GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 157:••

Cập nhật lúc: 2026-07-11 04:01:15
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Thợ máy tiểu Kỳ suy nghĩ vô cùng nghiêm túc, thẳng mắt cô hỏi: “Trọn đời ?”

 

​Rõ ràng là vẫn còn nhớ chuyện . Nghiêm Tuyết cũng nghiêm túc đáp : "Không trọn đời, nhưng mà..." Cô tinh nghịch chớp mắt: “Có thể kề cận sát sườn.”

 

​Nửa câu cô cố tình thật nhỏ, hệt như một chiếc cọ mềm nhẹ nhàng gãi ngứa trái tim Kỳ Phóng.

 

​Ánh mắt Kỳ Phóng cô trong tích tắc liền trở nên sâu thẳm: “Em nhớ là m.a.n.g t.h.a.i tròn bốn tháng ?”

 

​Ánh mắt đầy tính xâm lược, lời cũng thế, đến mức Nghiêm Tuyết theo bản năng vội ôm lấy chiếc "bùa hộ mệnh" của —— cái bụng.

 

​Tuy nhiên cố kìm nén hơn ba tháng trời, đàn ông cũng thật cách chịu đựng, lúc ngủ còn ôm , lúc mới giấc ôm thì nửa đêm cũng tự động xích ôm chặt.

 

​Nghiêm Tuyết nghiêm mặt: “Đang ngoài đường ngoài chợ đấy, thợ máy tiểu Kỳ chú ý một chút.”

 

​"Không là thư ký Kỳ ?" Kỳ Phóng đổi vị trí, nhường cô phía bên trong an hơn, còn lặp câu nãy của cô: “Thư ký kề cận sát sườn.”

 

​Làm gì thư ký sát sườn nào đòi "sát sườn" ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế . Nghiêm Tuyết định buông lời trêu chọc, nhưng nghĩ vẫn nên trêu chọc một đàn ông "ăn chay" suốt hơn ba tháng thì hơn.

 

​Hai ăn cơm xong, bến xe xuất phát, quả nhiên thành công giành chỗ , còn giành tận hai chỗ.

 

​Chỉ là lúc một phụ nữ ôm con nhỏ bước lên, Kỳ Phóng bèn nhường chỗ của cho đối phương, chấp nhận suốt chặng đường về Trừng Thủy.

 

​Cũng may bây giờ dịp lễ Tết, chuyến tàu hỏa nhỏ về lâm trường quá khó để tìm chỗ. Kỳ Phóng dáng cao lớn, bước toa bao quát và tìm hai ghế trống ở hai bên lối .

 

​Anh để Nghiêm Tuyết xuống một ghế , bản đang chuẩn sang phía bên , ngẩng đầu lên liền chạm ngay ánh mắt của một đôi mắt nhỏ quen thuộc.

 

​Người đàn ông phía trong cạnh Nghiêm Tuyết nãy giờ vẫn lưng về phía họ, lúc mới rõ diện mạo. Ngũ quan ngay ngắn, chỉ là mí mắt sưng, là Tề Phóng - gần một năm gặp.

 

​Động tác của Kỳ Phóng lập tức khựng , ánh sáng trong đôi mắt hoa đào từng chút một chìm xuống.

 

​Đùa , gần một năm , đột nhiên lòi ở đây? Đã còn sát rạt cạnh Nghiêm Tuyết, trong khi bản - một chồng danh chính ngôn thuận - ở tuốt bên lối

 

​Tề Phóng rõ ràng cũng ngờ chạm mặt Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết, phản ứng chậm mất nửa nhịp mới cất tiếng chào hai : “Hai cũng chuyến tàu .”

 

​Nghiêm Tuyết lúc mới chú ý đến bên cạnh: "Hóa ." Vừa mải tìm chỗ nên cô kỹ.

 

tình cảnh chút gượng gạo . Hai từng xem mắt thành nay cạnh , còn cha chính thức của đứa bé chầu chực một bên.

 

​Hơn nữa Nghiêm Tuyết , nhưng Kỳ Phóng thì rõ mười mươi, Tề Phóng từng ôm chút tâm tư với cô, chỉ là hiện tại đoạn tâm tư đó dứt thôi.

 

​Thế thì Kỳ Phóng thể an tâm sang ghế bên nữa? Anh cứ thế lỳ tại chỗ nhúc nhích, chỉ gật đầu "Ừ" một tiếng với Tề Phóng coi như đáp .

 

​Nếu đổi chút tinh ý, hẳn lập tức dậy nhường chỗ cho . Đằng Tề Phóng cứ ngây đó trân trân nửa ngày, tuyệt nhiên kịp phản ứng.

 

​Thực bản Tề Phóng cũng thấy ngại ngùng, nhưng vì quá ngại nên não bộ dường như đình công mất . Thấy Kỳ Phóng cứ chằm chằm , còn vắt óc tìm chủ đề chuyện, cố gắng xoa dịu bầu khí ngột ngạt : “Nghe sửa máy kéo giỏi lắm.”

 

​Bây giờ là lúc để mấy chuyện ? Kỳ Phóng rũ mắt , chỉ hận thể bổ não xem cấu tạo bên trong giống cái máy kéo .

 

​Cuối cùng vẫn là Nghiêm Tuyết dậy, Kỳ Phóng giải vây: “Hay là bên , bên chỗ để gùi đồ.”

 

​Cô mượn cớ một cách thật khéo léo để hóa giải sự ngượng ngùng, dù Kỳ Phóng cũng thể để gùi xuống đây sang bên . lên thì Tề Phóng cũng bừng tỉnh: " đồ đạc gì cả, để sang bên cho." Anh vội vàng nhường chỗ.

 

​Có điều khung cảnh trông vẫn cứ kỳ quái thế nào . Cậu nhân viên đường sắt quen mặt với Tề Phóng ngang qua thấy, nhịn nán lối một chút.

 

​Cậu chuyện Nghiêm Tuyết và Tề Phóng từng xem mắt, chỉ đây Tề Phóng ý với Nghiêm Tuyết, còn Kỳ Phóng là chồng của Nghiêm Tuyết, hình như Kỳ Phóng cũng chuyện của Tề Phóng…

 

​Chậc chậc, rối rắm thật. Mấy cạnh chứ? Liệu hớ câu nào đ.á.n.h to đây?

 

​Nhân viên tàu vẫn lòng lo lắng cho Tề Phóng, bèn nháy mắt hiệu bảo đổi sang toa khác . Đáng tiếc Tề Phóng hiểu ý, hiểu thì chớ, sang bên mà ánh mắt cứ thi thoảng nhịn liếc về phía Nghiêm Tuyết.

 

​Anh sẽ là vẫn còn vương vấn vợ đấy chứ? Nhân viên tàu vội vàng chắn tầm giúp , sợ Kỳ Phóng bên thấy. Nếu lỡ chọc giận chồng , lỡ hai bên động thủ thì nên xông can ?

 

​Kết quả là che khuất tầm , Tề Phóng sốt ruột, ánh mắt cứ cố lách qua nhân viên để về phía lối bên .

 

​Cậu nhân viên đành vội vàng chuyển dời sự chú ý của Tề Phóng: "Chuyện xem mắt của cũng qua hơn một năm , cô giới thiệu cho đám nào khác ?" Hỏi cũng là ngầm báo cho vị bên rằng Tề Phóng đang bận rộn xem mắt, ý nhòm ngó vợ .

 

​Nào ngờ Tề Phóng cứ thích thật thà thái quá: “Hồi đầu năm cô nhắc đến một , xem nên thôi.”

 

​Anh dứt lời, nhân viên tàu liền cảm nhận rõ rệt một ánh mắt sắc lạnh như d.a.o phóng từ phía tới, khiến phớt lờ cũng khó.

 

​Cũng may Nghiêm Tuyết lấy cùi chỏ huých nhẹ tay Kỳ Phóng, mới thu hồi tầm mắt, sang hỏi cô: “Sao thế em?”

 

​"Lát nữa em về nhà mà qua điểm thử nghiệm luôn." Nghiêm Tuyết , “Anh Trường An với chị Nguyệt Nga vẫn đang chờ, đồ đạc cũng đều ở chỗ em cả.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-157.html.]

​Kỳ Phóng "Ừ" một tiếng, ngập ngừng một lát hạ giọng hỏi han: “Em mệt ?”

 

​"Cũng tàm tạm, mệt lắm, nãy giờ vẫn mà." Nghiêm Tuyết bao giờ là kiểu yểu điệu, mong manh.

 

​Hai vợ chồng bên nhỏ to tâm sự, Tề Phóng bên dường như cũng nhận hành động của phần kém duyên nên yên tĩnh trở . Nhân viên tàu tán gẫu với một lúc, thấy biến căng nào xảy đúng như tưởng tượng, bấy giờ mới yên tâm rời việc.

 

​Chẳng mấy chốc tàu sắp cập bến lâm trường Kim Xuyên. Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết đang chuẩn dậy xuống xe, nhân viên tàu cũng lục rục mở cửa. lúc , Tề Phóng đột ngột phắt dậy.

 

​Mấy xung quanh đồng loạt dồn mắt , nghẹn họng, lời đến cửa miệng nuốt trở . Cuối cùng ngó nghiêng , dứt khoát với nhân viên tàu: “ chút việc, xuống ở Kim Xuyên đây.”

 

​Nói xong, thẳng cửa xe, mặc kệ Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết. Xuống tàu, một đoạn, mới dừng bước bên đường, gọi: “Nghiêm Tuyết.”

 

​Đây là đầu tiên gọi thẳng tên cô. Ánh mắt Kỳ Phóng thoắt cái trầm xuống: “Anh việc gì ?”

 

​Nghiêm Tuyết cũng thấy bất ngờ, nhưng giọng điệu của Kỳ Phóng, cô đành kéo nhẹ tay áo một cái mới ôn hòa hỏi: “Anh tìm việc gì ?”

 

​Cô gái trẻ trông da thịt hơn hẳn gặp , khí sắc cũng rạng rỡ, bên cạnh chồng ân cần chăm sóc từng ly từng tí, hẳn là cô đang sống hạnh phúc.

 

​Tề Phóng ngượng ngùng : “Thực cũng gì, chỉ xin hai về chuyện thôi.”

 

​Chuyện ?

 

Lần nào cơ?

 

​Nghiêm Tuyết vẫn loát kịp, thanh niên tiếp: “Lúc đó thiếu bình tĩnh, nhiều lời nên , gây rắc rối cho hai .”

 

​Đến nước thì Nghiêm Tuyết hiểu, Kỳ Phóng cũng hiểu. Chuyện nhắc tới chính là chạy đến tận nhà đòi đổi đối tượng xem mắt.

 

​Không ngờ chuyện qua hơn một năm vẫn cứ đinh ninh canh cánh xin họ, thậm chí vì sợ khác thấy nên còn cất công xuống xe ở tận lâm trường Kim Xuyên.

 

​Nghiêm Tuyết cong đôi mắt xinh mỉm : “Không , lúc đó cũng chỉ vì quá khó chấp nhận sự thật thôi.”

 

​Lúc đó quả thực khó chấp nhận, nhưng nguyên nhân sâu xa lẽ khác so với những gì cô nghĩ... Dù thì chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa, ván đóng thuyền, hiện tại cô sống như , sắp .

 

​"Dù thế nào thì cũng là do ăn vụng về." Tề Phóng cô, sang đàn ông luôn túc trực bảo vệ bên cạnh cô: “Thực hai ... hai đôi.”

 

​Câu " đôi" thốt từ miệng khiến Kỳ Phóng cũng ngạc nhiên, ánh mắt theo đó dịu thấy rõ.

 

​Bản Tề Phóng xong cũng chẳng gì thêm, dứt khoát xoay về hướng tuyến đường sắt nhỏ: "Vậy đây." Lần dứt khoát đến mức khiến Kỳ Phóng hạ giọng bình luận một câu: “Đáng lẽ nên từ lâu mới .”

 

​Nào ngờ lời dứt, thanh niên chạy một đoạn xa bỗng nhiên ngoắt . Thấy hai họ vẫn đó, sắc mặt phần lúng túng.

 

​Vẻ mặt Kỳ Phóng lập tức đơ cứng, ngược Nghiêm Tuyết nhịn bật : “Anh vẫn còn chuyện hết ?”

 

​"Cũng hẳn." Tề Phóng vò đầu bứt tai, mặt mũi càng thêm gượng gạo, nhưng tay vẫn chỉ về hướng định : “ hướng nhầm đường nhỉ?”

 

​"Không nhầm ." Nghiêm Tuyết tươi tắn. Kỳ Phóng thì hừ lạnh một tiếng: “Anh thể thử hướng khác xem .”

 

​Vừa hừ xong Nghiêm Tuyết dùng cùi chỏ huých một cái. Anh sang Nghiêm Tuyết chằm chằm bằng ánh mắt sâu xa, nể tình Tề Phóng ở đó nên mới gì.

 

​Đợi Tề Phóng khuất hẳn, mới rũ mắt cánh tay trắng ngần của Nghiêm Tuyết: "Hôm nay em huých tay hai đấy." Mà cả hai đều vì cái tên Tề Phóng .

 

​Nghiêm Tuyết do ảo giác , cô chỉ ngửi thấy mùi giấm chua loét trong câu , mà còn loáng thoáng sự hờn dỗi mách lẻo nữa.

 

​Cô lườm đàn ông của : “Em với chẳng qua chỉ xem mắt đúng một , còn kịp gặp mặt, tổng cộng từ đó đến nay cũng chạm mặt mấy , cần thế ?”

 

​"Cần chứ." Kỳ Phóng trả lời hùng hồn đầy lý lẽ, thậm chí còn cúi xuống vuốt ve cái bụng nhô lên của cô: “Con thấy bố đúng ?”

 

​"Anh thể dạy con chút gì hơn ?" Nghiêm Tuyết thấy ai t.h.a.i giáo kiểu bao giờ, cô thẳng tay hất tay .

 

​Lúc Nghiêm Tuyết điểm thử nghiệm, công việc trong ngày tất. Cả đám đang hóng mát lán, thấy cô về liền nhao nhao chào hỏi.

 

​Nghiêm Tuyết thăm hỏi qua loa vài câu gọi Lang Nguyệt Nga, Quách Trường An và Chu Văn Tuệ văn phòng mở họp.

 

​Biết tin việc báo giá diễn suôn sẻ, gương mặt ai nấy đều nở nụ rạng rỡ. Chu Văn Tuệ hào hứng hỏi: “Vậy năm nay bán cho nhà ăn Cục Lâm nghiệp thì tính giá bán lẻ giá bán buôn hả em?”

 

​"Chắc chắn là tính giá bán buôn , dù thì cũng là nhà cả." Nghiêm Tuyết đáp lời, “Chỉ là năm nay sản lượng lớn quá, một cái nhà ăn của Cục Lâm nghiệp căn bản là tiêu thụ hết.”

 

​Năm ngoái nhà ăn Cục Lâm nghiệp chỉ lấy năm mươi cân, dù năm nay giá thành rẻ hơn, bọn họ mua nhiều hơn thì giải quyết một hai trăm cân là quá .

 

 

 

 

 

 

Loading...