Đêm Vượt Sóng - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:39:33
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

"Anh thích mấy thứ đó lắm, em xem thì với bạn ," Hoắc Thanh Lan tỏ rộng lượng, "Em cần vì đổi mạng lưới xã giao của , giữ cách thế nào em tự kiểm soát."

Trần Ý An đương nhiên hiểu, nhưng cô cảm thấy Hoắc Thanh Lan vui vì chuyện , nghĩ khi là nghĩ nhiều thôi, thế là dứt khoát gác chuyện sang một bên, trả lời một câu cái đó để tính , tiếp tục nghiên cứu tài liệu.

Nhiệt độ phòng để ở mức , hôm qua Trần Ý An ngủ muộn, sáng nay Hoắc Thanh Lan dậy cô cũng tỉnh, nên giờ bắt đầu buồn ngủ, trùng hợp Hoắc Thanh Lan về công ty một chuyến, Trần Ý An bèn bảo cứ , cũng tranh thủ ngủ bù một giấc.

Hoắc Thanh Lan đồng ý, thể sẽ về muộn, Trần Ý An hiểu, sắp đến Tết , ai cũng gấp rút chạy dự án.

Lúc mới quần áo, rửa mặt bước thì thấy Trần Ý An trùm chăn ngủ mất, Hoắc Thanh Lan khỏi nghĩ, đúng là tuổi trẻ, ngủ là ngủ ngay.

thật Trần Ý An ngủ, cô tiếng bước chân của Hoắc Thanh Lan ngoài.

Cô đá tung chăn, cảm xúc lẫn lộn.

Theo lý mà , tin nhắn thoại của Trần Dục sẽ biểu hiện gì đó chứ, theo lý mà , lẽ ghen, hoặc chiếm hữu gì gì chứ.

nghĩ cũng , Trần Ý An thích quá chiếm hữu.

Tối qua cô ngủ sâu, sợ thói gì đó lộ, con gái mà, những lúc thế luôn để ý đủ thứ linh tinh. Hôm nay cô cũng đặt báo thức bốn tiếng, ba mươi sáu kế ngủ là thượng sách.

Hoắc Thanh Lan về công ty mở một cuộc họp ngắn gọn nhanh chóng, các kế hoạch đầu tư thành phố của tầng quản lý đều chỗ cần sửa, liên quan đến những con , vẫn tự điều hành cuộc họp.

Nghĩ tới Trần Ý An đang ngủ chờ về ăn tối, Hoắc Thanh Lan cố gắng rút ngắn cuộc họp hết sức thể, họp xong nhắn tin cho cô, thấy trả lời, chắc còn ngủ.

Hoắc Thanh Lan cũng vội, đồ ăn ở nhà hàng của khách sạn chỉ đạt mức tạm , dựa theo khẩu vị của Trần Ý An, đặt cơm ở một nhà hàng nọ, nhưng đợi thêm một tiếng nữa mới .

Hoắc Thanh Lan một tiếng rảnh rỗi, định gian nghỉ trong văn phòng chợp mắt một lát thì nhận điện thoại của Tống Nhất Hàng, Hoắc Thanh Lan thấy tên là đau đầu, nhưng vẫn nhẫn nại bấm .

"Anh Lan, mau tới cứu nguy!" Tống Nhất Hàng bên líu líu ríu, cái đầu của Hoắc Thanh Lan phình to vì .

"Cố Tịnh Niên đó, xảy chuyện !"

"Xảy chuyện gì?" Hoắc Thanh Lan nghĩ chắc chuyện gì to tát.

"Nó tiêu sạch tài sản ở đầu đường xó chợ đó! Chẳng lẽ đây vẫn chuyện lớn?!" Tống Nhất Hàng phẫn uất thôi, "Ông mau tới khuyên nó ..."

Hoắc Thanh Lan thở dài, "Ở ?"

Tống Nhất Hàng gửi địa chỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-88.html.]

Là một nhà hát cũ bỏ hoang.

Lúc Hoắc Thanh Lan lái xe đến nơi, từ sự nhạy bén của công việc, nhận thấy đường khá , chỉ là toà nhà quá cũ kỹ, xây từ thập niên 80 90, chỉ là giao thông quanh đây khá thuận tiện, mở điện thoại tra thử, ngờ nơi hẳn là bỏ hoang, mỗi tháng vẫn một đến hai suất diễn, nhưng vì thiết cũ, tiền duy trì nên đủ chi phí vận hành, đoán chừng thu thể bù chi , lướt lướt màn hình, quả nhiên thấy nơi đang rao bán.

Hôm nay xung quanh đây cực kỳ vắng vẻ, cũng mấy chiếc xe cộ .

Hoắc Thanh Lan lái , thấy hai chiếc xe thể thao đỗ bên ngoài, hẳn là xe của Tống Nhất Hàng và Cố Tịnh Niên.

Quầy lễ tân , chỉ ghế .

Anh đẩy cửa , hai đang sân khấu, mỗi một góc như đang chiến tranh lạnh với .

"Hoắc Thanh Lan! Cuối cùng ông cũng đến , ông xem cái thằng điên !" Tống Nhất Hàng như cứu tinh, "Dùng mười hai triệu mua cái toà nhà rách , thu hồi vốn kiểu gì?"

"Nếu xung quanh thì..."

"Ông câm miệng cho ," Tống Nhất Hàng lập tức chặn họng , " đồng ý, ông bán hết cổ phiếu để mua cái , Cố Tịnh Niên, ông cũng tính toán cho bản chứ, ông lấy nhiều tiền như thế?"

" tính toán của ." Cố Tịnh Niên nhẹ nhàng đáp, dáng vẻ bình thản vội vàng chọc cho Tống Nhất Hàng càng tức điên.

"Hoắc Thanh Lan, ông một câu chứ..."

"Nó còn gì, nó tự tính toán," Hoắc Thanh Lan xuống một chiếc ghế gần nhất, "Là lớn cả ."

"..."

Tống Nhất Hàng tức giậm chân, một vòng lộn về, chằm chằm Hoắc Thanh Lan, Hoắc Thanh Lan vô tội .

"Hoắc Thanh Lan, ông cũng là cái đồ đốn mạt thấy sắc quên bạn, hai đều cùng một giuộc với cả," Tống Nhất Hàng chằm chằm , "Hoắc Thanh Lan, ông cũng gì đó lạ lắm."

" lạ chỗ nào," Hoắc Thanh Lan bắt chéo chân, theo Tống Nhất Hàng hậm hực ngoài, "Đi đấy?"

"Mặc cả," Tống Nhất Hàng bằng giọng chua ngoa, " sợ Cố Tịnh Niên c.h.ế.t đói đường."

Chậc.

Hoắc Thanh Lan một vòng xung quanh, "Chỗ dễ , năm năm may hoà vốn. Ông vẫn luôn bất hoà với gia đình, tính thế nào hả."

 

Loading...