Đêm Vượt Sóng - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:42:46
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Không ai đặt cho cái tên tuy quê mùa nhưng hợp, Đêm Cuồng Hoan Barbie.

Hedy xem đến là vui vẻ.

Nhạc K-pop nổi lên, các đồng nghiệp nữ sân khấu nhảy các động tác vũ đạo cực hot, từng động tác mang theo sự yểu điệu nữ tính, ánh sáng mờ còn thấy đường cong quyến rũ, đến mức khiến thở than.

Các đồng nghiệp nữ phòng Tiêu thụ đều tự tin và tràn đầy năng lượng, tiết mục đốt cháy cả khán phòng khiến quên cả ăn, các đồng nghiệp nữ cũng dán mắt lên sân khấu, Hedy điên cuồng đập tay Trần Ý An, "Mẹ nó quyến rũ c.h.ế.t mất, qua Tết chị cũng học nhảy!"

Trần Ý An cũng hâm mộ, sự cởi mở và tự tin đó thật sự là khó mà học .

Khi tiết mục sắp kết thúc, dẫn đầu của đoàn nhảy cầm mic lên, "Tiếp theo là một Surprise --"

Còn Surprise nữa hả?

Âm nhạc mạnh mẽ dần nhỏ , nhịp bass vẫn tiếp tục, ánh đèn tối , sân khấu chỉ còn ba đồng nghiệp nữ, bọn họ xé bỏ váy , bên trong là áo dây và quần đùi, nhạc đổi, sương khói lượn lờ, Trần Ý An thấy ở góc sân khấu hình như ban nhạc.

Một đàn ông trong góc tối, vẻ là giữa chừng kéo đến đây, vẫn mặc quần tây áo sơ mi , chỉ cổ áo mở , tay áo cũng xắn lên, lộ cánh tay rắn chắc, ở đó, cúi , động tác gõ trống mạnh mẽ mà linh hoạt, toả hormone nam tính quyến rũ c.h.ế.t .

Ánh đèn dần sáng hơn.

Ban nhạc sân khấu năm , bốn khác là boss của các bộ phận.

Cánh tay gợi cảm của Hoắc Thanh Lan khiến mỗi động tác đều mang theo sự hấp dẫn khó mà rời mắt, đến giờ cô mới còn đ.á.n.h trống, thậm chí là dáng vẻ khi đ.á.n.h trống mê đến thế.

Tiếng trống mạnh dần.

Cả khán phòng la hét ầm ĩ.

"Mẹ nó, Henry lên đó từ lúc nào thế? Ổng chơi bass luôn hả?" Hedy ngạc nhiên đến mức c.h.ử.i tục, "Mấy giấu nghề ghê nha, Hugo còn đ.á.n.h piano điện? Nhóm lập thôi đúng , quá trâu bò!"

Các sếp bình thường nghiêm túc nay vẫn mặc nguyên tây trang như thế nhưng hoá thành một ban nhạc hoang dã.

"Trời ơi, giờ chị mới đ.á.n.h trống là Eric, câu thế nào nhỉ, rock and roll chính là thẩm mỹ viện nhất cho đàn ông!" Hedy la hét bên tai Trần Ý An.

Trần Ý An ở ghế, tầm mắt dừng Hoắc Thanh Lan, khói trắng tràn ngập, rõ mặt , nhưng từng đường nét , nhất là cánh tay với những đường cong đẽ , tầm mắt của cô cứ thế mà gắn chặt .

Anh sơ vin áo, cổ áo mở , cần cổ của , xương quai xanh thoáng ẩn hiện.

Giống như ngày hôm qua còn tựa n.g.ự.c , cùng tán gẫu những chủ đề vụn vặt.

-- Anh là thiên đường của em.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-93.html.]

-- Anh là duy nhất.

-- Giữa thế gian đầy khổ đau ,

-- Anh khiến em hiểu thế nào là yêu.

-- Chỉ ,

-- Cám ơn vì luôn ở bên cạnh em.

-

Trần Ý An lẳng lặng , trong lòng chua xót trướng đau, thích điên cuồng, cẩn thận ngưỡng vọng, còn kiêu ngạo tự hào, cô thích một chói mắt như thế, mà cũng thích cô.

Tiệc liên hoan kết thúc, Trần Ý An gọi xe cho Hedy, nhưng Max nhận phần đó, sẽ đưa Hedy về, Trần Ý An bên đường tiễn bọn họ, cô ngang qua xe Henry, uống rượu nên gọi tài xế lái , thấy Trần Ý An, Henry gọi cô hỏi cần đưa về .

"Không cần ạ, em tàu điện, cửa ga tàu ngay nhà em." Trần Ý An , khéo léo từ chối, "Sếp về nhà nghỉ ngơi sớm nhé ạ."

Henry dặn cô chú ý an .

Người về hết, Trần Ý An chậm rãi bộ ga tàu điện ngầm.

Trần Ý An bỗng cảm giác bản đang trong một thế giới trò chơi điện t.ử giả tưởng, con phố rực rỡ ánh đèn, hai bên đường là vô những bảng đèn led nhiều màu, đường xe cộ tấp nập, tiếng loa, tiếng chuyện, tiếng hát vang lên từ một góc phố nào đó, cô thấy bên đường chuyện với , thấy chú trung niên uống say đang gọi điện, thấy ông lão dắt chú ch.ó nhỏ của nhàn nhã tản bộ, mà cô giữa con phố phồn hoa , là một ai đó tên tuổi nổi bật nhất.

Cô khe khẽ ngân nga giai điệu , hát thế nào nhỉ, you are the only one...

Cô lục tìm tai trong túi, đeo lên, mở bài hát : Heaven.

(*) Heaven - Ailee.

, chợt thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên lề đường.

Trần Ý An ngập ngừng tại chỗ, đó dè dặt bước gần, khom , cửa kính xe hạ xuống, cô thấy góc nghiêng khuôn mặt của Hoắc Thanh Lan, hình như đang chờ cô, khoá cửa xe mở, "Lên xe."

"Chờ em ạ?" Cô khom , vội .

"Em xem?" Hoắc Thanh Lan vươn tay giúp cô mở cửa.

Trần Ý An , trong xe ấm, "Anh về lúc nào thế, em cứ tưởng vẫn đang ở Singapore."

"Chiều nay, về công ty mở một cuộc họp trực tuyến Hugo kéo ," Hoắc Thanh Lan , "Quan hệ đồng nghiệp mà, vẫn cần chú ý."

"Em còn thể đ.á.n.h trống đó."

 

Loading...