Đừng Thấy Tôi 9 Tuổi Mà Khinh, Tôi Có Dị Năng Đấy - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-06-12 07:09:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nếu họ thật sự ly hôn, lão Hai và lão Ba chắc chắn sẽ chẳng thèm đoái hoài gì đến ông, tới lúc đó ông chỉ thể dựa dẫm lão Đại... Đừng thấy ông thiên vị con cả, trong thâm tâm ông thừa hiểu, hai vợ chồng lão Đại căn bản đáng tin cậy.

 

Thẩm Đức Xương rầu rĩ nghĩ: *Chẳng chỉ là nhận một đứa con nuôi thôi , kiểu gì cũng là cháu nội của ông, ai nuôi mà chẳng thế, đến mức ầm ĩ đến nông nỗi cơ chứ?*

 

Uông Quế Chi hờ hững nhướng mi: "Thế thì chia nhà."

 

Thẩm Đức Xương im bặt dám ho he.

 

Nhìn thấy việc nhận con nuôi những thành mà lòi thêm chuyện chia nhà, lão Hồ vội vã chen ngang giảng hòa: " thấy ba em chúng nó giúp đỡ, bọc lót cho chẳng ? Hơn nữa, lão Hai nhà bà quanh năm suốt tháng sống Giang Thành, lão Ba thì bề gia thất, thật sự lý do gì để chia nhà lúc . Hôm nay là ngày đại hỷ, chúng tạm gác chuyện sang một bên . Chú rể , mau gọi cô dâu chú rể kính rượu nào!"

 

Hồ Hòe Hoa vẫn cam tâm định hé miệng thêm, nhưng lão Hồ trừng mắt một cái, ông xua tay hiệu cho cô dẫn Thẩm Ái Lâm rời .

 

Với thái độ cứng rắn của Uông Quế Chi, chuyện quá kế hôm nay coi như xôi hỏng bỏng . Nếu thực sự chia nhà nữa, nhà họ Hồ bọn họ mới đúng là trộm gà còn mất nắm gạo.

 

Đại đội trưởng Thẩm Chấn Hưng cũng lên tiếng: "Hôm nay là ngày vui, cho đám cưới suôn sẻ trọn vẹn mới là chuyện chính. Chị dâu, Quốc Cường, những chuyện khác chúng cứ gác ."

 

Lối hành xử của nhà họ Hồ khiến Thẩm Chấn Hưng thật sự chướng mắt. Chỉ vì thằng con út mà đến cả mặt mũi của tân lang tân nương cũng đạp đổ. cứ bung bét lên thế cũng chẳng ho gì, đám nhà gái đưa dâu đến sắc mặt tối sầm kìa, thật đúng là mất mặt thôn Tiểu Đôn mang tiếng với làng ngoài.

 

Uông Quế Chi gật gật đầu: "Vậy để ngày mai hẵng tính."

 

Thức ăn nãy giờ chững giờ tấp nập bưng lên. Bầu khí đông cứng trong sân cũng dần vui vẻ trở . Chỉ điều, trong lúc ăn uống thỏa thuê, vẫn những cái đầu chụm xì xào to nhỏ, hoặc trao đổi những ánh mắt hóng hớt đầy ẩn ý mà ai cũng ngầm hiểu với .

 

Riêng bàn của đám nhóc Thẩm Bán Nguyệt thì chẳng hề ảnh hưởng. Ngồi cách một sân, bọn trẻ chẳng lọt tai bàn bên đang gì, mà giả sử thấy thì cũng chẳng hiểu.

 

Chỉ riêng Thẩm Bán Nguyệt là dỏng tai lên ngóng từ đầu đến cuối. Nghe xong vở kịch, cô thầm giơ ngón tay cái chấm 10 điểm cho Uông Quế Chi trong lòng. Bà cụ thật sự ngầu.

 

Thực , cái Thẩm Quốc Khánh cũng thú vị.

 

Nhà bếp vốn chỉ chuẩn cỗ cho 5 mâm, chẳng xoay xở bòn mót kiểu gì mà những thêm hẳn một mâm cho bọn nhóc, khẩu phần còn đặc biệt đầy đặn. Bọn trẻ ăn đến no căng rốn mà thức ăn bàn vẫn còn thừa mứa.

 

Thấy bọn trẻ ăn no, Lâm Hiểu Hủy lấy mấy cái hộp cơm gom hết thức ăn thừa , dặn là để dành ngày mai cho chúng ăn tiếp. Tuy gọi là đồ ăn thừa, nhưng dù cũng là cỗ cưới, dầu mỡ thịt thà nêm nếm hào phóng. Lúc Lâm Hiểu Hủy đang gói ghém, mấy bà thím ở bàn bên cạnh cứ nhấp nhổm định sang xin cơ đấy.

 

Ăn uống no say, quan khách ôm cái bụng đầy mỡ cùng một rổ chuyện bát quái về. Những nhà cho mượn bàn ghế tiện tay vác luôn đồ của nhà theo. Ai ở xa tới thì tỏa tìm nhà quen trong thôn để xin ngủ nhờ.

 

Nhóm phụ giúp trong bếp dọn dẹp xong xuôi chén bát, xách theo túi thức ăn thừa cùng chút t.h.u.ố.c lá, kẹo bánh coi như quà cảm ơn cũng kéo .

 

 

Nhà họ Thẩm tổng cộng ba gian nhà ngói, mỗi gian đều xây tường ngăn ở giữa, tính tròn sáu nửa gian phòng.

 

Hai em Thẩm Quốc Cường và Thẩm Quốc Khánh ở hai phòng nửa của gian phía Tây. Vợ chồng Thẩm Quốc Hưng cùng Thẩm Ái Lâm ở nửa gian phía Đông, hai em Thẩm Ái Dân và Thẩm Ái Hoa ở nửa gian Đông. Vợ chồng Uông Quế Chi ở nửa gian giữa, còn Thẩm Ái Trân là cô con gái duy nhất trong nhà nên ưu tiên một một phòng ở nửa gian giữa.

 

Lần Thẩm Ái Dân lấy vợ, nửa gian phía Đông dùng phòng tân hôn nên Thẩm Ái Hoa đành dọn ở ghép chung với Thẩm Quốc Khánh.

 

Hiện tại trong nhà thêm bảy đứa trẻ. Vốn dĩ xếp hai bé gái ngủ chung với Thẩm Ái Trân là hợp lý nhất, nhưng Uông Quế Chi đang ôm cục tức trong lòng, bà lập tức đuổi cổ Thẩm Ái Trân sang ngủ chung với vợ chồng Thẩm Quốc Hưng, nhường phòng cho năm bé. Sau đó, bà đuổi Thẩm Đức Xương sang chen chúc với phòng Thẩm Quốc Khánh, còn bản thì ôm Thẩm Bán Nguyệt và Tiểu Địch ngủ cùng.

 

"Đổi chăn đệm sạch đây dọn giường."

 

Uông Quế Chi gác chân chễm chệ ghế, chỉ huy Thẩm Quốc Khánh lục lọi rương hòm tìm ga trải giường và ruột chăn sạch sẽ.

 

Ga trải giường giặt đến phai màu, ruột chăn cũng chắp vá chỗ nọ đắp chỗ , nhưng tất cả đều giặt giũ sạch sẽ, thơm tho, xếp gọn gàng vuông vức và thoang thoảng mùi hương gỗ long não đuổi mọt.

 

Thẩm Bán Nguyệt và Tiểu Địch bám mép giường tò mò Thẩm Quốc Khánh lóng ngóng tháo chỉ vỏ chăn. Tháo nửa ngày trời mới moi một góc.

 

Uông Quế Chi mà ngứa cả răng: "Mày bế lên giường , để tự cho ."

 

Thẩm Quốc Khánh cãi : "Ây da, tại con quen tay thôi mà, kiên nhẫn chút ."

 

Uông Quế Chi lừ mắt: "Mẹ mà kiên nhẫn chờ mày thêm tí nữa chắc trời sáng luôn quá."

 

Thẩm Quốc Khánh: "..."

 

Ngay cả Thẩm Bán Nguyệt cũng thấy ngứa mắt chịu nổi, đành lên tiếng: "Để cháu cho."

 

"Thôi thôi khỏi, con nít con nôi, chỗ khác chơi ..." Thẩm Quốc Khánh còn dứt câu, sợi chỉ Thẩm Bán Nguyệt giật phắt lấy. Sau đó, cứ thế trơ mắt ếch cô bé hai tay thoăn thoắt kéo - giật, kéo - giật, chỉ trong cái chớp mắt x.é to.ạc bộ lớp vỏ chăn ngoài.

 

Ờm.

 

So sánh thế , thấy sống hai mấy năm đời đúng là đồ vô dụng.

 

Thẩm Bán Nguyệt lấy cây kim từ trong hộp kim chỉ , xỏ sợi chỉ tháo , hất cằm hiệu cho Thẩm Quốc Khánh lồng ruột chăn sạch giữa, căng chặt khuôn mặt nhỏ nhắn, vô cùng nghiêm túc khâu .

 

Thẩm Quốc Khánh cái bộ dạng ông cụ non của con bé chọc : "Ây chà, cái đứa nhỏ giỏi nhỉ."

 

Uông Quế Chi bồi thêm một câu mỉa mai con trai: "Cái to xác vô dụng chẳng bằng một đứa trẻ chín tuổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dung-thay-toi-9-tuoi-ma-khinh-toi-co-di-nang-day/chuong-11.html.]

 

Thẩm Quốc Khánh hì hì, mặt dày chẳng nhục là gì: "Thì đương nhiên, đây là đứa trẻ dám trộm đồ ăn từ tay bọn buôn cơ mà, thường cửa so sánh?"

 

Anh ngứa tay định vò đầu Thẩm Bán Nguyệt một cái, lườm cho một cái cháy máy cũng giận, chỉ hề hề ôm Tiểu Địch lên, sán gần nịnh nọt : "Mẹ, định ly hôn thật đấy ?" Một bà cụ già ly hôn cứ như xé nháp.

 

Tay đang khâu của Thẩm Bán Nguyệt khẽ khựng , cô lén nghiêng đầu sang, dỏng tai lên vãnh ngóng.

 

Uông Quế Chi liếc con út: "Mẹ đúng là ly hôn đấy. Ly hôn xong sẽ cuốn gói theo Hai mày lên thành phố Giang Thành, sống cuộc sống của thành phố, chẳng sung sướng nhàn nhã hơn ? Thế nhưng, ông bố mày ngoài cái tính thiên vị với hèn hèn thì chẳng tật gì lớn. Năm đó lúc chạy nạn đến mảnh đất , nếu bát cơm của ông cho thì c.h.ế.t đói từ tám đời . Cũng chỉ vì ân tình bát cơm năm đó, thể nhẫn tâm vứt bỏ ông ."

 

Chẳng qua hôm nay nhà họ Hồ giở trò bắt chẹt buồn nôn quá, bà tức điên lên mới thốt lời đó thôi. Đương nhiên, giả sử Thẩm Đức Xương thực sự đồng ý thì ly hôn cũng . Tuyệt đối thể để cả nhà lão Đại bám riết lấy lão Hai mà hút m.á.u cả đời .

 

Thẩm Quốc Khánh giơ ngón tay cái lên với : "Mẹ đúng là dzách." Mười dặm tám thôn cũng chẳng bói một bà cụ nào ngầu như .

 

Uông Quế Chi gạt phắt cái tay đang trò của : "Năm đó chạy loạn, cảnh tượng đẫm m.á.u nào mày từng thấy qua? Đừng hòng đứa nào dám nắn gân bắt chẹt con trai của ."

 

Chăn khâu xong xuôi, Thẩm Quốc Khánh cõng bà cụ lên giường đắp điếm cẩn thận mới rời .

 

Thẩm Bán Nguyệt lột đồ Tiểu Địch nhét tọt ổ chăn , thổi tắt đèn dầu, nhanh chóng lột áo quần chui luôn trong chăn.

 

Uông Quế Chi vỗ nhẹ lên mép chăn của hai đứa: "Ngoan, mau ngủ ."

 

Tiểu Địch vốn buồn ngủ díp cả mắt, nãy Thẩm Quốc Khánh bế, cái đầu gật gù liên tục. Vừa đặt lưng xuống bao lâu, cô nhóc thở đều đều ngủ say sưa.

 

Lúc đầu Thẩm Bán Nguyệt ngủ . Mãi đến khi thấy tiếng ngáy nhè nhẹ của Uông Quế Chi, cô mới hít hà mùi hương long não thoang thoảng quen thuộc, từ từ chìm giấc mộng.

 

Giấc ngủ cực kỳ sâu.

 

Kể từ khi xuyên đến mạt thế sống cảnh bữa nay lo bữa mai, cho dù là lúc ngủ, Thẩm Bán Nguyệt cũng luôn duy trì một sợi dây thần kinh cảnh giác. Xung quanh chỉ cần một gợn gió thổi cỏ lay là cô lập tức bừng tỉnh. Kể từ lúc xuyên đến thế giới , nếu nhốt trong sào huyệt của bọn buôn thì cũng là ở trạm xá công xã tạp nham qua kẻ , sợi dây thần kinh trong não Thẩm Bán Nguyệt vẫn luôn căng như dây đàn.

 

Cho đến khi thực sự ngả lưng ở một nơi an , buông lỏng cảnh giác, sự rã rời kiệt quệ cô cưỡng ép đè nén trong cơ thể non nớt, suy dinh dưỡng đồng loạt trỗi dậy, kéo cô chìm sâu một giấc mộng đen đặc mộng mị.

 

Lúc tỉnh nữa thì bên ngoài trời sáng rõ, Thẩm Bán Nguyệt kinh ngạc nhận Uông Quế Chi thức dậy rời giường từ đời nào mà cô chẳng hề mảy may .

 

Tiểu Địch bên cạnh cũng tỉnh. Cô bé dụi dụi mắt gọi một tiếng "Chị ơi", đó vặn vẹo cái m.ô.n.g nhỏ trong chăn cứ ngoáy qua ngoáy .

 

"Làm thế?"

 

"Tè tè, Tiểu Địch buồn tè."

 

"..."

 

Thẩm Bán Nguyệt lật đật dậy, thoăn thoắt mặc quần áo cho , tròng thêm quần áo cho Tiểu Địch xách theo cục bột nhỏ lao vút cửa như một cơn gió.

 

Thẩm Quốc Khánh đang xổm chẻ củi ngoài sân, chợt cảm thấy "vèo" một cái, vật thể lạ gì đó xẹt qua .

 

Anh ngơ ngác ngẩng đầu hỏi Uông Quế Chi đang thong thả vắt chéo chân mái hiên: "Cái gì bay qua thế ?"

 

Uông Quế Chi phì : "Hai đứa nhóc tì đó chứ ai."

 

"..." Thẩm Quốc Khánh nắm chặt cái rìu, tặc lưỡi cảm thán: "Cái tốc độ quỷ quái gì thế !"

 

**Chương 12**

 

Thẩm Bán Nguyệt dắt tay Tiểu Địch sân, Uông Quế Chi hất cằm về phía giá để chậu rửa mặt góc tường: "Rửa mặt rửa tay chuẩn ăn cơm sáng."

 

Vừa nãy chạy vội quá kịp xỏ giày cho Tiểu Địch, Thẩm Bán Nguyệt bế cô nhóc nhà mang giày t.ử tế .

 

Mang giày xong, Tiểu Địch dậm dậm chân xuống đất, ngẩng đầu nở nụ ngọt lịm. Thẩm Bán Nguyệt vuốt vuốt hai túm tóc rối bù của cô nhóc, sực nhớ tổ quạ đầu chắc cũng chẳng khá khẩm hơn là bao nên tiện tay cào cào hai cái, nắm tay cục bột nhỏ .

 

Thẩm Quốc Khánh giúp họ múc nửa chậu nước giếng đặt đất. Trong túi áo Tiểu Địch một chiếc khăn tay nhỏ, hôm qua y tá trạm xá tiện tay giặt sạch sẽ. Thẩm Bán Nguyệt moi khăn vò vò trong chậu nước, áp lên mặt Tiểu Địch xoa qua xoa hai cái với tốc độ ánh sáng, dấp thêm tí nước lau nốt hai bàn tay lũn cũn cho cô bé.

 

Xong xuôi, cô ngước lên thẳng Thẩm Quốc Khánh.

 

Thẩm Quốc Khánh ngơ ngác chớp mắt: "Sao thế?"

 

Thẩm Bán Nguyệt cụt lủn hỏi: "Nước đổ ạ?"

 

Thẩm Quốc Khánh nãy giờ vẫn quan sát, thấy dáng vẻ nhanh gọn qua quýt cho của đứa trẻ mắc quá, bèn tò mò hỏi ngược : "Bản cháu còn rửa mà?"

 

Thẩm Bán Nguyệt vẻ ghét bỏ: "Nước bẩn , chậu khác."

 

Thẩm Quốc Khánh lập tức hiểu , bật ha hả: "Ây da, cái con ranh , mày cũng kỹ tính gớm nhỉ." Đám trẻ con nhà quê trong thôn đứa nào sạch sẽ cầu kỳ thế, là múc một chậu nước rửa mặt cho cả ổ nít ranh.

 

Nói thì , Thẩm Quốc Khánh vẫn cầm chậu hắt nước múc cho cô bé nửa chậu nước mới tinh.

 

Thẩm Bán Nguyệt chắp hai bàn tay , hứng nước tát ướt sũng lên mặt, vỗ đập "bạch bạch" mạnh đến mức tóc mái cũng ướt nhẹp. Sau đó vuốt mạnh mặt một cái, xắn tay áo lên sức chà xát đôi bàn tay mỏng dính cho sạch sẽ.

 

 

Loading...