Đêm Vượt Sóng - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:28:22
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Trần Ý An đúng, cô rũ mắt, "Vậy thì ."

công ty cũng là do quyết định.

"Muốn ?"

"Không ..."

"Nghĩ xong ."

Trần Ý An gắp mì, đây cô nhiều nơi, giờ thì chẳng cả, lý do đơn giản: Công việc còn xong, tâm trạng mà chơi với bời chứ.

Đến lúc Trần Ý An mới mơ hồ nhận , bản quá ám ảnh với việc đạt thành tựu.

"Đi Uy Hải ." Trần Ý An nghĩ ngợi một lát , "Em từng đến đó."

"Được."

"Chúng bao lâu?"

"Em bao lâu?"

"Bao lâu cũng ạ?"

"Bao lâu cũng ."

"Vậy năm ngày ."

"Làm tròn thành một tuần," Hoắc Thanh Lan đẩy cốc nước cam đến cạnh tay cô, "Uống xong thì rửa mặt, chuẩn ngủ."

-

Có lẽ vì ở trong trạng thái căng thẳng do công việc quá lâu, nên dù chơi, Trần Ý An cũng quá thả lỏng, tuy Hoắc Thanh Lan xin nghỉ phép cho cô, nhưng thi thoảng cô vẫn kiểm tra điện thoại, như hình thành phản xạ điều kiện.

Hoắc Thanh Lan bận hơn cô nhiều, gác công việc để một chuyến , mà suốt dọc đường hề điện thoại lấy một .

thôi, bởi chắc chắn là Hoắc Thanh Lan tiết tấu của riêng : Anh dẫn cô xem một bộ phim hài rạp, đáng tiếc là Trần Ý An thật sự nổi.

Cô nhận vấn đề .

"Hoắc Thanh Lan, chẳng lẽ em trầm cảm ?" Trần Ý An tra cứu các triệu chứng của bệnh trầm cảm, "Mất ngủ, ăn, tinh thần... Hình như đều đúng."

"Do em quá để tâm đến kết quả thôi," Hoắc Thanh Lan nhẹ như , "Chịu cảm giác tội quá mạnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-134.html.]

Trần Ý An cúi đầu , hiếm khi trở nên ngoan ngoãn như -- Thật cô cũng phản bác vài câu, nhưng sự thật luôn chứng minh, hầu hết những lời Hoắc Thanh Lan đều đúng, hơn nữa cô cũng , cô quá nóng nảy .

"Ra ngoài nghỉ phép cũng cảm giác tội , công việc đạt kỳ vọng cũng cảm giác tội , thành quả tiến triển cũng thấy tội , em là tội nhân ?"

Hoắc Thanh Lan hỏi cô, Trần Ý An như một con đà điểu gục đầu đáp.

Anh cũng nỡ trách cô, , cô cần những lời khẳng định hơn lúc .

"Trần Ý An, thế giới vẫn thể hoạt động bình thường dù xảy vấn đề lớn đến đầu, kể cả một năm em vẫn thăng chức cũng , kể cả em cứ ở mãi vị trí cũng vấn đề gì hết, em giỏi hơn nhiều , việc gì cũng để một kết quả, quá trình cũng quan trọng," Hoắc Thanh Lan , "Đây là kỳ nghỉ của em, hy vọng em thể tận hưởng nó."

Giọng bình thản, nhưng hiểu vì Trần Ý An bỗng thấy sống mũi cay cay, cô suy nghĩ , lẽ là vì bao năm nay cô luôn tự c.ắ.n răng kiên trì, ít khi nhận lời khen, cô từng nhận sự công nhận từ những ở vị trí cao hơn, lẽ Hoắc Thanh Lan là đầu tiên.

"Trước em từng nghĩ giỏi lắm , nhưng khi Kenton, em thấy quá đỗi bình thường, bình thường đến mức thể thế bất cứ lúc nào." Cuối cùng Trần Ý An cũng nút thắt đè nặng trong lòng bấy lâu, "Dường như chỉ cần em một bước sai thôi, là sẽ còn cơ hội những điều nữa."

Giống như, bạn tưởng là vàng, nhưng vàng ở nơi cũng chỉ là tấm vé cửa.

Trần Ý An cảm thấy thất bại, thấy nguy cơ trùng trùng, lo lắng và hoảng loạn.

"Em bình thường chút nào," Hoắc Thanh Lan cô, buồn , cô gái kỳ lạ như ? Ban đầu rõ ràng là nghé con mới sinh sợ hổ, mới mấy tháng đả kích thành một con đà điểu .

"Bình thường." Trần Ý An như thể chấp nhận phận.

Hoắc Thanh Lan vốn giỏi an ủi khác, theo bản năng.

Anh vươn tay, ôm Trần Ý An lòng.

"Anh nghĩ em sẽ mấy đạo lý đao to búa lớn gì mà cần một cái ôm hơn," Hoắc Thanh Lan ôm cô, "Trần Ý An, em giỏi."

"Không giỏi tí nào."

"Em nỗ lực hơn khác."

" ai cũng nỗ lực."

"Em dũng cảm hơn khác."

" kế hoạch của khác táo bạo hơn..."

"Em bền bỉ hơn khác, cấm nhưng." Hoắc Thanh Lan chặn chữ nhưng sắp bật khỏi miệng cô, "Trần Ý An, bởi vì em vẫn luôn toả sáng, cho nên em đặc biệt trong mắt , giống bất kỳ ai."

"Anh đang an ủi em ?" Trần Ý An ngẩng đầu , sắc trời dần tối, gió biển mang theo ẩm mát lạnh, hình dáng của Hoắc Thanh Lan trong màn đêm trở nên càng rõ ràng, cô thích , thở khiến cô thả lỏng, chỉ là cô quá giỏi biểu đạt bản , cô nhút nhát, quá nhiều thứ để sợ...

"Có lẽ , vốn cũng là điều nên mà, nhưng so với việc đang an ủi em, lẽ đúng hơn là vì yêu em, nên san sẻ một phần áp lực cho em," Hoắc Thanh Lan cảm thấy cần vòng vo với cô, "Trần Ý An, em thể một kẻ rụt đầu."

 

Loading...