Dịch: CP88
***
Khắp quảng trường sẽ là mấy trăm tác phẩm nghệ thuật như , còn bố trí cáp treo ngắm cảnh, thể thưởng thức từ cao.
Nghệ nhân đang khắc một con hổ, mới xong phần đầu mà chi tiết sống động như thật đến mức thấy cả râu, khối băng trong suốt phản chiếu cả ánh sáng mặt trời, đôi mắt sống động như thật, cứ như bước thế giới của băng tuyết.
Đây chỉ là sự rung động của thị giác, mà còn là rung động trong linh hồn --
Người nghệ nhân tiếc nuối đây là hạng mục đặc sắc nhất năm nay của địa phương, nhiệt độ ở Băng thành thấp, nhưng mùa xuân cũng tới, xuân đến là băng tan.
Trần Ý An hỏi, "Vậy quảng trường ..."
"Thành một vùng trống trơn thôi." Nghệ nhân , "Những tác phẩm khắc băng đều sẽ tan hết."
Trong lòng Trần Ý An cảm giác gì đó khó tả thành lời, cô cảm thấy một nơi xinh như thế, nhất định cho nhiều thấy hơn nữa, đây là những thứ đẽ sẽ tan biến mất, nhiệt độ nên là giới hạn của thành phố .
Hoắc Thanh Lan và Trần Ý An một vòng.
Các nghệ nhân họ là ai, đều đang tập trung công việc.
Nói như , năm nay thành phố nhất định phát triển du lịch, để cho nhiều thấy nghệ thuật điêu khắc băng hơn nữa.
Dù tác phẩm chỉ tồn tại hơn một tháng tan, những nghệ nhân cũng bao giờ từ bỏ.
Bọn họ vẫn hết lòng, mang theo nhiệt huyết thành công việc của .
Trần Ý An hỏi đây đến xem .
Nghệ nhân , nhiều lắm, nhưng lễ hội khắc băng là truyền thống lâu đời của Băng thành, nhiều nghệ nhân còn nhân dịp để thi đua tay nghề với , tuy đến ít, nhưng năm nào cũng tổ chức.
Trần Ý An thầm nghĩ, lẽ đây chính là lý do cô thích công việc .
Cô thích thế giới , khiến nhiều thấy những điều của nó hơn.
-
Hai loanh quanh ở quảng trường khắc băng cả một buổi chiều, mặt trời dần ngả về Tây, đèn xung quanh thắp sáng, khắp nơi là những khối băng trong suốt phản chiếu đủ loại ánh sáng, lấp lánh rực rỡ, đến mức thành lời.
Trần An nắm tay Hoắc Thanh Lan, "Tự nhiên em mong chờ đến lúc nơi thiện quá, chắc chắn sẽ lắm luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-79.html.]
"Đến lúc đó tới xem." Hoắc Thanh Lan sóng vai với cô, nghiêng đầu, Trần Ý An quấn kín mít, chỉ để lộ một đôi mắt, hàng mi cong cong, ánh mắt trong veo.
Cô một đôi mắt , trong veo như những khối băng .
Hoắc Thanh Lan cảm thấy, đây là một loại hấp dẫn nguyên thủy.
Thuận theo bản năng -- Anh thích ở bên cô.
Anh thích cô, đơn giản bởi vì cô là chính cô.
Là thích cần lý do, cần giải thích, xen lẫn với một chút... ham của bản năng.
Buổi tối, Trần An bạn cô sẽ tới, chỗ ăn là cô chọn, quán ăn Đông Bắc mấy hôm bọn họ từng đến, bao gồm những món dân giã trong gia đình.
Quán lớn nhưng đông, đều là dân địa phương, cửa kính phủ một lớp nóng trắng xóa.
Vừa cửa, Hoắc Thanh Lan nhận một trai trẻ trong đó.
Chính là siêu thị với Trần Ý An.
Trần An chạy tới, Trần Dục giới thiệu qua, đều là trong nhóm dự án của bọn họ, tính cả Trần Dục là bốn nam hai nữ.
Trần Dục sang đàn ông bên cạnh Trần Ý An, cảm giác quen mắt nhưng nhất thời nghĩ , chỉ thấy khuôn mặt quen quen, nhưng hai sóng vai cạnh , vẻ là một mối quan hệ khá kỳ diệu.
"Cậu hiểu đó." Trần Ý An nhướn mày, cô tính là quá ngại giao tiếp, nhất là khi từ xa tới, khả năng sẽ còn hợp tác trong công việc, cô tiếp đãi nhiệt tình, là trẻ nên bầu khí cực kỳ thoải mái.
Tổ của bọn họ đến Băng thành lúc hơn bốn giờ, chơi một vòng ở khu trung tâm, cảm thấy , mấy bộ não trẻ linh hoạt đầy ắp những ý tưởng, họ mở iPad cho Trần An xem vài tài khoản blogger du lịch đang cân nhắc ký hợp đồng.
" nếu là hợp tác marketing thì là do phía chị cung cấp phương hướng quảng bá, đó bọn em sắp xếp sản xuất và đăng tải, nhưng theo ý kiến của bọn em thì nên chỉ video ngắn, mà thể sẽ cài cắm thêm quảng cáo nhãn hàng ngoài trời," Trần Dục , "Hiệu quả chắc sẽ khá ."
"Vậy là nhất ," Nhắc đến công việc là Trần Ý An đầy tinh thần, "Đến lúc đó các em cứ gửi bảng báo giá mail cho chị, bên bên chị duyệt một lượt, nhưng nếu hợp tác lâu dài thì mong là các em thể cố gắng thoả thuận mức giá thành."
"Hoặc trao đổi tài nguyên," Hoắc Thanh Lan chậm rãi bổ sung, "Nếu thương lượng giá theo ý của đôi bên thì thể cân nhắc đến phương án trao đổi tài nguyên, đều là các bộ phận trướng của tập đoàn, trao đổi tài nguyên cũng là một lựa chọn tồi."
Trần Ý An trao đổi tài nguyên là thế nào, nhưng theo bản năng cảm thấy Hoắc Thanh Lan thì chắc chắn là đúng.
Những khác cũng chỗ hiểu chỗ , tán gẫu thêm vài câu về công việc sang bàn chuyện vui chơi ở Băng thành.
Trần Ý An thi thoảng tiếp lời, ngoài vẫn âm thầm chú ý đến Hoắc Thanh Lan, thấy ăn ít, cô bèn gắp thêm cho .