Đừng Thấy Tôi 9 Tuổi Mà Khinh, Tôi Có Dị Năng Đấy - Chương 217:+
Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:30:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơi chần chừ một chút, : “Em về nhà , để xem .”
La Tư Văn chịu. Đừng thấy cô bé mắc chứng sợ xã hội, bình thường vài câu với khác cứ như thể đòi mạng, nhưng thực chất tính cách cố chấp, một khi bướng lên thì Triệu Học Hải chẳng cách nào trị .
Hai đành dáo dác quanh, lén lén lút lút trở .
tìm dọc theo đường , họ đều thấy hai cái túi ném lúc nãy . La Tư Văn càng tìm càng sốt ruột: “Sao thấy nhỉ, em nhớ là ngay quanh đây mà. Giấu trong bụi rậm đáng lẽ dễ phát hiện thế chứ, mới qua bao lâu , biến mất ?!”
Trong lòng Triệu Học Hải cũng đang nóng như lửa đốt, nhưng thấy La Tư Văn lo lắng như , đành giả vờ thoải mái: “Em đừng sốt ruột, vội vã ném bừa, chính cũng chẳng nhớ rõ là ném ở chỗ nào nữa. Chúng tìm thêm chút nữa, nhất định sẽ tìm thấy.”
Chắc là sợ cuối cùng vẫn tìm thấy, ngay đó bồi thêm một câu: “Không tìm thấy cũng chẳng , đằng nào cũng chỉ còn ngần , chẳng đáng bao nhiêu hàng. Cùng lắm hôm nào chuyến miền Nam cất hàng về là .”
Ai ngờ La Tư Văn căn bản dỗ dành, cứ lật tung từng tấc đất quanh khu vực ném túi: “Không ném bừa, lúc ném em thấy. Ở đây một bụi cỏ dại vặn che cái túi, chính là chỗ , chính xác là ở đây! Tại , biến mất ? Vẫn còn nhiều hàng lắm, một chút , chỗ hàng cuối mới là tiền lãi đấy!”
Cô bỗng nghẹn ngào: “Sao cứ chuyện nhẹ nhàng như thế? Rõ ràng miền Nam một chuyến vất vả nhường nào, chính miệng cũng đường trộm cắp cướp giật, một chuyến là buộc mạng sống cạp quần. Anh... gì tỏ nhẹ nhõm như thế...”
Đến lúc Triệu Học Hải mới thật sự hoảng hốt: “Em... em đừng mà! Được , , đúng là nhẹ nhàng gì, nhưng cũng khoa trương đến mức đấy. Anh từng lính mà, dù là kẻ cắp phường cướp giật, chẳng sợ . Bọn chúng mà đến ăn trộm cướp của thì đúng là tự chui đầu lưới, múa mấy đường cơ bản là tóm gọn giao cho cảnh sát tàu ngay. Anh chẳng qua là đ.á.n.h bài tình cảm với khách hàng thôi, hươu vượn cả, em cho là thật chứ?”
La Tư Văn thút thít : “Anh gạt !”
Triệu Học Hải luống cuống tay chân: “Được , gạt , là của tất, em đừng nữa ?”
La Tư Văn lắc đầu, nước mắt lã chã rơi rơi, từ những tiếng nấc nghẹn ngào nhỏ bé dần biến thành nống lên: “Thật sự mất , tìm thấy nữa !”
Triệu Học Hải hốt hoảng: “Không tìm thấy thì thôi, bỏ , em đừng nữa! Em thế , thấy tưởng bắt nạt em đấy!”
Cậu chột ngó , thấy ai mới đưa tay vỗ nhẹ lưng La Tư Văn mấy cái: "Thôi bỏ , thấy thì đành chịu, chúng về ..." Cậu rút khăn tay , cẩn thận lau nước mắt mặt La Tư Văn, giọng ôn tồn: “Thật đấy, mất thì cũng mất , tiền kiếm là . Trong tay cũng tích cóp kha khá , tiền công của em sẽ thiếu một đồng nào .”
La Tư Văn trợn mắt xuyên qua làn sương mờ mịt, tức vội: “Em vì tiền công của !”
Kể từ bận cô ruột đến tận cửa cướp xe đạp, La Tư Văn tìm việc thêm để tự kiếm tiền tích cóp. Chỉ là cô mắc chứng sợ xã hội nên nhiều công việc dám , khó khăn lắm mới nhận một việc gia sư thì học sinh chọc cho phát .
Lúc cô lóc chạy khỏi nhà học sinh, vặn đụng mặt Triệu Học Hải đang rong ruổi khắp các hang cùng ngõ hẻm để bán đồng hồ điện t.ử và bật lửa. Kể từ đó, cô trở thành "trợ thủ" của Triệu Học Hải.
Tính cô hướng nội, ít , tiếp xúc với đa phần đều cảm thấy áp lực, nhưng khi ở cạnh Triệu Học Hải thì . Cậu quá nhiều, lúc cô chẳng hé răng một lời, cũng thể tự lảm nhảm cả nửa ngày. Thỉnh thoảng cô đáp một câu, thể huyên thuyên đến tít mù tắp.
Ban đầu lúc Triệu Học Hải rủ cô bán hàng cùng, La Tư Văn còn chắc mẩm bản tuyệt đối việc . Thế là Triệu Học Hải bảo cứ theo thử hai ngày xem . Nào ngờ chẳng cần đến hai ngày, chỉ nửa tiếng cô phát hiện công việc .
Bởi vì tất cả những việc cần giao tiếp, tiếp xúc với khách hàng Triệu Học Hải đều ôm hết. Cô chỉ cần chịu trách nhiệm thu tiền, thối tiền, phụ cầm đồ đạc, bán xong thì giúp chốt sổ, tính toán sổ sách.
Hơn nữa, theo cạnh Triệu Học Hải, đối phó vô cùng tự nhiên với đủ loại , La Tư Văn dần nhận , thực chất lạ cũng chẳng đáng sợ đến thế. Đa đều thể giao tiếp đàng hoàng, những thể chuyện thì cứ thẳng thắn từ chối, hoặc dứt khoát lơ là xong.
Bây giờ cô ngày càng thích "công việc" , vì tiền công, mà là thực sự thích cùng Triệu Học Hải dạo bước khắp các con phố, ngõ hẻm, tận hưởng cảm giác tự nỗ lực để kiếm thù lao.
Vậy nên lúc phát hiện mất hàng, cô mới kìm mà òa lên.
Triệu Học Hải khựng một lát, đưa tay vỗ nhẹ lưng cô: “Được , em vì tiền công, em là đang lo cho , xót cho ...”
La Tư Văn tức khắc đỏ bừng mặt: “Ai... ai thèm xót chứ!”
Triệu Học Hải suýt c.ắ.n lưỡi : "Anh... ý đó, ý là, em, ..." Trong cơn bối rối, đành đ.á.n.h trống lảng: “Hay là chúng cứ về , lúc khác sẽ tìm kỹ hơn.”
La Tư Văn kiên quyết lắc đầu: “Em về, hôm nay em nhất định tìm thấy!”
Triệu Học Hải: “...”
Phía một hòn non bộ, Thẩm Bán Nguyệt mang tâm trạng phức tạp Triệu Học Hải và La Tư Văn cách đó xa, khẽ nhỏ với Lâm Miễn: “Cậu cứ về phía cổng công viên , tớ đem trả đồ cho họ xong sẽ tìm ngay.”
Lúc trong tình thế cấp bách, Triệu Học Hải đúng là chọn một vị trí khá để phi tang đồ, những cái túi quả thực cỏ dại che lấp. Chỉ là khi hai họ cùng bên quản lý thị trường rời , mấy từng tìm họ mua đồng hồ lén lút chạy từ cánh rừng nhỏ đối diện sang, định mượn gió bẻ măng, nhân lúc cháy nhà mà hôi của. Thấy , Thẩm Bán Nguyệt liền nhanh tay nhặt mấy cái túi đó mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dung-thay-toi-9-tuoi-ma-khinh-toi-co-di-nang-day/chuong-217.html.]
Lâm Miễn gật đầu, về hướng cổng công viên.
Thẩm Bán Nguyệt tranh thủ lúc Triệu Học Hải và La Tư Văn tìm sang đầu thì đặt hai chiếc túi trở lùm cây bụi. Cô nấp hòn non bộ, hai đó một nữa lục soát lùm cây, cuối cùng cũng đào hai chiếc túi. La Tư Văn ôm chầm lấy Triệu Học Hải. Thẩm Bán Nguyệt cong khóe môi, lặng lẽ rời .
Niềm vui sướng khi tìm đồ mất khiến La Tư Văn quên mất phòng , ôm chầm lấy Triệu Học Hải mà kịp qua não. Triệu Học Hải cứng đờ. Khi La Tư Văn nhận điều , cô giật như chú thỏ con hoảng sợ, vội vã buông Triệu Học Hải . khoảnh khắc cô lùi , Triệu Học Hải dùng sức kéo cô ép n.g.ự.c . Chần chừ vài giây, bàn tay nhẹ nhàng hạ xuống lưng cô.
“Cảm ơn em, Văn tử.”
Mười mấy phút , mang theo hai cái túi buộc khiến hình bỗng chốc "đồ sộ" lên gấp đôi, Triệu Học Hải cùng La Tư Văn tình cờ đụng độ Thẩm Bán Nguyệt và Lâm Miễn ngay cổng công viên.
"Hai đại bận rộn cuối cùng cũng thời gian nghỉ ngơi ?" Triệu Học Hải hềnh hệch trêu chọc Thẩm Bán Nguyệt vài câu, dáo dác quanh, hạ giọng hỏi, “Các thấy của quản lý thị trường đội phòng chống đầu cơ trục lợi ?”
Thẩm Bán Nguyệt cái bụng "mập mạp" của , khóe miệng giật giật: "Vừa mới xong ." Còn tóm mười mấy , tịch thu một đống hàng hóa to đùng nữa.
Triệu Học Hải thở phào nhẹ nhõm: “Các đến tìm đúng ? Được , , chúng mau thôi.”
Thẩm Bán Nguyệt gật đầu, đưa mắt sang La Tư Văn. Triệu Học Hải theo ánh mắt của cô, cố tình ha ha đầy gượng gạo để che giấu sự chột , giải thích: “Văn... La Tư Văn tới đây xem kịch, lúc nãy hỗn loạn quá nên tình cờ đụng . Nhờ cô che giấu giúp đấy.”
Thẩm Bán Nguyệt: “...”
Lâm Miễn: “...”
Ngưu Chí Quốc chắc hẳn cài tai mắt quanh khu tập thể Nhà máy Cơ khí Thủ đô, Thẩm Bán Nguyệt và ăn trưa xong thì chú tìm tới tận cửa.
"Đất cho khu xưởng mới của chúng phê duyệt . Tiểu Nguyệt, cháu tới xem ?" Ngưu Chí Quốc cửa tung ngay "tuyệt chiêu", ha hả khoe khoang một tràng về vị trí khu đất mới , diện tích lớn thế nào, đồng thời thiết tha mời Thẩm Bán Nguyệt cùng thể nhà họ Thẩm đến tham quan một chuyến.
Chẳng tới nhà họ Thẩm, ngay cả Triệu Học Hải cũng thấy tò mò, lóc ỉ ôi đòi theo để "mở mang tầm mắt".
Ngưu Chí Quốc hiển nhiên là chuẩn mà tới. Chú trực tiếp điều một chiếc xe tải nhỏ của nhà máy tới, chở bộ gia đình họ Thẩm, Triệu Học Hải và cả La Tư Văn - Triệu Học Hải kéo cùng - thẳng tới khu nhà xưởng mới.
Nếu vị trí cỡ nào, theo con mắt đ.á.n.h giá ở thời điểm hiện tại thì thực chẳng gì đặc biệt. về lâu về dài, khu đất tương lai chắc chắn sẽ đắt giá.
Ngưu Chí Quốc vung tay vẽ một vòng cung thật lớn: “Cháu xem, bộ khu đều là của chúng . Chỗ quy hoạch xây xưởng sản xuất, bên là khu sinh hoạt, còn hướng là khu tập thể cho gia đình cán bộ công nhân viên. Khu nhà ở chú định sẽ đặc biệt dành một tòa để thiết kế những căn hộ 3 phòng ngủ diện tích lớn. Nhà nào mà đông quá thì thể tự xây thêm bức tường ngăn , thành hẳn căn 4 phòng ngủ luôn. Cả cái đất Kinh Thị , đố tìm khu nhà tập thể nào rộng rãi hơn của chúng .”
“Đợi lúc cháu nghiệp, khu xưởng mới và khu nhà tập thể chắc chắn cũng xây xong. Khi đó cháu trường nhận việc, xưởng sẽ phân luôn cho cháu một căn hộ 3 phòng ngủ cỡ lớn. Nhà đông thêm nữa cũng khỏi lo chỗ ở, phòng ăn sẽ chẳng bao giờ đem để kê giường nữa.”
Tiểu Địch T.ử buổi sáng Đài phát thanh, buổi trưa về mới các chị về thăm nhà. Đã lâu gặp Thẩm Bán Nguyệt, cô bé cứ bám dính lấy chị, nắm tay Thẩm Bán Nguyệt buông.
Nghe thấy Ngưu Chí Quốc ba hoa một tràng, đôi mắt cô bé lập tức sáng long lanh: “Vậy Miễn sẽ cần ngủ ngoài phòng ăn nữa ? Oa, bác Ngưu ơi, cái bánh vẽ bác vẽ thật đấy!”
Thẩm Bán Nguyệt thường xuyên đùa rằng sẽ "vẽ bánh" (hứa hẹn đủ điều) cho cô bé. Cô bé tính tình đơn thuần, vốn nghĩ "vẽ bánh" là một câu mang ý nghĩa . Câu khen ngợi thể là chân thành, nhưng khiến sắc mặt của Ngưu Chí Quốc trở nên hết sức đặc sắc.
Thẩm Bán Nguyệt nhịn mà bật .
Ngưu Chí Quốc sượng trân đáp: “Tiểu Địch T.ử , tuy là bác Ngưu đang vẽ bánh, nhưng chiếc bánh là thật đấy nhé, bác lừa cháu .”
Tiểu Địch T.ử chớp chớp đôi mắt to tròn: “Bác Ngưu ơi, cháu bảo bác lừa !”
Ngưu Chí Quốc: “...”
Triệu Học Hải hâm mộ : “Khu nhà mà cho bán ngoài thì mấy. Căn hộ 3 phòng ngủ rộng rãi thế , ai mà chẳng mua!”
Dỗ ngọt Thẩm Bán Nguyệt xong, Ngưu Chí Quốc xoay sang dụ dỗ Lâm Miễn và Thẩm Quốc Cường: “Suất nhà của Tiểu Nguyệt sẽ chiếm định mức phân chia nhà ở của gia đình . Đội ngũ ban lãnh đạo xưởng chúng bàn bạc qua , cháu là nhân tài đặc biệt, riêng bản cháu xứng đáng cấp một căn. Thẩm sư phụ, nếu như cũng sang xưởng của chúng việc, định mức của hai vợ chồng dư sức để phân thêm một căn hai phòng ngủ. Đến lúc đó nhà tận hai căn hộ, đừng là bây giờ, ngay cả khi bọn trẻ cưới xin cũng đủ chỗ ở.”