏi tay, lúc cô mới thật sự nhận , giữa với vốn dĩ tồn tại sự chênh lệch lớn như .
Sự nhạy cảm và tự ti chôn sâu trong xương cốt như châm lên một đốm lửa nhỏ.
Cô rốt cuộc nhận bản tầm thường đến mức nào.
Mà Hoắc Thanh Lan, luôn rực rỡ chói mắt đó.
Khoảng cách quá lớn khiến Trần Ý An càng thêm khó chịu, cũng vô tình khuếch đại nỗi bất an trong lòng cô.
Cô trở nên cẩn thận dè dặt, chỉ trong công việc, mà cả trong tình cảm.
Cô bắt đầu bó buộc tay chân, cũng chỉ vì công việc, mà còn vì tình cảm.
" là nhớ em, nhưng tình cảm của trưởng thành vốn như , chứ lẽ em thế nào? Mỗi ngày gửi cho em cả đống tin nhắn ? Chẳng lẽ cần việc nữa? Đây trò đóng vai gia đình của đám nhóc tì, Trần Ý An, em cũng là một phần trong cuộc sống của ." Hoắc Thanh Lan mắt cô , "Anh từng nghĩ đến việc từ bỏ ai cả."
Cô điều .
Trần Ý An hít sâu một .
"Muốn gì thì ." Hoắc Thanh Lan .
"Sau chuyện gì," Trần Ý An cúi đầu những ngón tay , cố gắng điều chỉnh cảm xúc của bản , "Ngoài giờ , thể an ủi em , em đứa cứng đầu cứng cổ chịu lắng , nhưng em tủi , thể đừng chỉ luôn dạy dỗ em ?"
Trong suy nghĩ của Hoắc Thanh Lan, hai chuyện vốn phân , hiểu lắm vì Trần Ý An để tâm đến điều đó đến thế, nhưng cô thẳng , cũng trở thành lắng .
"Đã ." Hoắc Thanh Lan đồng ý, "Bây giờ chịu ăn khuya ?"
"Đừng xa quá." Cô cũng thuận thế đặt một bậc thang cho cả hai.
"Ăn gì?"
"Bánh cá hầm ." Quanh đây quán ăn khuya nào khác, chỉ một, mặt tiền lớn, bán vài món đơn giản như cơm rang thịt heo, mì ramen và bánh cá hầm kiểu Nhật.
Hoắc Thanh Lan xuống xe, Trần Ý An cũng mở cửa xuống.
Anh .
Trần Ý An bóng lưng , do dự mấy giây, cuối cùng vẫn chạy chậm lên.
Cô chui thẳng lòng .
Hoắc Thanh Lan dừng chân, giang tay ôm cô lòng.
Trần Ý An chôn mặt n.g.ự.c , hương xà phòng nhàn nhạt, hương gỗ thoang thoảng, ấm mỏng manh truyền sang khiến sống mũi cô cay cay.
"Hoắc Thanh Lan, nếu thật sự thích một , thể nhịn mỗi ngày với ít như ?" Giọng buồn buồn của cô vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-131.html.]
"Anh bận xong thì nửa đêm, gửi tin nhắn thì em cũng ngủ , chỉ thể mong xong sớm hơn để về sớm," Hoắc Thanh Lan , "Nhắn qua điện thoại nhiều đến cũng ý nghĩa gì."
"Không ý nghĩa em cũng thấy tin nhắn của ."
"Quan trọng ?"
"Đương nhiên , ít nhất điều đó chứng minh rằng trong một ngày dài như , lúc rảnh rỗi nhớ đến em."
"Vậy bây giờ em sai ?"
"..." Trần Ý An đ.ấ.m một cái, "Anh khùng hả."
"Đã sai ?"
"Chưa."
Hoắc Thanh Lan rõ cô cố tình như .
Anh cũng chấp nhặt, nắm tay cô, " thì sửa, sai thì coi như nhắc nhở."
"Bây giờ em là cấp của ."
"Ồ, mai sẽ bớt mấy phút gọi em lên văn phòng trực tiếp."
"Hoắc Thanh Lan!"
Trần Ý An tức giận.
Hoắc Thanh Lan khẽ , kéo tay cô trong, "Đồ nhỏ nhen."
Trang trí bày bố trong tiệm ấm áp, đều là những gian nhỏ ngăn bằng rèm vải, ánh đèn vàng cam ấm áp, nội thất bằng gỗ.
Hoắc Thanh Lan gọi cho cô một phần bánh cá nấu, của thì gọi một bát mì udon.
Ông chủ lên món nhanh.
Trần Ý An đúng là đói .
Cô cầm đũa lên, Hoắc Thanh Lan lấy thẻ phòng trong túi đưa cho cô.
"Không dễ dàng nghĩ đến chuyện chia tay như nữa," Anh xong, lấy một chùm chìa khóa .
"Cái là gì?"
"Nhà ." Hoắc Thanh Lan động đũa, đối diện cô, lẳng lặng cô, ánh mắt ôn hòa mà chăm chú, "Nếu em vẫn chịu nhận, đưa..."
"..."
"Hy vọng là chìa khóa nhà của chúng ."
***
88: Ý An còn trẻ, Bát ở tuổi đó chắc thể xuống mà chuyện như bé , kiểu gương vỡ là quăng sọt rác luôn haha (lý do tui thích gương vỡ lành đó, thiếu gì thì thích đó mà~ Đương nhiên tui mấy chương là gương vỡ lành nha, giận dỗi tình thú cỏn con thôi kkk, nhưng kể đoạn giận dỗi thêm mấy chương nữa thì :>>> Hoắc tổng bình tĩnh chín chắn quá mà, ôi~~~).
Ngoài thì Hoắc tổng là đầu tiên yêu đương, thật ảnh cũng đang học cách để yêu, lắng và dù hiểu thì vẫn sẽ cố gắng dung nạp nó cuộc sống cứng nhắc nghiêm khắc và chịu thả cho bản bừa của ~
Tui thích kiểu như ảnh thích, thích vì nyc của tui như thế : D
Vậy nên đừng tìm như Hoắc tổng nhưng đủ yêu mấy bồ, sự điềm tĩnh của ảnh sẽ cho mấy bồ dư thừa thời gian để mấy cô lao công chở chiếc túi rác đựng chỗ gương vỡ mất đấy kk~