Đêm Vượt Sóng - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:31:37
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

"Ừ, xem báo cáo tài chính xong vẫn thấy chỉ trong nước thì quá đơn điệu, cần những dự án cấp S lớn hơn, nhưng hiện tại qua, dự án cấp S thật sự quá ít," Neil thẳng thắn, "Cho nên đào ."

"Nhân viên cũ của ở nước ngoài ?" Hoắc Thanh Lan , "Khả năng cao."

nãy, Lillian, cảm giác ," Neil . "Muốn để cô theo phát triển dự án cấp S, tiềm năng khá lớn, lâu tự tay dẫn , cảm thấy cô gian trưởng thành và độ bền bỉ, trực giác của chuẩn lắm đấy."

Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, " công ty cũng quy định của công ty."

"Quy định gì?"

"Không vượt cấp."

"..." Neil thấp giọng mắng một câu, "Cậu cũng ít chuyện vượt cấp!"

Hoắc Thanh Lan thờ ơ dậy, "Tuần thủ tục nhậm chức."

Neil hỏi với, "Không đào thật ?"

"Nửa năm thể thử xem."

"..."

Lúc Hoắc Thanh Lan về văn phòng, thoáng về phía Trần Ý An, cô đang cực kỳ tập trung màn hình máy tính. Sao Hoắc Thanh Lan chứ, những gì Neil đều đúng.

trưởng thành là cần bước từng bước một, Trần Ý An thật sự gì, cô tâm thế , sự bền bỉ, và càng tự từng bước leo lên.

chứng minh năng lực của bản .

Cuối cùng Hoắc Thanh Lan vẫn gì cả.

Trần Ý An bận rộn suốt một buổi chiều, cùng đồng nghiệp bên bộ phận Khách sạn thương lượng giá, cùng bộ phận Mua vé trả giá, một hồi tới , chuyện rốt cuộc coi như xong, cô gửi bảng giá cho Dương Anh Đào: "Đây là mức giá thấp nhất bên em thể ép xuống, 1599, tour ba ngày ở thị trấn Hồ Sen, bộ hành trình lưu trú tại khách sạn nghỉ dưỡng năm , bao gồm ba bữa sáng và bộ vé tham quan, trong đó một điểm mua sắm cần ăn uống ép chi tiêu, chỉ cần quét vé giúp lưu lượng khách, chủ yếu bán đồ văn hóa sáng tạo, em xem qua , món đắt nhất cũng chỉ 129, như ? Hợp tác của chúng vẫn giữ tỷ lệ tiền 20%."

"Không thành vấn đề, cảm ơn nhiều lắm," Dương Anh Đào . "Chúng sẽ lâu dài chứ?"

"Đồng nghiệp bên em sẽ xem tình hình đợt , nếu thì mỗi tháng 2-3 chuyến?" Trần Ý An đáp, "Đây là ưu đãi lớn nhất em thể đàm phán ."

"Không vấn đề, vấn đề." Dương Anh Đào đáp, "Vậy để chị thông báo nhé?"

"Ok ok, chờ phản hồi của chị."

Trần Ý An thở phào một , cảm thấy thành xong một việc lớn, ít nhất trong ba ngày tới sẽ quá bận nữa, vì thế cô dự định tranh thủ xem thêm các dự án đây của công ty để rút kinh nghiệm.

Hoắc Thanh Lan nhắc cô: Phải ý thức rủi ro.

Khi đó cô còn thấy chẳng gì đáng sợ, "Em tính kỹ , tỷ lệ lưu trú của khách sạn, lưu lượng khách của khu du lịch, hẳn là sẽ xảy vấn đề gì lớn, nhưng đến lúc đó em vẫn sẽ xin theo một chuyến, ..."

"Em chắc chắn sẽ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-140.html.]

Trần Ý An còn xong thì Hoắc Thanh Lan câu đó.

"A? Anh em? Hay chuyện em theo?"

"Anh em."

"..." Trần Ý An mím môi, ngượng ngùng, "Tự nhiên khen em chi ."

"Đó là thừa nhận sự thật," Anh , "Khi em sai, cần áp dụng phương thức giáo d.ụ.c đả kích."

"Anh còn thấy lúc em sai thì cần đả kích ?" Trần Ý An trừng mắt tức giận.

"Em bướng mà, lúc cần thiết thì vẫn dùng," Hoắc Thanh Lan . "Để khích tướng em."

Anh như vẻ cũng đúng...

Trần Ý An thoả mãn xuống, "Biết rút kinh nghiệm là !"

"Tuy trong quá trình đó em thường xuyên oán hận mấy câu." Hoắc Thanh Lan cũng nhắm mắt .

Trong phòng tối om, thi thoảng truyền đến tiếng côn trùng kêu vang, cửa sổ đóng, làn gió nhẹ thổi .

Cô lắc lư mũi chân trong chăn, nghiêng đầu , "Anh cũng tiến bộ ."

"Tiến bộ chỗ nào?"

"Anh khen em nè," Trần Ý An , "Lúc em mấy câu của ."

Hoắc Thanh Lan chậm rãi nhắm mắt , , "Còn là vì em ."

"Đãi ngộ đặc biệt hả?"

"Ngủ." Hoắc Thanh Lan , "Sáng mai công tác."

Trần Ý An chuyện "ò" một tiếng, nhịn , trốn trong chăn .

Đôi khi Hoắc Thanh Lan cảm thấy khó hiểu -- Mấy cái thì gì khiến cô vui như ?

cũng , đôi khi suy nghĩ của cô đơn giản.

Chẳng trách thi thoảng cô tự miêu tả là chất lỏng phi Newton: Anh cứng thì em cứng hơn, em chỉ ăn mềm ăn cứng.

Hoắc Thanh Lan gửi một cái nhãn dán: Bướng như bò.

phục, cũng gửi một cái nhãn dán: Có giỏi thì qua đây đ.á.n.h tui nè.

Một lúc , điện thoại rung lên, cô thấy Hoắc Thanh Lan trả lời hai chữ: Không nỡ.

màn hình máy tính mà , lén về phía Hoắc Thanh Lan một cái, đang trong văn phòng điện thoại.

(*) Cứ thấy chỗ thiếu mất một đoạn, mà raw thì Bát mua V lấy từ Tấn Giang đàng hoàng, tác giả post thiếu TT

Hoặc cũng thể tác giả chỉnh sửa cảnh trò chuyện của hai quên bỏ bản cũ haha, thôi Bát cứ dịch y nguyên tại thấy cái nào cũng nỡ bỏ câu nào~

Loading...