Dịch: CP88
***
Mail gửi , đồng nghiệp bên bộ phận Khách sạn phản hồi: 15:00 chiều nay tiện đến phòng họp E1098 trao đổi trực tiếp ?
Trần Ý An: Tiện.
Một lát , đồng nghiệp bên bộ phận Khách sạn nhắn tin riêng cho cô, là Neil suy nghĩ của cô, Trần Ý An cũng ngại, tự sắp xếp tài liệu mang qua.
Quả nhiên đúng như ấn tượng dán nhãn của Hedy, trông khá thiện, nhưng liếc một cái là xuất từ nền giáo d.ụ.c tinh kiểu Mỹ, mang theo một loại tự tin phóng khoáng, lịch sự, nhưng ánh mắt sắc bén và khả năng xuyên thấu, còn giỏi trò chuyện hơn cả Hoắc Thanh Lan.
"Nhóm khách hàng phần lớn là tầng lớp trung lưu nghỉ hưu, trình độ học vấn và nền tảng văn hóa đều tệ, nên em thiên về việc chọn các khách sạn kiểu Trung chiều sâu văn hóa điểm nhấn, thứ nhất là phù hợp với thói quen và gu tiêu dùng của họ, thứ hai là vì bản thị trấn Hồ Sen đang xây dựng IP văn hóa địa phương, em nhân cơ hội thử một , nếu phản hồi , em sẽ coi đây là một dự án thể lâu dài, nơi vốn cũng xa Yên Kinh, thể phát triển thành tour cao cấp quanh vùng, thứ ba là vì vị trí địa lý và cốt lõi khách sạn của mấy nơi khá phù hợp với nhóm khách trung niên và cao tuổi." Trần Ý An mang theo một ổ cứng di động, trình chiếu bộ dữ liệu của lên màn hình.
Neil màn hình mặt, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, chợt hỏi một câu: "Em học chuyên ngành quản lý khách sạn ?"
"A, ạ," Trần Ý An hiểu ý của , "Có liên quan gì ạ?"
"Không liên quan, hỏi vu vơ thôi," Anh . "Ý tưởng tệ, thể thử. em từng lên kế hoạch quảng bá thông qua khách sạn bao giờ ?"
"Loại hiếm lắm đúng ạ?"
"Ý em là?"
"Vì quảng bá kiểu thường chỉ dành cho các tour cao cấp, ví dụ như các đồn điền rượu vang mang nét văn hoá đặc trưng ở Châu Âu hoặc Bắc Mỹ, ít đồn điền bao gồm cả khu nghỉ dưỡng, phương hướng đặc biệt như chúng ít , em xem qua các kế hoạch du lịch cao cấp của Kenton Trip, đa phần đều là tour vài ngày ở một vài quốc gia, ít khi kế hoạch quảng bá xoay quanh khách sạn, giá cả cao, khó hướng phù hợp." Trần Ý An , "Độ khó lớn."
Neil đối diện cô, ánh mắt dừng cô.
Ban đầu chỉ bắt đầu từ việc quen phương thức phối hợp giữa các bộ phận, ngờ Trần Ý An để cho một ấn tượng đặc biệt, đầu tiên là dự án nhỏ như mà vẫn tỉ mỉ đến thế, khiến tò mò rốt cuộc đang nghĩ gì, đó cảm thấy cô giống như một viên kim cương mài giũa, chỉ cần mài giũa thì nhất định sẽ phát triển nhanh chóng, con mắt của luôn chuẩn.
Vì thế khi Neil những tư duy phần nào cố định, bỗng nảy sinh ý định đào -- đều là cùng một công ty, lẽ cũng hẳn gọi là đào.
Anh xem liệu Trần Ý An tổng hợp, cảm thấy tỷ lệ đầu tư thu hồi vốn sẽ khá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-139.html.]
"Ờm, tiếp theo..."
"Gửi dự toán ngân sách của em cho đồng nghiệp bên , về giá cả, chúng sẽ đàm phán giá thỏa thuận."
"Vâng, lát nữa em gửi ạ."
Trần Ý An thêm lời thừa, thu dọn đồ đạc dậy.
Cô thì trùng hợp đụng Hoắc Thanh Lan tới, ngạc nhiên, "Bị ai gọi lên chuyện ?"
"Sao thành gọi chuyện ," Trần Ý An dở dở . "Là boss mới của bộ phận Khách sạn, Neil, suy nghĩ của em thôi."
"Ồ, chứ?"
"Không ạ." Trần Ý An ném cho một ánh mắt hết gì, "Em về việc tiếp đây."
"Đi ." Thấy cô tràn đầy tinh thần chiến đấu, Hoắc Thanh Lan cuối cùng cũng yên tâm, "Lát nữa mang cà phê cho em."
"Cám ơn ." Trần Ý An nhanh chóng chạy thang máy.
Hoắc Thanh Lan đẩy cửa bước phòng họp nhỏ, quả nhiên Neil đang trốn ở đây cho yên tĩnh.
"Trốn ở đây gì?" Hoắc Thanh Lan lấy cốc nước, xuống đối diện .
"Xem báo cáo tài chính của bộ phận mà lo quá." Neil . "Giờ mới cảm nhận áp lực của , lúc tiếp nhận thật đúng là quá hỗn loạn, thật, nghĩ đến chuyện bắt đầu từ việc cắt giảm nhân sự."
"Khuyên từ từ thôi," Hoắc Thanh Lan , " còn tưởng sẽ nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa mới đến."
Neil bĩu môi, " nghỉ ba tháng còn gì? Người sắp mốc meo luôn, xem thử , một bộ phận Khách sạn lớn thế mà chẳng bao nhiêu thành tích, cô gái bên bộ phận Tuyên truyền, tên gì nhỉ, Lillian? Cô với Kenton Trip mà dự án trải nghiệm văn hóa khách sạn nào."
"Thật là , đều tập trung ở Đông Nam Á, nhưng đều như các kế hoạch marketing du lịch đầu, tính thương mại nặng, hơn nữa bản khách sạn bên đó danh tiếng, họ phụ thuộc một nền tảng duy nhất, chúng lợi thế về giá," Hoắc Thanh Lan , " hiểu ý ."