Dịch: CP88
***
Có một kiểu thì cứng rắn, nhưng thật trái tim yếu mềm hơn bất kỳ thứ gì. Hoắc Thanh Lan cảm thấy Trần Ý An chính là kiểu như .
Hai một vòng Hoắc Thanh Lan đưa cô về.
Dân văn phòng yêu cũng chẳng gì long trời lở đất, nhất là khi theo chế độ 996(*) ở những tập đoàn lớn, gì thời gian yêu đương.
(*) việc từ 9:00 sáng đến 9:00 tối, 6 ngày mỗi tuần, cái là để hình dung thời gian việc khắc nghiệt thui chứ hai đúng thời gian như thế, khi ít hơn khi còn hơn chứ : D
cũng ưu điểm, ví như Trần Ý An cảm thấy, văn phòng của hai cạnh , ít nhất thì những lúc ở văn phòng, cô chỉ cần ngẩng đầu là thấy.
Buổi tối cùng ăn khuya, dạo, khi cũng cố gắng xem một suất phim chiếu muộn, cuối tuần chơi, bình thường nhạt nhẽo, nhưng chính là kiểu tình yêu mà Trần Ý An từng nghĩ đến.
Lúc Hoắc Thanh Lan đưa cô về đến nhà, chủ đề lôi một nữa, chậm rãi hỏi cô, "Giờ thì chuyện chính."
"Dạ? Chuyện chính gì cơ."
"Đi Đông Bắc, em ?"
"Tùy thôi --" Trần Ý An ở ghế phụ, xung quanh yên tĩnh, trong xe là gian kín, cô nâng mắt Hoắc Thanh Lan, trêu chọc .
Hoắc Thanh Lan cứ cô như .
Trần Ý An thừa nhận, những lúc thế trái tim cô đập rộn ràng, đối diện một trai như , suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô khi mà là: Nếu hôn một cái thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Ê, suy nghĩ nguy hiểm nha.
càng nguy hiểm thì càng kích thích, loại kích thích khiến trái tim cô đập nhanh hơn.
"Ánh mắt đó là ?" Hoắc Thanh Lan nhạy bén, ánh mắt cô lơ đãng, rõ ràng là đang nghĩ .
Trần Ý An hắng giọng, ho một tiếng, một giây mất tự nhiên, "Cho một cơ hội."
"Cơ hội gì?" Hoắc Thanh Lan tiếp lời cô.
"Cơ hội dùng phận bạn trai với em đến Đông Bắc hai ngày," Trần Ý An chọc chọc má , nhắm mắt , "Ở đây."
Hoắc Thanh Lan suýt thì bật , Trần Ý An nhắm mắt , nghiêng mặt sang, ý đồ rõ rành rành đến con kiến qua cũng hiểu.
Nửa ngày chẳng đợi gì.
Trần Ý An mở hé một mắt trộm, đúng lúc đó, Hoắc Thanh Lan đưa tay gáy cô, kéo cô về phía . Trần Ý An bất ngờ, kịp đề phòng, trái tim thoáng cái tăng tốc, một đôi môi mềm mại áp lên, hô hấp nóng bỏng quét qua chóp mũi, mang theo mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt, như mặt rêu ẩm ướt trong rừng, khiến đầu óc thoáng chốc trở nên mộng mị thể thoát .
Thì hôn là thế , Trần Ý An thầm nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-65.html.]
Trong nháy mắt khi hai đôi môi chạm , Trần Ý An cảm giác một luồng tê dại từ trái tim lan xung quanh, nụ hôn của họ trong thời kỳ ngây ngô tuổi teen, mà pha tạp với xíu xiu gì đó của thế giới lớn, cô khó thở, nhưng cảm giác thở nổi hiểu khiến não bộ của cô tỉnh táo hơn.
Quả nhiên là tuổi trẻ, sức sống mãnh liệt, tình cảm dồi dào phong phú, chỉ cần một ánh mắt thể dẫn đến một nụ hôn, từ một nụ hôn tích tụ những hợp chất đơn giản thành một thứ hợp chất phức tạp, khiến liên tưởng đến những hình ảnh sâu xa hơn, mờ ám hơn.
Cô chợt hiểu lời Ôn Thần từng .
Khi thật sự thích một ai đó, khi đối phương cũng thích , khi cảm nhận đây là một mối tình khiến thoải mái, thì sẽ sinh ham .
Tuy Trần Ý An nhiều kinh nghiệm, nhưng thời đại , ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy, cô thử dè dặt đáp , nhưng chủ động, Hoắc Thanh Lan buông cô .
"Anh gì đó?" Trần Ý An còn thèm.
Hoắc Thanh Lan lườm cô một cái, "Lá gan cũng lớn đó."
"Cám ơn, kinh nghiệm lý thuyết của em phong phú lắm," Trần Ý An chép miệng, "Chỉ thiếu kinh nghiệm thực chiến thôi."
"Được, luyện nhiều hơn."
"..." Trần Ý An đỏ mặt, "Thôi, em về đây, mai gặp ."
"Ừ, mai gặp ."
"À --" Trần Ý An mở cửa nửa chừng thì dừng, cô nghiêng sang, chỉ má , "Lúc nãy hôn sai chỗ ."
Hoắc Thanh Lan định từ chối.
Trần Ý An chồm qua, nắm cằm hôn chụt một cái, rốt cuộc thoả mãn, cô híp mắt xuống xe, "Mai gặp nha."
"..."
"À, còn nữa," Trần Ý An xoay ghé cửa kính xe, "Đi Đông Bắc với em nha? Với tư cách bạn trai đó, em dẫn xem khắc băng! Dẫn ăn gà niêu! Ăn thịt chiên giòn!"
Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ, thích cô.
Thích sự tự nhiên sinh động của cô.
Tươi sáng rực rỡ.
Giống như một mặt trời nhỏ.
-
Trần Ý An bắt đầu chuỗi ngày đêm bận rộn cuồng, cặm cụi chỉnh lý liệu giai đoạn chuẩn , khảo sát bối cảnh, nhờ kinh nghiệm , cô chuẩn kỹ càng hơn nhiều, dồn sức chuẩn cho chuyến công tác Đông Bắc sẽ phê duyệt trong mấy ngày nữa.
Sau khi bàn bạc, quyết định thành phố nhắm đến là Băng thành(*), cũng xem như thủ phủ của tỉnh, trong quá trình thảo luận, bọn họ chủ yếu cân nhắc đến yếu tố giao thông thuận tiện, giảm thiểu phức tạp cho đồng nghiệp bên bộ phận Mua vé.
(*) tên khác của thành phố Cáp Nhĩ Tân thuộc tỉnh Hắc Long Giang, ở phía Đông Bắc của Trung Quốc