Dịch: CP88
***
Lúc Trần Ý An mới nhớ đang là hai giờ sáng, nhưng cô cũng ngượng ngùng vì chuyện , lẽ bởi vì bầu khí khi ở chung của hai thoải mái tự nhiên, Trần Ý An ở mặt lúc nào cũng thể là chính .
Hoắc Thanh Lan ăn xong thì đ.á.n.h răng rửa mặt.
Một lúc , thấy Trần Ý An khoẻ hẳn bèn cầm khăn lông trong phòng tắm .
"Làm gì thế?" Trần Ý An .
Anh ngược sáng, từng đường nét đều như tranh.
"Anh ở đây?" Hoắc Thanh Lan hỏi cô, "Giờ em tỉnh táo chứ?"
"Ở chứ, ở , nhưng hôm nay chúng gì ... Thì, muộn mà, đúng ," Trần Ý An chỗ khác. "Hai chúng xác định quan hệ mà nhỉ?"
"Trưng cầu ý kiến lúc em tỉnh táo." Hoắc Thanh Lan xoay lấy một cái áo choàng tắm phòng tắm.
Trần Ý An chui chăn, nghiêng len lén về phía phòng tắm.
Trái tim cô vô cùng ấm áp, gặp , còn cảm nhận kỹ càng sự chăm sóc của dành cho cô.
Dù , nhưng Trần Ý An thấy t.h.u.ố.c đặt đầu giường, t.h.u.ố.c cảm, t.h.u.ố.c hạ sốt, còn hai hộp siro ho, cô ngủ sâu, mơ hồ cảm giác lau mồ hôi, đo nhiệt độ cho .
Cô , đó chỉ thể là Hoắc Thanh Lan.
Một lúc khỏi phòng tắm, áo choàng buộc ngay ngắn, tóc sấy khô, lên từ phía bên giường, giữ một cách giữa hai , , "Ngủ , sáng dậy ăn sáng."
"À, ."
Trần Ý An cúi đầu đồ ngủ là một bộ quần áo dài cô tự mang theo, khá an .
Hoắc Thanh Lan qua thì thấy Trần Ý An đang lén , bốn mắt , cô vội nhắm mắt .
"Không buồn ngủ nữa ?" Anh thấp giọng hỏi.
"Thấy là buồn ngủ nữa ." Trần Ý An rón rén nhích gần, Hoắc Thanh Lan bèn đưa tay kéo cô lòng.
Trong chăn ấm áp, Hoắc Thanh Lan cũng chê một mướt mát đầy mồ hôi của cô, nghiêng , ôm cô lòng, Trần Ý An chôn mặt n.g.ự.c , rõ tiếng hít thở và cả nhịp tim của , bỗng : "Nhớ em."
Trần Ý An cảm giác như trong lòng gì đó tan chảy.
Cô nhẹ nhàng gần, hôn nhẹ lên cổ , Hoắc Thanh Lan thoáng thả lỏng, cúi đầu cô.
Trần Ý An thấy khô miệng, nhưng mới ốm dậy mà, chẳng ham gì, cô nâng tay che miệng , "Hôm nay cái , em mới ốm dậy mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-77.html.]
"Lại nghĩ ngợi lung tung," Hoắc Thanh Lan kéo tay cô xuống, "Anh hơn ba mươi , giờ ngủ thôi."
"Anh đợi thêm một xíu nữa hẵng ngủ ," Trần Ý An tươi rói, "Em kể chuyện hai ngày nay."
"Ừ, kể."
Hoắc Thanh Lan nhắm mắt , nhưng Trần Ý An rướn cổ hôn cằm , híp mắt cô, Trần Ý An , khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, cô kể cho những gì trải qua trong hai ngày ở Băng thành, nào là lê đông lạnh ngon, hồng đông lạnh thì y như kem, kẹo hồ lô mà siêu nhiều loại, bánh thịt chua ngọt, bún hầm dưa của quán nào ngon nhất, mấy món đến hai trăm tệ...
Khi đó Hoắc Thanh Lan nghĩ, vượt ngàn dặm tới đây chỉ vì cô là Trần Ý An.
Ở cạnh cô, cần giả vờ, thể tự nhiên, thoải mái, cô cũng thế, cần cố gắng gì cả, hai một phương thức ở chung vô cùng dễ chịu như .
Hoắc Thanh Lan kéo cô lòng, Trần Ý An hít sâu một , sữa tắm verbena của khách sạn mang theo mùi hương tươi mát, dễ chịu.
Trên vẫn còn ẩm, cơ thể với những đường nét cơ bắp rắn chắc, cô thoáng do dự, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo .
Lại nhịn vuốt nhẹ.
Hoắc Thanh Lan thấp giọng nhắc cô, "Ngủ."
"Sờ tí mất miếng thịt nào ..." Trần Ý An nuốt nước bọt.
"Tốt nhất em đừng nghĩ đến việc sờ thứ khác," Hoắc Thanh Lan nắm tay, mười ngón đan . "Ngoan nào, ngủ."
Trần Ý An , nhưng trong lòng ngứa ngáy.
Hỏng , hình như trong đầu cô đang hiện lên mấy hình ảnh trong sáng.
, cô mới khỏi ốm, nghỉ ngơi cho .
A Di Đà Phật, cô còn trẻ, dư thừa hormone, nghĩ mấy chuyện cũng là bình thường thôi đúng .
-
Khi Trần Ý An ngủ thêm một giấc tỉnh dậy là hơn mười hai giờ trưa, não bộ của cô tỉnh , mới lén lút he hé mắt, kết quả phát hiện Hoắc Thanh Lan dậy từ bao giờ, đang tựa đầu giường xem điện thoại, giao diện quen thuộc, là hòm thư công việc.
Trần Ý An bất ngờ vì ngủ ít như , cô còn định giả vờ ngủ thêm một lát nữa để thể ngủ thêm.
Trần Ý An trở dậy chạy rửa mặt, đó chạy về giường, cô túm chăn hỏi , "Anh dậy lâu hả?"
"Ba tiếng thì ." Hoắc Thanh Lan vẫn đang trả lời mail, "Lát nữa ngoài ăn gọi đồ ăn?"
"Ăn ở khách sạn ," Trần Ý An , "Nhà hàng của khách sạn vẻ khá ."
"Được, lát nữa em chuẩn , trả lời xong mail , đỡ hơn ?"
"Đỡ nhiều ạ." Trần Ý An xuống bên cạnh , "Tràn trề sinh lực luôn!"
"Vậy thì ," Hoắc Thanh Lan cầm điện thoại bằng một tay, tay xoa đầu cô, "Hôm qua mà đến thì em định cứ để cho sốt ? Thuốc cảm t.h.u.ố.c hạ sốt đều mang."