Dịch: CP88
***
Anh lo Trần Ý An công việc , mà là thương cô sẽ chịu khổ chịu sự xa lạ khi ở môi trường mới.
Tình yêu khi cụ thể hoá, chính là thương tiếc, là thấy .
Vô thức mà lo lắng cho đối phương thể tự chăm sóc cho bản , lo lắng cô sống ở một đất nước xa lạ liệu buồn bã khi gặp khó khăn , lo lắng nhiều nhiều.
Đã thấy ánh sáng le lói chỉ chực chờ cơ hội để trở nên chói loà cô, thấy cô nỗ lực nhường nào, thấy suy nghĩ và tham vọng của cô.
Đã thấy tất cả của cô, thấy sự tồn tại cụ thể hoá của cô.
Hoắc Thanh Lan hề lo lắng cô thành công việc , chỉ quan tâm cô, đơn giản thôi.
Biết rõ Trần Ý An của một loại sức mạnh to lớn thế nào trong tim, rõ cô độc lập mạnh mẽ, nhưng vẫn vô thức mà quan tâm thương tiếc cô.
Hoắc Thanh Lan cũng , Neil sự thích thú vượt mức độ đồng nghiệp và cấp cấp , nhưng Hoắc Thanh Lan hề lo lắng chuyện , cảm giác an là đôi bên trao cho , nếu ngày nào đó Trần Ý An Neil nhiều hơn một cái, lẽ thà cho rằng là do tình yêu và sự quan tâm mà trao đủ nhiều.
Tình yêu của giờ từng là một cái nhà tù cố chấp với những điều vụn vặt, chỉ quan tâm cô sống , ngày hôm nay cô vui .
"Nếu đây là điều em , em gì cũng sẽ ủng hộ." Hoắc Thanh Lan thở dài, bàn tay luồn mái tóc dài của cô, tóc cô nhỏ mềm mại, mang đến xúc cảm tuyệt vời nhưng cũng quật cường.
"Phải tự chăm sóc bản cho ."
Hoắc Thanh Lan hôn lên trán cô, rũ mắt cô thật lâu.
Trần Ý An vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn, cô quyết định của là đúng sai, nhưng cô vẫn thử một .
Hoắc Thanh Lan sẽ cô đưa quyết định, chỉ ở góc độ của , cô phân tích lợi hại của mỗi con đường, quyền lựa chọn sẽ mãi trong tay cô, giống như tình cảm của bọn họ.
Trong lòng Trần Ý An hiểu rõ sức nặng của mối tình , nhưng điều cô thể thật sự là quá ít.
"Ngốc, gặp em là may mắn , cứ là chính em thôi."
Hoắc Thanh Lan , giống như đang cố ý an ủi cô, "Anh còn tưởng xảy chuyện gì lớn lắm, từ lúc xuống máy bay cứ chịu chuyện với ."
"Chuyện lớn thật mà," Trần Ý An rúc trong n.g.ự.c , "Ngộ nhỡ em ở đây một hai năm..."
Bên thì ít mà xa cách thì nhiều.
"Em cảm thấy thời gian và cách sẽ là vấn đề ?'
Trần Ý An khẽ lắc đầu.
"Vậy là ."
Trần Ý An hé răng, trong lòng vẫn cứ buồn bã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-153.html.]
Hoắc Thanh Lan cũng ngủ, bỗng hỏi cô, trong giọng mang theo cảm xúc gì đó mà cô thể , giống như căng thẳng, như cố tình như thoải mái mà đùa, , "Anh đồng ý với em nhiều chuyện như thế, chờ em thành mục tiêu của , em thể hỏi một câu ?"
"Hỏi gì cơ?"
"Hỏi gả cho em ."
Trần Ý An phì , "Anh gả cho em á?'
"Em cứ hỏi thử xem, đồng ý thì ?'
"Trẻ con."
"Có đồng ý ?"
"Đồng ý rùi." Trần Ý An , "Vậy em chọn ngày lành, tìm một chỗ lý tưởng."
"Được."
Chủ đề nghiêm túc như thế hai hết sức nhẹ nhàng, khiến Trần Ý An quen, hai thêm một lát nữa, trời sắp sáng, cô ngẩng đầu Hoắc Thanh Lan, thấp giọng hỏi , "Anh nghiêm túc ạ?"
"Anh nghiêm túc, Trần Ý An."
Anh ít gọi đầy đủ tên họ của cô.
Nghiêm túc mà dịu dàng.
Trần Ý An cúi đầu, khoé mắt cay cay.
-
Ngày tháng ở Pháp trôi qua quá nhanh.
Hoắc Thanh Lan thành công việc dự kiến, cố tình rút bớt một tuần, đưa cô xung quanh, hai đều thích đến những nơi yên tĩnh, ấm áp mà bình đạm, rời xa phố xá và đám đông sầm uất, thời gian cứ lặng lẽ trôi.
Trần Ý An cũng nắm sơ qua về dự án ở đây, đại khái kế hoạch và phương hướng việc, cô cảm thấy sẽ khó khăn đến thế, nhưng đến một đất nước xa lạ, khó tránh khỏi sẽ thuận tiện như ở trong nước, là một loại áp lực khác hẳn.
Hoắc Thanh Lan cố ý lưu ở nơi những ký ức chỉ thuộc về hai , đưa cô xung quanh tản bộ, thấy gì thú vị cũng dừng cùng cô chụp một tấm.
Trần Ý An lật xem album ảnh, cảm thấy thời gian như dừng trong những tấm hình .
Vào một buổi chiều tà nào đó, cô từ trong nhà vệ sinh , chậm rãi về chỗ cũ, thấy Hoắc Thanh Lan tủ kính của một cửa hàng, dường như chờ lâu.
Cô theo bản năng nâng mắt bảng hiệu của quán, là một cửa hàng châu báu tên tuổi lâu đời.
Trần Ý An bước chậm tới, thời gian như biến thành một thước phim tua chậm, thứ đều chậm , bóng lưng cao ráo thẳng tắp của Hoắc Thanh Lan, phủ một lớp nắng vàng nhàn nhạt mờ ảo mà dịu dàng, đầu về phía cô, trong mắt là ý .