Dịch: CP88
***
Hôm nay Hoắc Thanh Lan cũng đến khá sớm, sáng nay buổi họp.
Trần Ý An ngoài ngó , Hoắc Thanh Lan khôi phục dáng vẻ , đồ vest sơ mi cà vạt, áo măng tô thì treo giá.
Buổi sáng thời tiết khá , mùa đông ở phương Bắc hầu hết là nắng ráo khô khan, đến cả cái bóng của cũng đáng để ngắm nghía một phen, Trần Ý An bèn luôn đó ngắm, đúng là một khung cảnh say mê lòng .
Anh khom , hình như đang tìm thứ gì đó bàn, đến góc nghiêng khuôn mặt cũng trai.
Trần Ý An ngắm mây giây, đó bước nhanh đưa cà phê.
Lúc cô chuẩn rời , Hoắc Thanh Lan bỗng , "10 giờ tối tan ."
"Em ạ?" Trần Ý An đầu , cô tưởng vẫn đang bận gọi điện, mới phát hiện sớm cúp máy, đang ngay ngắn ghế.
"Có việc gì khác?"
"Không ạ," Trần Ý An hắng giọng, quét mắt nhanh một vòng, "Là hẹn hò ạ?"
"Chứ thì là gì?" Hoắc Thanh Lan nhắc cô, "Xin nghỉ là trừ lương. Em chỉ hai mươi ngày nghỉ Tết thôi."
"..."
Trần Ý An lượn luôn.
Bởi vì dự án Thanh Đảo tiến giai đoạn kết thúc, Trần Ý An tổng hợp chỉnh sửa liệu, đó còn một bản báo cáo tổng kết, gửi file tổng kết dự án của bộ phận, nhưng dữ liệu trả về đủ nên cô tách thành từng nhóm cho dễ tổng hợp.
Tiếp theo sẽ đến một giai đoạn khác: mùa du lịch Tết.
Bởi vì vẫn là mùa đông, dự tính của Hedy và Max đương nhiên là các thành phố ấm áp để tránh rét, nhưng đó lộn tuyên truyền cho Hải Nam quá nhiều , kế hoạch trở nên khuôn mẫu, mà tổ Linda chọn Côn Minh, cho nên bọn họ còn nhiều lựa chọn, cùng một bộ phận, chắc chắn thể để hai tổ cùng tuyên truyền một chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-62.html.]
(*) chắc ý là cùng tuyên truyền thành phố ở phía Nam chứ Côn Minh ở tỉnh Vân Nam
Nội dung buổi họp khá đơn giản, mấy cùng xem xem ý tưởng gì , mắt tổ của bọn họ đang thiếu một điểm đột phá, cuối năm mà, chính quyền địa phương khẳng định đều đưa các gói ưu đãi kích cầu du lịch cho tỉnh .
Trần Ý An là lên tiếng đầu tiên, "Em nghĩ là chúng thử cách trái ngược xem , nếu như các năm đều chọn nơi tránh rét, thì năm nay chúng thử tận dụng các thế mạnh của miền Bắc, em nghĩ đến Đông Bắc, hoặc Tây An. Đông Bắc thì lợi thế địa lý, cảnh tuyết , đặc biệt mới mẻ hấp dẫn với du khách miền Nam, thêm nữa là Đông Bắc nhiệt tình hiếu khách, khá nhiều điểm mạnh. Với Tây An, em cảm thấy ngoài văn hóa lịch sử, con , ăn uống đều là những điểm nhấn, thì nơi đó còn khá nắm bắt các trào lưu mới, em thấy bọn họ đang dự định tổ chức vài buổi lễ hội âm nhạc, nhưng lẽ cũng sẽ hạn chế, bởi vì đối tượng tham gia lễ hội âm nhạc thế phần lớn là giới trẻ..."
"Ê! Lilian! Ý của em đó!" Hedy reo lên, lập tức theo kịp tư duy của cô, "Tìm điểm đột phá !"
Henry sang Max.
Max cũng tán tưởng tư duy của Trần Ý An, "Hôm với Hedy nghĩ đến núi Lão Quân của Hà Nam, nhưng nơi đó chỉ phù hợp tour ngắn ngày, một hai ngày gì đó, hoặc là Trường Sa, nhưng mùa đông ở Trường Sa hạn chế vì thường xuyên mưa, khu Vân Quý(*) cũng thế, chỉ cảnh , kiểu cách thiên về truyền thống hơn, Tam Á thì là hạng mục giữ gốc của chúng , dù cố tình đẩy thành hạng mục lớn thì phía khách sạn cũng sẽ đẩy hoạt động, dù kế hoạch bên với khách sạn quá thuần thục, gian cho chúng bên phát huy."
(*) Vân Nam và Quý Châu
Henry tiếp tục hỏi Trần Ý An, "Nếu chọn Đông Bắc thì em định thế nào?"
"Bên cục du lịch gửi thiệp mời cho chúng ạ?"
"Có, vài bộ phận tuyên truyền hợp tác với bộ phận Khán sạn và Mua vé của chúng , gần như là đều hợp tác với cục du lịch của các nơi."
"Em thấy Đông Bắc , vốn là mùa đông mà, chúng cũng cần cố gắng trốn tránh mùa đông, ví dụ như lễ hội điêu khắc băng, hoặc là phong cách kiến trúc, nhỏ nhặt hơn nữa là sự nhiệt tình hiếu khách, đồ ăn của Đông Bắc," Trần Ý An , "Có thể khai thác từ nhiều góc độ, hơn nữa quan trọng nhất là em thấy vài lễ hội âm nhạc mở màn cho năm mới bắt đầu quảng bá kết hợp kêu gọi đầu tư, chúng thể thử bắt đầu với chủ đề "Yến tiệc mùa đông", để du khách cơ hội trải nghiệm một mùa đông sôi động khác biệt, trong một hai ngày tổ chức lễ hội âm nhạc đó, nếu là những cái tên nổi tiếng thì sẽ đảm bảo một lượng khách nhất định."
Henry cảm thấy tính khả thi, " mà vẫn một cái nhưng..."
Hedy hiểu ngay, "Mùa đông ở Đông Bắc quá lạnh, lạnh đến mức thể đại đa phía Nam đều hình dung nổi, hơn nữa cũng vì vấn đề nên nhiều năm qua chúng mới ít nhắm đến Đông Bắc mùa đông, thật sự lạnh."
Hedy là Đông Bắc, sinh và lớn lên ở đây, cô mùa đông ở Đông Bắc thể tụt xuống -20 đến -30°C.
"Cho nên phần lớn phía Nam đến đây du lịch đều mang đủ quần áo, quá tí nào , bọn chị thường , lạnh đến mức thể đóng băng cả nước tiểu luôn đấy," Hedy , "Nói là lạnh đến mức chân tay tê liệt cũng quá."