Đêm Vượt Sóng - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-01-23 10:52:40
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

"Vâng ạ." Trần Ý An lặng lẽ ghi nhớ.

Max hạ giọng , "Người Đông Bắc còn cao to nữa chứ, dễ hút du khách trẻ..."

"Anh tổ chức chương trình hẹn hò luôn ," Hedy , "Khéo đạt hiệu quả cao chứ."

Trần Ý An chỉ hê hê.

Tuy nhiệt độ ở Băng thành gần xuống ngưỡng âm hai mươi độ C, nhưng nhờ dẫn đường, chuyến khảo sát của bọn họ đúng nghĩa vui chơi quên lối về, Trần Ý An cảm thán mãi, nếu vì cái lạnh thì đây đúng là kho báu du lịch.

Nhất là sự kiện khắc băng !

Trần Ý An chỉ nghĩ tới thôi háo hức c.h.ế.t .

Chuyến khảo sát kết thúc nhưng bọn họ vẫn còn lưu luyến thôi, Henry bèn hào phóng cho họ dời vé về hai ngày để mấy tự do dạo chơi, cần vội vã về.

Max chạy thẳng đến khu phố Nga mua quà kỷ niệm cho vợ và con, còn gửi hình lên nhóm nhỏ khoe chỗ chiến lợi phẩm của bọn họ.

Lâu Hedy về nhà nên bắt taxi về thẳng nhà.

Trần Ý An ngoài dạo một vòng, gió thổi lạnh buốt, giữa đường còn tuyết rơi, tóc cô ướt hết, thế là vội vàng chạy về khách sạn, trong khách sạn ấm quá mức cần thiết, mũi cô đỏ lên, cảm giác cảm .

"Hắt xì --" Thế là xong.

Trần Ý An mang theo t.h.u.ố.c cảm.

cô nghĩ từ bé khoẻ, bèn đun một ấm nước nóng để uống, nghĩ bụng mồ hôi là khỏi thôi, mai cô ngoài nữa, trong khách sạn nghỉ ngơi, ừm... nhà hàng của khách sạn còn đồ Đông Bắc chính tông mà!

Trần Ý An nghĩ mơ mơ màng màng ngủ mất, qua bao lâu, cô thấy tiếng chuông cửa.

Chuông cửa á...?

Chắc nhầm .

Mí mắt cô nặng trĩu, trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ.

chuông của vẫn vang lên ngừng.

Trần Ý An chỉ thấy đầu là mồ hôi, cả như bông, cô vén chăn xuống giường, khách sạn khá , thang máy quẹt thẻ, chắc là Hedy?

Trần Ý An mở cửa, ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt quen thuộc, là mùi thơm của nước giặt.

Cô mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên, cố gắng khiến cho bản tỉnh táo, đàn ông mặt kéo một chiếc vali, khoác áo măng tô, cổ quấn khăn, ẩm, tóc cũng ướt.

Anh cao, dáng như tranh vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-75.html.]

Hửm? Hoắc Thanh Lan?

Sao Hoắc Thanh Lan xuất hiện ở đây?

Lẽ giờ đang ở Singapore họp chứ?

Do cô nhầm đang sốt đến mức thấy ảo giác nhỉ.

Trần Ý An cảm thấy cực kỳ thực tế, nhất là hiện tại khi đầu óc cô đang choáng váng thế , mí mắt cũng nặng trĩu, áo ngủ vẻ ướt đẫm mồ hôi.

Trần Ý An cố gắng phân tích trong đầu, "Sao đến ..."

-

Cô còn hỏi đến đây, Hoắc Thanh Lan buồn bực suốt cả quãng đường, đây rõ ràng chỉ cần là ban ngày, Trần Ý An thời gian là sẽ trả lời tin nhắn của , mà hôm nay lặn tăm từ chiều đến tối, Hoắc Thanh Lan vốn nhắn tin báo với cô chuyến bay chiều nay của , nhưng mãi thấy trả lời, hỏi Henry thì công việc xong, còn sắp xếp thêm ba ngày hoạt động tự do cho bọn họ.

(*) chương là 2, chương thành 3 hổng tác giả nhầm , mà thôi Bát cứ để nguyên như bản Trung vì nên để đồng loạt 2 3, tự hiểu nha hị hị

Henry còn gửi cả phòng và vị trí khách sạn của mấy bọn họ.

Vậy nên khi Hoắc Thanh Lan đến nơi, một cái là ngay nguyên nhân.

"Uống t.h.u.ố.c ?" Hoắc Thanh Lan hỏi cô.

Trần Ý An mơ màng về giường ngủ tiếp, "Chưa, em uống ít nước ấm , đổ mồ hôi là sẽ thôi..."

Hoắc Thanh Lan cô sốt bao nhiêu độ , nhưng tình trạng , xem uống t.h.u.ố.c là .

Anh dựng vali ở một góc, cầm thẻ phòng bàn của cô, "Anh mua t.h.u.ố.c cho em."

"Vâng..." Trần Ý An xuống giường, cơ thể khó chịu đến mức đầu óc cũng mất hết khả năng suy nghĩ, cô chỉ ngủ.

Hoắc Thanh Lan xuống tìm hiệu t.h.u.ố.c gần nhất, mua một cái nhiệt kế điện tử, t.h.u.ố.c hạ sốt và t.h.u.ố.c cảm, xong xuôi thì , cắm nước nóng, Trần Ý An ngủ giường động tĩnh.

Hoắc Thanh Lan đo nhiệt độ trán cô, 38.6.

Hầy, uống t.h.u.ố.c .

"Trần Ý An, dậy uống thuốc." Hoắc Thanh Lan pha gói t.h.u.ố.c cảm nước, bóc một viên hạ sốt đưa cho cô.

Trần Ý An mơ màng dậy, uống xong thì vật về.

Cô thì thào hỏi , "Thế còn ..."

"Anh trông em." Hoắc Thanh Lan kéo chăn cho cô, "Ngủ ."

"Vâng..."

Trần Ý An yếu ớt đáp , mí mắt sụp xuống, trong cái đầu mệt rã rời, cô lờ mờ nhận Hoắc Thanh Lan đến ... nhiều hơn thì cô nghĩ nổi, chỉ ngủ, tóc mồ hôi ướt dính lên mặt, khó chịu nhưng ngược cô thấy yên tâm, như một giọng trong đầu bảo với cô, ngủ dậy là sẽ thấy Hoắc Thanh Lan.

Trần Ý An ngủ một giấc, tỉnh thì mấy giờ, phòng kéo rèm kín mít, chỉ bật một bóng đèn ngủ, ánh sáng lờ mờ, cô thấy Hoắc Thanh Lan mặc nguyên quần áo tựa lưng sofa, hình như đang ngủ, nhưng Trần Ý An chắc đang ngủ , cô chống tay dậy , áo khoác vắt bên cạnh, mắt nhắm , Trần Ý An thấy dễ chịu hơn nhiều , dù cô còn trẻ, đề kháng , uống t.h.u.ố.c ngủ một giấc là đỡ, lúc cô mới thật sự ý thức , Hoắc Thanh Lan đến.

Loading...