Đêm Vượt Sóng - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:38:13
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Cô nhớ mang máng lúc bắt đầu là hơn bảy giờ.

"Được." Hoắc Thanh Lan đồng ý.

Hai như một sự ăn ý ngầm, cùng tận hưởng khoảnh khắc yên bình , tuy ai chuyện, nhưng đều thể cảm nhận sự bình yên và thoải mái.

Trần Ý An hề thấy bất an.

Cô nhắm mắt , nghĩ về mệnh đề trưởng thành , cô đáp án của riêng .

Hoàn thấy hụt hẫng khi kết thúc.

Lúc đó cô nghĩ, cô thật sự thích ở bên , bất kể xảy chuyện gì, dù chỉ gì thì cô cũng thích.

Đây là cảm giác suốt đời khó quên, cũng sẽ thế mất.

Trần Ý An sẽ còn tiếp tục trưởng thành, thể sẽ một ngày nào đó còn ở bên cạnh nữa, nhưng cô sẽ luôn nhớ , nhớ nụ hôn ấm áp mềm mại của , nhớ ánh mắt , nhớ tình cảm dịu dàng sâu sắc dành cho cô, nhiều, nhưng sẽ dùng hành động để cô cảm nhận sự chăm sóc quan tâm của .

Một lúc , Hoắc Thanh Lan xuống giường tắm .

Trần Ý An nghiêng, gối còn vương mùi hương của .

Anh bảo sẽ xuống nhà hàng khách sạn xem thử gói mang về.

Trần Ý An đáp , chân trần phòng tắm, xả nước qua một lượt bước bồn tắm, chờ Hoắc Thanh Lan về.

Cô nhắm mắt tựa thành bồn, mặt nước d.a.o động, cô nhịn nghĩ ngợi lung tung.

Những chi tiết mới lạ và kỳ diệu ban nãy cứ hiện lên trong đầu.

Với cô là vui sướng.

với Hoắc Thanh Lan thể tính là quá sung sướng.

- "Có thật ạ?"

- "Đau đau đau."

- "Stop stop stop!"

- "Khoan khoan!!! Để em quen ."

- "Không !"

- "Hình như ạ."

Hoắc Thanh Lan vốn áp lực tâm lý, cô chịu đựng ép buộc chính , nhưng cô kiên quyết đến cùng.

Cảm nhận của thành cũng xếp .

Trần Ý An trong bồn tắm, cúi đầu khẽ, chợt nhận hề hỏi cảm thấy thế nào.

Đang nghĩ thì cô thấy tiếng mở cửa.

Trần Ý An chống thành bồn tắm dậy, thấy Hoắc Thanh Lan mặc áo choàng màu xanh đậm , tay giấu lưng, ở cửa phòng tắm.

Tường ốp gạch men sứ sạch sẽ sáng bóng, mái tóc còn ẩm, làn da trắng khoẻ, khóe môi ngậm ý .

Trần Ý An định lên tiếng.

Hoắc Thanh Lan như ảo thuật lấy một bó hoa hồng từ lưng .

"Kỷ niệm cho ngày phát sinh chuyện lớn của đời ," Hoắc Thanh Lan đến gần, xuống thành bồn tắm, , "Ngâm thêm một lát nữa xuống tầng ăn cơm."

"Vâng~" Trần Ý An vui vẻ thấy rõ, cô bảo đặt hoa ở bàn ăn, Hoắc Thanh Lan đồng ý, hỏi cô còn yêu cầu gì nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-86.html.]

Trần Ý An trong bồn tắm, hai má ửng hồng, vài lọn tóc ướt dính bên má, cô nghịch ngợm hỏi cảm nhận thế nào.

Hoắc Thanh Lan bình thản, "Cũng ."

"Cũng ?!"

"Vì em kêu dừng mấy liền."

"Vậy còn ?"

"Lát nữa em thử xem?"

Trần Ý An càng vui vẻ, ngoài , cô tiếp tục trong bồn tắm nghịch nước, kiên nhẫn , bèn khoác áo choàng xuống.

Hoắc Thanh Lan đang bày đồ ăn bàn.

ở đầu cầu thang xuống.

Phụ nữ là sinh vật nhạy cảm, những cái ôm và quan tâm săn sóc khi chuyện mật nhất trời đời còn khiến họ rung động hơn.

Trần Ý An vô cùng thoả mãn.

Cô bước chậm xuống tầng, từ phía ôm lấy eo Hoắc Thanh Lan, má áp lên lưng , mở hộp cơm, cháo sò điệp, vài món khai vị với salad, còn một bát chè đậu đỏ.

Trần Ý An ăn ngon lành, mãn nguyện ở đối diện Hoắc Thanh Lan.

Buổi tối hai đều ăn nhiều, giờ đều đói bụng, cô ăn nhanh, ăn xong thì chống má ngắm Hoắc Thanh Lan.

Động tác của nhã nhặn, chậm rãi múc từng thìa cháo.

"Đừng dùng ánh mắt đáng sợ như thế ," Hoắc Thanh Lan nhắc nhở cô, "Hôm nay , em từ từ quen ."

"Hay là chính bản từ từ nhỉ," Trần Ý An , "Hình như thấy đau nữa , thật đấy, vẻ khá khác biệt, xem mấy cái phim lớn khoa học cho lắm, nhưng cũng phần nào đó đúng..."

"Trần Ý An," Hoắc Thanh Lan kịp thời ngăn cô , "Ăn hết phần của em ."

Trần Ý An hỏi , "Vậy mai ?"

"Mai cũng ."

"Vì ?"

"Ngày mai em cũng từ từ."

" em đau nữa thật mà."

"Em xin nghỉ ba ngày," Hoắc Thanh Lan nâng mắt cô, "Chẳng lẽ em định lăn giường với ba ngày ba đêm?"

"Không ?" Trần Ý An thẳng thắn đáp, "Chẳng là một trải nghiệm , em ám ảnh gì cả thật đấy."

"..." Hoắc Thanh Lan thật sự yêu đương thế nào.

yêu đương với Trần Ý An, thật sự khó mà những lời quá đáng, chỉ thể kiên nhẫn dạy cô.

Thế là , "Em còn trẻ, vài đầu thấy mới mẻ là bình thường, nhưng em nên tiết chế , ba mươi hai , hai mươi hai."

cấm d.ụ.c tinh thần em ?"

"..." Sao mà mềm rắn đều ăn thua thế nhỉ.

"Thế còn ?"

"Anh ." Hoắc Thanh Lan sắp kiên trì nổi cái đề tài dở nữa, "Làm hơn nữa em đừng mong ."

 

Loading...