Đừng Thấy Tôi 9 Tuổi Mà Khinh, Tôi Có Dị Năng Đấy - Chương 205:"

Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:30:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhóm tham gia hợp xướng, đóng vai trò giống như "múa phụ họa" hoặc đúng hơn là "diễn viên quần chúng". Việc di chuyển đội hình của họ cũng sẽ đơn giản, thậm chí yêu cầu đều tăm tắp, cho nên hôm đó đến diễn tập vài .

 

Hai ông bà và Tiểu Địch T.ử chính là "diễn viên quần chúng" mà Thẩm Bán Nguyệt mời đến.

 

Lớp của họ nhiều gốc Kinh Thị, ngoại trừ nhà cô thể "cống hiến" ba , những khác gom cũng chỉ bảy tám . Cuối cùng vẫn là nhờ giáo viên hướng dẫn huy động cán bộ giảng viên trong khoa mới gom thêm một ít.

 

Cho nên về mặt lý thuyết, Tiểu Địch T.ử thể tham gia đội hợp xướng.

 

Thẩm Bán Nguyệt cũng cứng: “Đến lúc đó chúng hỏi cô giáo một chút, cô giáo bảo thế nào thì chúng thế , ?”

 

Cô giáo hướng dẫn đương nhiên đồng ý. Trong một dàn hợp xướng của lớn mà xen một giọng trẻ con thì quá lạc lõng.

 

khi cô kỹ Tiểu Địch Tử, cảm thấy một cô bé lanh lợi đáng yêu thế , chất giọng cũng khá , nếu sắp xếp cho bé vai trò gì thì thật đáng tiếc. Cô suy nghĩ một lát, liền giao câu lời dẫn mở đầu cho Tiểu Địch Tử.

 

Đây thực là một sự lựa chọn mạo hiểm, bản cô giáo cũng nắm chắc lắm. khi buổi diễn chính thức bắt đầu, giọng trong trẻo, dõng dạc của cô bé cất lên, cô giáo liền thành công.

 

Hiệu quả mang ngoài mong đợi. Tiếng hô vang của đứa trẻ như thổi hồn những tiếng hát hùng hồn đầy nội lực tiếp đó. Số lượng đông đảo "diễn viên quần chúng" khiến đoàn rảo bước tiến về phía lá cờ đỏ trông vô cùng hoành tráng. Cả tiết mục giống một màn đại hợp xướng, mà giống như một trích đoạn của một vở nhạc kịch hùng tráng. Cô giáo màn biểu diễn sân khấu, trong lòng thậm chí còn nảy sinh ý tưởng đích sáng tác một vở nhạc kịch như .

 

Phản ứng của khán giả bên còn nhiệt liệt hơn cả hồi diễn đêm hội chào đón tân sinh viên, tiếng vỗ tay rền vang kéo dài lâu.

 

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, cô giáo hướng dẫn tìm gặp Thẩm Bán Nguyệt: “Bạn của cô là biên đạo của Đài Phát thanh Trung ương, đài của họ dạo đang tìm kiếm các bé hát để tham gia chương trình ca nhạc thiếu nhi. Nếu em gái em hứng thú, cô thể giới thiệu con bé.”

 

Thẩm Bán Nguyệt mừng rỡ khôn xiết: “Thế thì thật sự cảm ơn cô ạ!”

 

Mắt Tiểu Địch T.ử sáng rực cô giáo: “Cô ơi, cháu thể tham gia ạ?”

 

Cô giáo bật : “Cháu thể thử xem , chọn thì cô cũng dám chắc nhé.”

 

Tiểu Địch T.ử hì hì: "Có cơ hội thử là lắm ạ!" Cô bé từ nhỏ lớn lên trong tình yêu thương đong đầy của nhà, tính cách thực lạc quan, sợ thất bại.

 

Thẩm Bán Nguyệt xoa đầu em gái: “Vậy chúng thử nhé.”

 

Xung quanh cô khối tự nhiên - kỹ thuật, thật sự chẳng mối quan hệ nào trong giới văn nghệ. Nếu thì cô chẳng cất công xin nghỉ một ngày cho Tiểu Địch T.ử chỉ để con bé đến "diễn viên quần chúng" khách mời, nhằm tích lũy thêm chút kinh nghiệm sân khấu.

 

giờ xem , ngày nghỉ xin quả thật đáng giá!

 

Đến cuối tuần, cả nhà cùng xuất quân, đưa Tiểu Địch T.ử đến Đài Phát thanh Trung ương phỏng vấn. Vì giới thiệu nên cả quá trình diễn vô cùng thuận lợi. Vị biên đạo Tiểu Địch T.ử hát một bài liền gật đầu đồng ý, còn đùa : “Cô bé xinh xắn thế , khi đám bên đài truyền hình cướp mất cũng nên?”

 

Tiểu Địch T.ử nở một nụ ngây thơ vô tội.

 

Thẩm Bán Nguyệt thầm nghĩ, chuyện đó cũng khó lắm, dẫu Tiểu Địch T.ử cũng là mang hào quang nữ chính cơ mà.

 

Không lâu đêm hội ca múa nhạc, các sinh viên lớp Vật liệu Kim loại chào đón tiết học thực hành đầu tiên. Giáo sư Đới cuối cùng cũng công nhận họ chút xíu nền tảng lý thuyết về vật liệu kim loại, cho phép họ tự bắt tay quan sát và xử lý vật liệu. Thế là các sinh viên hội ngộ với rổ "đạo cụ" trong phòng thí nghiệm.

 

Tất nhiên, đống "đạo cụ" đang lẫn lộn cùng một đống vật liệu khác, họ lấy mẫu và quan sát từng thứ một.

 

Cũng chính lúc , các sinh viên mới phát hiện liệu về độ tinh khiết và độ cứng của đám "đạo cụ" kinh đến mức nào, căn bản là thứ mà đám đồng nát sắt vụn bên cạnh thể so sánh . Thảo nào tối hôm đó đêm hội kết thúc, thầy giáo phụ trách phòng thí nghiệm đích canh ở hậu trường, vội vã thu dọn đồ đạc mang , dáng vẻ như chỉ sợ bọn họ mất .

 

Lúc đó ít còn thắc mắc, mỗi đống đồng nát sắt vụn thôi, cần quá lên thế ?

 

Giờ xem , thật sự là cần đấy.

 

Đây là đồng nát sắt vụn bình thường, , đây căn bản là đồng nát sắt vụn!

 

Có sinh viên lanh trí lặng lẽ xáp gần Thẩm Bán Nguyệt, hỏi cô xem cô thế nào.

 

Người trong lớp đều , đống "đạo cụ" là do Thẩm Bán Nguyệt thu gom vật liệu từ trạm thu mua phế liệu tự rèn . Vốn dĩ họ nghĩ rằng, việc tự rèn hình dáng đao thương là lợi hại lắm . Hôm nay thông qua kính hiển vi và các loại máy móc, từ góc độ chuyên môn mới phát hiện điểm lợi hại thật sự của lô "đạo cụ" .

 

Đây là việc Thẩm Bán Nguyệt từ hồi mười mấy tuổi, cô còn từng dạy cho đám Lâm Miễn, Thẩm Văn Đống, Triệu Học Hải, nên việc hướng dẫn cho các bạn học đương nhiên cũng dễ như bỡn. Cô sơ qua các bước và điểm mấu chốt, thế là các sinh viên liền tự tản bắt đầu thử.

 

Thầy giáo phòng thí nghiệm nhịn bèn về phía Đới Thủ Thành.

 

Về lý thuyết, khi sinh viên quan sát xong các loại vật liệu, bước tiếp theo là dùng máy mài cầm tay, giấy nhám kim tương với các độ hạt khác để thử tiến hành mài thô và mài tinh. Thế nhưng bây giờ ai nấy đều chạy hết về phía lò điện trở dạng hộp, đó thực chất là nội dung của tiết thực hành tiếp theo cơ mà.

 

Đới Thủ Thành đưa mắt đám sinh viên đang tụm năm tụm ba với , lắc đầu, hiệu cho thầy giáo phòng thí nghiệm cần quản bọn họ.

 

So với các sinh viên khác, Đới Thủ Thành thực tò mò hơn về việc Thẩm Bán Nguyệt đang gì. Ông thấy cô lấy một ít vật liệu kim loại và dụng cụ, chạy tót sang một bên. Ông dậy, tiên một vòng quanh chỗ các sinh viên khác, bọn họ dùng đủ loại thủ pháp vụng về, một đám vây quanh một khối sắt vụn, cố gắng đến mức nheo mắt nhếch mép. Ông nhắm mắt , mang theo khuôn mặt cảm xúc bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dung-thay-toi-9-tuoi-ma-khinh-toi-co-di-nang-day/chuong-205.html.]

 

Đi dạo tới lưng Thẩm Bán Nguyệt, ông đó một lúc, rốt cuộc nhịn hỏi: “Em đang cái gì ?”

 

Thẩm Bán Nguyệt đến ngẩng đầu cũng thèm, hỏi ngược một câu: “Giáo sư, mấy thứ đồng nát sắt vụn thể bán cho em ?”

 

Đới Thủ Thành cũng giận, chỉ nhàn nhạt cự tuyệt: “Đương nhiên là, .”

 

Thẩm Bán Nguyệt thế là bắt đầu cò kè mặc cả với ông: “Hôm nào em đến Nhà máy Gia công Kim loại Đặc biệt kiếm chút vật liệu khác đền cho thầy nhé.”

 

Đới Thủ Thành mắc bẫy cô: “Vật liệu gì?”

 

Thẩm Bán Nguyệt vốn định kiếm chút đồng nát sắt vụn, bèn lâm thời đổi giọng: “Kiếm chút vật liệu thừa ạ. Lần em lấy cho thầy thép hợp kim kích cỡ hạt tinh thể là 12μm đúng ? Em thông nhất của họ là 6μm, em kiếm cho thầy ít vật liệu thừa 10μm ?”

 

Đới Thủ Thành cường điệu: “Loại 6μm.”

 

Thẩm Bán Nguyệt: “... Thầy thật cách trả giá đấy. Vật liệu thừa mà, lẽ thể chuẩn xác như , em sẽ cố gắng hết sức, ạ?”

 

Đới Thủ Thành thêm gì nữa, coi như mặc nhận, dứt khoát xuống chiếc ghế bên cạnh, hỏi một nữa: “Em đang cái gì?”

 

“Em định một mô hình xe máy ba gác. Giáo sư, thầy thấy thiết động lực dùng động cơ điện mini hơn, là dùng động cơ nhiệt điện hơn ạ?”

 

Đới Thủ Thành nhướng mày, đ.á.n.h giá phôi kim loại cô đang giũa gọt trong tay, hóa là khung sườn của mô hình xe máy. Ông ngẫm nghĩ một chút : “Động cơ điện mini sản xuất trong nước loại 130, loại 380, dùng pin cung cấp năng lượng, trong phòng thí nghiệm sẵn. Nếu em đơn giản một chút thì chọn cái . Động cơ đốt trong nhiệt điện mini, Viện Hàng vũ trụ khi mô hình bay thường xuyên sử dụng, kết cấu và nguyên lý giống hệt động cơ thật. Cái phòng thí nghiệm chúng , mua chắc cũng khó mua , nếu em tự thì độ khó hề nhỏ .”

 

Thẩm Bán Nguyệt cần suy nghĩ liền đáp: “Vậy dùng động cơ điện mini sẵn trong phòng thí nghiệm ạ!”

 

Đới Thủ Thành tức đến bật : “Em chút ý chí chinh phục khó khăn nào ?”

 

Thẩm Bán Nguyệt rốt cuộc cũng dời mắt khỏi khối phôi, đầu ông một cái, nghi hoặc hỏi: “Đấy đều là những công nghệ trong nước chinh phục đúng ạ. Chỉ một cái mô hình thôi, tạm thời cũng cần cầu kỳ đến mức độ , cớ tốn thời gian và sức lực thử thách những khó khăn cần thiết chứ?”

 

Đới Thủ Thành bực bội : “Vậy em tốn thời gian sức lực mô hình để gì?”

 

"Vì em thích thứ ạ!" Thẩm Bán Nguyệt nghĩ ngợi, bỗng nhiên : “ mà giáo sư cũng đúng, bộ phận cung cấp động lực thực cũng thể dùng đồ sẵn...”

 

Đới Thủ Thành đang cảm thấy con bé xem cũng đến nỗi quá thiếu chí tiến thủ, kết quả cô vui vẻ tiếp: “Em sẽ chừa phần thiết động lực, giao cho Lâm Miễn , để thử thách một chút.”

 

Đới Thủ Thành: “...”

 

Cạn lời.

 

Ông đương nhiên Lâm Miễn là ai, trai khôi ngô khoa Thiết Chính xác chứ gì. Hai đứa thường xuyên cùng ăn cơm ở nhà ăn, sách trong thư viện. Cả khoa đều đồn bọn họ đang hẹn hò, ngay cả thầy như ông cũng thấy phong thanh .

 

Về nguyên tắc, thế hệ "Tân tam khóa", các trường đại học lớn đều cấm sinh viên yêu đương hẹn hò. sinh viên vẫn lén lút qua bằng cách truyền giấy nhớ, mượn sách, cùng tự tập. Thậm chí cho dù công khai xác lập quan hệ yêu đương, chỉ cần gây chuyện gì ầm ĩ thì nhà trường cũng nhắm mắt ngơ.

 

Tuy nhiên, Đới Thủ Thành vẫn hy vọng sinh viên của trong thời gian học thể cố gắng dồn sức cho việc học hành, đặc biệt là những sinh viên thiên phú như Thẩm Bán Nguyệt.

 

Vừa nghĩ tới đây, lập tức càng giận hơn.

 

"Hai tiết thực hành, kịp xe máy gì , đừng lãng phí thời gian nữa." Ông buông một câu, trông thì vẻ thờ ơ điềm tĩnh nhưng thực chất đang chua loét bực dọc, xong liền chắp tay lưng dậy bỏ .

 

Thẩm Bán Nguyệt ngẩng đầu ông một cái, cảm thấy chút khó hiểu.

 

Chủ yếu là, nội dung tiết thực hành thực sự quá đơn giản, quá cơ bản , cô mà tự tìm chút việc để thì chán c.h.ế.t !

 

Còn về việc hai tiết thực hành xong một cái mô hình xe máy ba gác á... thể xong ? Chẳng qua là thể trực tiếp dùng dị năng, nếu xong một cái chỉ trong phút mốt.

 

Thầy giáo phòng thí nghiệm thấy Đới Thủ Thành hầm hầm tức giận từ chỗ Thẩm Bán Nguyệt về, còn tưởng rằng sinh viên tự theo ý , mấy chuyện liên quan đến bài thực hành, bèn hỏi: “Giáo sư Đới, cần qua nhắc nhở sinh viên đó một chút, bảo em chế mẫu thử ?”

 

Đới Thủ Thành xua tay: “Không cần, em gì thì tùy em , cũng , cần quản.”

 

Thầy giáo phòng thí nghiệm liếc Thẩm Bán Nguyệt ở đằng xa, ngập ngừng thôi, cuối cùng lấy hết can đảm lên tiếng: “Giáo sư Đới, những thi đỗ trường chúng đều là sinh viên ưu tú, chúng thể vì một sai lầm nhất thời của em mà buông xuôi bỏ mặc em .”

 

Đới Thủ Thành lộ vẻ mặt kinh ngạc, dở dở : “Cậu nghĩ thế, bảo cần quản con bé, là vì mấy bài học đối với nó quá cơ bản . Cậu tin thì cứ lén qua đó mà xem, nó đang mô hình đằng kìa, tay nghề còn thành thạo hơn cả mấy ông thợ nguội lão làng trong xưởng nữa.”

 

 

 

 

 

 

Loading...