Đêm Vượt Sóng - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-01-23 10:42:14
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***"Vâng, em giống những trẻ tuổi bây giờ cho lắm, em thích chìm đắm các trang mạng xã hội, cuộc sống hiện thực thú vị hơn nhiều, núi sông, hít thở khí trong lành," Trần Ý An , "Chứ suốt ngày lướt mạng chắc em trầm cảm mất. Em nhớ trong sách của George Orwell câu, ờm, em quên nguyên văn , đại khái là, một vài từ lóng theo xu hướng mạng khiến tư duy của con thu hẹp , cuối cùng thể dùng từ chính xác để biểu đạt điều nghĩ..."

"1984." Hoắc Thanh Lan nhẹ nhàng đáp.

(*) Một chín tám tư là tên sách

" ."

"Hai năm cũng leo núi cắm trại trượt tuyết, nhưng khi thăng chức thì còn thời gian nữa, cuối tuần chỉ ở nhà nghỉ ngơi, nghỉ đông thì chơi với bạn bè, thời điểm đó sẽ ai liên lạc với ."

"Bạn bè ..."

"Ừ, chính là hai em gặp ở bệnh viện hôm đó, Cố Tịnh Niên và Tống Nhất Hàng." Hoắc Thanh Lan đáp, "Người mặc đồ hiệu từ đầu xuống chân là Tống Nhất Hàng, bọn họ , chỉ là đắn cho lắm."

"Có thể ạ," Trần Ý An hỏi , "Thế những ?"

"Trừ châu Phi, phần lớn đều , một nửa là nghỉ phép tự , một nửa là công tác," Hoắc Thanh Lan cô, "Sau nghỉ phép thể cùng ."

"Được ạ." Trần Ý An thích lời mời , "Bắt đầu từ Yên Kinh."

Hôm đó trời , một ngày nắng rực rỡ hiếm thấy giữa mùa đông, ba giờ chiều ánh nắng cũng quá gay gắt, hai bắt đầu xuống núi, gió lạnh, Trần Ý An giẫm lên hòn đá trượt chân, Hoắc Thanh Lan lập tức nắm lấy cánh tay cô.

Trần Ý An cố gắng vững, đỏ mặt cám ơn .

Hoắc Thanh Lan tiện tay nhấc ba lô của cô lên, "Nặng thế , em mang những gì thế?"

"Em tự đeo ..."

Cô cũng chỉ kịp , vì Hoắc Thanh Lan khoác ba lô của cô lên lưng, vươn một bàn tay.

"A... Thế lắm nhỉ..." Trái tim Trần Ý An bắt đầu treo lơ lửng.

"Lên núi dễ xuống núi khó." Hoắc Thanh Lan giục cô, "Một tiếng nữa trời tối ."

." Trần Ý An nắm lấy tay , trái tim cũng nóng lên theo, lòng bàn tay ấm, mà tay cô lạnh ngắt.

Hoắc Thanh Lan bèn nhét luôn tay cô túi áo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-60.html.]

Khuôn mặt Trần Ý An đỏ bừng, trong lòng một con nai con nhảy tung tăng.

Ngồi xe, Hoắc Thanh Lan dáng vẻ ngượng ngùng của cô, "Dây an . Sao mặt em đỏ thế?"

"Khụ..." Trần Ý An cúi đầu cài dây, đặt tay đầu gối, trái tim lâng lâng, "Hình như em nhiều.."

"Tự do ngôn luận." Hoắc Thanh Lan , "Em gì thì cứ , dù còn lái hai tiếng nữa về, đoạn đường nhờ em cả đấy."

"Dạ? Em hai tiếng á?" Trần Ý An đáp, "Cái đó cũng thôi, nhưng đừng chê em phiền nha."

"Chê cũng muộn ," Hoắc Thanh Lan cố ý trêu cô, "Hình như đang hẹn hò với em đây."

Trần Ý An vui vẻ, "Cái cẩn thận sắp xếp nha, hai tiếng lận, em thể thoái mái ."

"Em ." Hoắc Thanh Lan thật sự cảm thấy cô gái quá thú vị.

Nhặt báu vật .

"Em yêu ai bao giờ, chính xác thì đây là đầu em nắm tay, đương nhiên em ngượng ngùng ."

"Yêu sớm cũng ?"

"Yêu sớm bao giờ chứ, cũng chỗ em học hành áp lực thế nào, cấp hai thì học thêm đủ loại, càng đừng đến cấp ba, buổi sáng sáu giờ bốn mươi lăm trường, buổi tối tự học đến chín rưỡi, cuối tuần cũng đến trường tự học hai ngày," Trần Ý An nhớ quá khứ chói lọi của , " cấp ba vẫn theo đuổi em đó nha, chỉ là em thích liều mà gan thôi, trường học cấm yêu sớm, ngày ngào giám thị cũng rình, bắt con gái xe con trai thôi cũng thông báo bố ..."

(*) Bé An ở Sơn Đông, nếu Bát nhớ nhầm thì Sơn Đông là quê hương của Khổng Tử, ở đây cực kỳ tôn sư trọng đạo, là chú trọng việc học, hình như Bạch Lăng Lăng của bộ Mãi mãi là bao xa cũng ở Sơn Đông á, nên hồi tin con gái yêu thầy giáo của nữ 9 là sốc luôn, thầy giáo như cha mà, yêu đương thầy trò là l.o.ạ.n l.u.â.n đó kiểu kiểu : D

"Cấp ba thì yêu sớm gì chứ, yêu sớm tính từ cấp hai."

"Ầu, cứ như kinh nghiệm đầy thế."

"Anh kinh nghiệm đầy , Tống Nhất Hàng yêu đương từ cấp hai, từng tới tám cô," Hoắc Thanh Lan , "Anh thấy em mới là kinh nghiệm lý thuyết đầy ."

"Tất nhiên ," Trần Ý An khá là tự hào, "Dù gì em cũng quân sư quạt mo cho bạn mà, nhưng sắp học lên tiến sĩ ở Anh ."

"Tức là hơn hai mươi nay em từng yêu đương với ai."

" cũng từng theo đuổi mà," Trần Ý An cảm thấy hổ, "Hồi đó theo đuổi em, em còn đang suy nghĩ nên đồng ý , thì tự nhiên sang mắng em khó trị, bảo em trả tiền sữa mời... Thế là lúc mới hai mươi tuổi đó em mất niềm tin tình yêu."

"..." Cô cảm thấy nên vá một xíu, thế là bổ sung, "Giờ lấy niềm tin ."

 

Loading...