GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 164:×
Cập nhật lúc: 2026-07-11 05:20:48
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghiêm Tuyết đoán cũng sai. Nếu , ông mặt ở nhà Ngụy Thục Nhàn thời điểm chứ?
Cô lập tức đáp lễ: “Cháu chào giáo sư. Cháu đến đúng lúc lắm ạ?”
Nói , cô rút từ trong túi xách một cuốn sổ tay đưa cho Kỳ Phóng: “Cũng tại vội quá, đồ quan trọng thế mà cũng để quên.”
Khi câu , Nghiêm Tuyết thẳng Kỳ Phóng nhưng khóe mắt vẫn bỏ sót bất kỳ phản ứng nào của Giáo sư Lâm.
Vừa đến hai chữ "đồ quan trọng", ánh mắt của vị giáo sư lập tức dán chặt cuốn sổ. Dù ông nhanh chóng đ.á.n.h mắt nơi khác, nhưng phản ứng đầu tiên đó thể nào lừa . Chắc chắn ông Kỳ Phóng đang giữ một thứ gì đó, dù chắc chắn thì cũng đoán bảy, tám phần.
Kỳ Phóng cũng nhận điều đó, ánh mắt trầm hẳn xuống. ngoài mặt, vẫn điềm nhiên nhận lấy cuốn sổ, thậm chí còn cau mày: “Thứ mà em cũng cất công mang tới tận đây ?”
"Sao ? Chẳng lẽ định ăn bám, uống bám nhà sư mẫu ?" Nghiêm Tuyết công khai mở cuốn sổ , để lộ những xấp tiền và tem phiếu kẹp bên trong.
Hai vợ chồng cùng âm thầm quan sát Giáo sư Lâm. Quả nhiên, , sắc mặt ông thoáng sững , ánh mắt rũ xuống đầy thất vọng.
Giờ thì Kỳ Phóng nắm thóp của đàn ông . Nhớ vẻ đau khổ, xót xa khi nãy của ông , bỗng thấy lợm giọng. Sự giả tạo thật khiến phát tởm.
Nghiêm Tuyết tuy đó trong phòng xảy chuyện gì, nhưng vài câu xã giao, cô tự nhiên xuống cạnh Ngụy Thục Nhàn, ý định lánh mặt để hai đàn ông tiếp tục bàn chuyện.
Thấy câu chuyện gián đoạn, Giáo sư Lâm đành dậy: “Thôi, vợ Kỳ Phóng tới thì bà cứ nghỉ ngơi nhé, vài ngày nữa qua.”
Được Nghiêm Tuyết ngọt ngào gọi vài tiếng "sư mẫu", tâm trạng Ngụy Thục Nhàn vơi bớt nét bi thương. Bà nhẹ nhàng giữ : “Ông ở ăn bữa cơm hẵng về.”
"Thôi bà ạ. mới tiếp nhận dự án, công việc còn ngập đầu ngập cổ." Giáo sư Lâm thở dài, cố ý nhấn nhá: “Giá mà sớm tới phụ giúp thì mấy.”
Ông kiên quyết từ chối. Khi gót bước cửa, cái chân trái cố tình biểu diễn dáng cà nhắc.
Kỳ Phóng vờ như bây giờ mới để ý: “Giáo sư Lâm, chân chú thế ạ?”
Ánh mắt Giáo sư Lâm tối , theo phản xạ rụt chân về: “Không gì, đây ngã gãy xương, chữa trị kịp thời thôi.”
Che đậy, lảng tránh, nhắc tới... đó mới chính là phản ứng bản năng nhất của một khi đối diện với nỗi đau thực sự của .
Đến lúc Kỳ Phóng mới vỡ lẽ tại luôn cảm thấy gì đó lấn cấn. Giáo sư Lâm nhắc đến Tô Thường Thanh quá nhiều, nhiều đến mức như cố tình khơi gợi nỗi đau và sự bi phẫn trong lòng và sư mẫu.
Anh và sư mẫu vì quá quan tâm nên mới che mắt, đúng là " trong cuộc thì mù mờ". Đặc biệt là sư mẫu, nếu mặt , e là bà buột miệng tiết lộ chuyện đang giữ thành quả nghiên cứu của thầy .
Sự thật khiến Kỳ Phóng lạnh sống lưng, lạnh đến thấu tim. vẫn kìm nén cảm xúc cuộn trào trong lòng, giữ vẻ mặt bình thản cùng Vương Chính Vinh tiễn ông cửa.
Lúc , vặn thấy Nghiêm Tuyết đang với Ngụy Thục Nhàn: “Chút nữa con cũng về ạ, ở nhà con còn bao nhiêu việc.”
Nghe , Kỳ Phóng chẳng còn tâm trí mà bận tâm đến Giáo sư Lâm nữa. Anh vội vàng bước tới: “Em mới đến hôm nay mà, vội về?”
Nhìn vẻ luống cuống của , Ngụy Thục Nhàn khẽ đưa mắt qua giữa hai trẻ. Bà đang định gì đó thì ngập ngừng.
Nét mặt Nghiêm Tuyết hề đổi, cô phớt lờ , chỉ dịu dàng với Ngụy Thục Nhàn: “Sư mẫu, nhà con còn bà nội và em trai đang đợi. Con mới mở một điểm thử nghiệm trồng mộc nhĩ, giờ đang là mùa bận rộn nhất. À , con nhờ Kỳ Phóng mang ít mộc nhĩ biếu sư mẫu, ăn thử ạ?”
, cô còn bà nội, còn em trai, còn bao nhiêu việc ở điểm thử nghiệm lo toan. Nếu vì thấy chuyện quá quan trọng, sống c.h.ế.t theo đến cùng, cô thể kiên quyết theo như ?
Kỳ Phóng khẽ mím môi, Ngụy Thục Nhàn quan tâm hỏi han cái bụng của vợ : “Con một liệu ? Hay là nán thêm vài hôm, đợi Tiểu Phóng xong việc đưa con về.”
"Con tự một tới đây mà." Nghiêm Tuyết rạng rỡ: “Sư mẫu cứ yên tâm, con tự chăm sóc .”
Đến nước thì Kỳ Phóng cạn lời. Việc cô tự vận động đến tận đây khiến sự lo lắng, bao bọc thái quá của bỗng trở nên ... thừa thãi.
Hết cách, đành viện đến sư mẫu: “Hay là em cứ nán thêm hai ngày , ở trò chuyện cho sư mẫu khuây khỏa.”
Ngụy Thục Nhàn là từng trải, qua là học trò chọc giận vợ. Bà tiếp lời dỗ dành: “Cứ ở chơi vài hôm con. Dù con tự chăm sóc bản nữa thì bụng mang chửa thế , cứ về về liên tục đứa bé trong bụng cũng chịu nổi .”
Ánh mắt bà toát lên vẻ hiền từ, mãn nguyện: “Nhìn thấy con, thấy Tiểu Phóng gia đình, con cái, cũng coi như thấy thế hệ tiếp nối .”
Lời kèm theo nụ , nhưng ý tứ phảng phất nỗi bi quan sâu sắc. Đó là sự bi quan của một còn tha thiết hy vọng gì cuộc sống của chính .
Nghiêm Tuyết lập tức nắm lấy tay bà: “Vậy đợi em bé đời, gọi một tiếng bà nội, nhớ mừng tuổi một phong bao thật dày đấy nhé.”
Ngụy Thục Nhàn gật đầu liên tục: "Chắc chắn , sẽ mừng cho đứa nhỏ một phong bao thật lớn." Nói đến đây, bà thở dài: “Chỉ tiếc là bây giờ chẳng còn gì đáng giá, ngay cả một món quà gặp mặt đàng hoàng cũng để tặng con.”
"Sư mẫu luôn khỏe mạnh bình an chính là món quà quý giá nhất đối với chúng con ." Giọng Nghiêm Tuyết mềm mỏng, ấm áp: “Cả con, Kỳ Phóng và Chính Vinh, ai cũng chỉ mong sư mẫu sống vui vẻ, khỏe mạnh.”
Khóe mắt Ngụy Thục Nhàn rơm rớm: “Ta , các con đều là những đứa trẻ ngoan. Nhất là Tiểu Phóng, mấy năm qua nó chịu quá nhiều khổ cực .”
Cuối cùng, nhờ sự thuyết phục của Ngụy Thục Nhàn, Nghiêm Tuyết cũng tạm thời ở . Cô thực sự yên tâm về tình trạng sức khỏe của bà, sợ lỡ xảy chuyện gì .
Đã ở thì thể . Cô lập tức ngoài mua chút đường đỏ, nấu nước gừng cho Ngụy Thục Nhàn uống. Nhìn sắc mặt nhợt nhạt, tay chân lạnh ngắt của sư mẫu là đủ hai đàn ông to xác chẳng chút kinh nghiệm chăm sóc bệnh nào.
Sau khi hỏi kỹ càng sự tình hôm và thăm dò tình hình của Ngụy Thục Nhàn ở đây, cô tức tốc xách theo chút quà cáp đến thăm nhà Bí thư thôn và nhà ông cụ lang trung. Một mặt là để cảm ơn họ tay tương trợ, mặt khác là gửi gắm lòng ơn vì họ chiếu cố Ngụy Thục Nhàn suốt thời gian qua. Những lời ngọt ngào, khéo léo của cô khiến ai cũng mát lòng mát .
Người đến tận nhà cảm tạ, còn tặng quà, thì sư mẫu cô việc gì, họ thể nhắm mắt ngơ?
Đặc biệt, món quà Nghiêm Tuyết đem biếu cụ lang trung chính là một khúc sâm quý cắt từ củ sơn sâm lâu năm . Cụ lang trung thấy mà vội vã xua tay từ chối, bảo rằng món quà quá lớn, ông thể nhận.
"Ông ơi, cháu tặng lý do ạ. Ông là kinh nghiệm, cháu chỉ mong ông xem xét kê vài thang t.h.u.ố.c điều dưỡng cơ thể cho sư mẫu cháu thôi."
Quả nhiên ngay chiều hôm đó, cô mang về đơn t.h.u.ố.c quý giá. Cô căn dặn Vương Chính Vinh và Ngụy Thục Nhàn chuyện gì cứ mạnh dạn nhờ vả hai nhà . Vương Chính Vinh cô mà mắt tròn mắt dẹt: “Em dâu... lợi hại đến thế cơ ?”
Tô Thường Thanh cả đời chỉ đắm nghiên cứu, Ngụy Thục Nhàn thì một lòng dạy học. Cả hai đều khéo léo, viên vặn trong giao tiếp, nếu chẳng trở thành cái gai trong mắt kẻ khác để đem bia đỡ đạn. Còn Vương Chính Vinh thì vốn năng khiếu học hành, công nhân từ sớm nên mới may mắn thoát kiếp nạn.
Thấy vẻ ngạc nhiên của , Kỳ Phóng nhịn liếc mắt tự hào: “Cô lúc nào chẳng . Ở lâm trường, chẳng mấy ai là yêu mến cô .”
"Vậy mà còn dám chọc giận cô ?" Vương Chính Vinh càng hiểu nổi: “Cậu sợ em dâu 'tính sổ' với ?”
Câu hỏi chí mạng khiến Kỳ Phóng nín họng mất nửa ngày. Cuối cùng, đành lảng sang chuyện khác, nhét tờ đơn t.h.u.ố.c tay Vương Chính Vinh: “Anh Chính Vinh, hôm nay về . Anh xa nhà cũng nhiều ngày .”
Quả thực Vương Chính Vinh vắng nhà quá lâu. Hơn nữa, giờ Nghiêm Tuyết ở đây, ở cũng nhiều cái bất tiện. Nghe Kỳ Phóng thế, đật đầu: “Vậy chuyện chăm sóc dì đành nhờ cả vợ chồng nhé.”
Tiễn Vương Chính Vinh về xong, khi cẩn thận giám sát Ngụy Thục Nhàn uống thuốc, Nghiêm Tuyết liền kiếm cớ ăn no quá, ngoài dạo tiêu thực.
Kỳ Phóng cô đang cố tình nhường gian riêng tư cho hai . Anh vòng vo, lập tức thuật ba câu hỏi sắc bén của cô cho sư mẫu . Suy cho cùng, chuyện một thấy vấn đề cũng chẳng giải quyết gì, điều quan trọng là thuyết phục sư mẫu.
Nếu bà vẫn nhất quyết ép giao nộp, với tình trạng sức khỏe mong manh , lỡ xảy chuyện gì bất trắc, đó là điều vạn thấy.
"Sư mẫu, con thấy Tiểu Tuyết đúng. Việc liên quan đến tâm huyết cả đời của thầy, chúng nhất định cân nhắc kỹ lưỡng. Một khi đồ lấy thì thể vãn hồi nữa."
Ngụy Thục Nhàn cứ ngỡ Nghiêm Tuyết đến đây chỉ để đưa tiền và tem phiếu, cùng lắm là kèm theo chút giận dỗi trẻ con. Không ngờ cô gái trẻ mang đến những lời cảnh tỉnh đanh thép và quan trọng đến . Bà hướng mắt ngoài cửa, chìm trầm ngâm.
là bà ốm đau đến sinh hồ đồ, tức giận lu mờ lý trí mà quên mất một sự thật: Thường Thanh bao giờ là màng đến những thứ hư danh . Nếu ông màng, năm xưa ông thể thuận nước đẩy thuyền, hùa theo bọn chúng c.ắ.n xé thêm vài , bản cũng sẽ đến nông nỗi…
những tháng ngày đen tối rốt cuộc bao giờ mới kết thúc? Bỏ lỡ cơ hội , đến khi nào bà mới chờ cơ hội tiếp theo? Liệu chờ ? Sức khỏe của bà, bà là hiểu rõ nhất, sợ rằng chẳng kéo dài mấy năm nữa. Huống hồ còn Giáo sư Lâm…
Ngụy Thục Nhàn tỏ vẻ ngập ngừng: “Vậy là mặc kệ Giáo sư Lâm ? Ông điều về tiếp nhận dự án , chắc chắn cũng đang chịu áp lực lớn.”
Người lương thiện luôn thế, lúc nào cũng quen đặt vị trí của khác để suy nghĩ, mà quên mất rằng suy nghĩ cho .
Kỳ Phóng thấy xót xa trong lòng. dù sự thật phũ phàng đến mấy, vẫn phơi bày: “Sư mẫu nhận Giáo sư Lâm điểm nào bất thường ?”
Ngụy Thục Nhàn khựng , sắc mặt dần trở nên tái nhợt: "Ý con... ý con là ông ...?" So với Giáo sư Lâm, bà đương nhiên chọn tin tưởng học trò cưng của chồng hơn. Dù vẫn còn đầy vẻ thể tin nổi, nhưng bà phản bác ngay.
"Tuy con cũng tin, nhưng hôm nay lúc Tiểu Tuyết lấy cuốn sổ tay , ông chằm chằm nó." Kỳ Phóng bình tĩnh đưa bằng chứng xác đáng nhất: “Khi thấy thứ cần, ánh mắt ông lộ rõ vẻ thất vọng. Hơn nữa, sư mẫu thấy ông nhắc đến thầy quá nhiều ?”
Giọng Kỳ Phóng lạnh tanh: “Ông chẳng mảy may nhắc đến thành quả nghiên cứu của , mà chỉ một mực quan tâm đến thành quả của thầy.”
Việc thành quả của Tô Thường Thanh vùi dập , đời phỉ báng , thực sự quan trọng đến thế ? Với Kỳ Phóng và Ngụy Thục Nhàn thì quan trọng, nhưng với Giáo sư Lâm thì chắc. Chỉ là vì họ quá cố chấp, khi khác nhắc đến khó tránh khỏi sự đồng cảm mù quáng mà bỏ qua những chi tiết bất thường.
Ngụy Thục Nhàn im lặng lâu, dường như vẫn thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn : " hồi thầy con gặp nạn, chính ông còn lên tiếng giúp cơ mà." Giọng bà nghẹn ngào, run rẩy lòng con lạnh lẽo hơn cả thực tại.
Kỳ Phóng hiển nhiên cũng suy xét đến vấn đề : "Lúc ông giúp thầy, lẽ sự việc vẫn nghiêm trọng đến mức mất kiểm soát." Con ai cũng nuôi tâm lý cầu may, ban đầu ai ngờ chuyện xa đến . Cho đến , khi đều chỉ lo giữ , thì chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-164.html.]
Chương 165
"Hơn nữa, lòng là thứ dễ đổi nhất. Giáo sư Lâm của hiện tại, chắc còn là Giáo sư Lâm của ngày xưa."
Những năm tháng lao động khổ sai nhọc nhằn, điều kiện sống khắc nghiệt, cùng những buổi kiểm điểm và chỉ trích triền miên đủ sức bào mòn ý chí của bất kỳ ai, huống hồ Giáo sư Lâm còn mang một đôi chân thọt.
Kỳ Phóng sư mẫu khó lòng mà chấp nhận ngay lập tức sự thật tàn nhẫn : “Cũng thể là do con nghĩ quá nhiều thôi ạ. Rốt cuộc ông ý gì, chúng cứ thử một là .”
Quả nhiên, chỉ cách một ngày, Giáo sư Lâm đến, mang theo một tập tài liệu dày cộp.
"Đây đều là tài liệu của viện nghiên cứu về hệ truyền động thủy lực tĩnh. xem qua , nhưng tạm thời tìm điểm sai sót ở , cầm lấy xem thử ."
Ông đưa xấp tài liệu cho Kỳ Phóng, bên cùng còn đặt một cuốn sổ chằng chịt ghi chép, rõ ràng là nét chữ của ông .
Giáo sư Lâm chỉ cuốn sổ: “Đây là chút kiến giải nông cạn của , cũng đúng hướng .”
Nhìn qua là ông thực sự bỏ nhiều công sức. Dù thế nào chăng nữa, tính cách việc nghiêm túc, cẩn trọng của Giáo sư Lâm là điều thể phủ nhận. Ngay từ hồi còn ở trường ông như . Ngụy Thục Nhàn thấy cảnh , ánh mắt khỏi lộ vẻ phức tạp.
May Giáo sư Lâm mải Kỳ Phóng nên chú ý đến bà. Nào ngờ Kỳ Phóng thẳng tay đẩy xấp tài liệu trở : “Thứ tài liệu mật , để cháu xem e là cho lắm.”
"Với ngoài mới là tài liệu mật, chứ thì gì kiêng dè. Những thứ khi còn nhiều hơn đống giấy lộn chứ." Giáo sư Lâm cho rằng Kỳ Phóng chỉ đang cẩn thận quá mức.
Chưa kịp để ông thêm, Kỳ Phóng dứt khoát buông một câu: “Giáo sư Lâm, cháu suy nghĩ kỹ . Cháu sẽ về việc cùng chú .”
Câu nhẹ bẫng khiến Giáo sư Lâm như sét đ.á.n.h ngang tai, ngớ : "Cậu theo nữa? Tại ? Cơ hội thế cơ mà?" Ông sốt ruột đến mức ngoắt sang Ngụy Thục Nhàn: “Bà Ngụy, chuyện bà ?”
Việc đương nhiên là do ba bàn bạc thống nhất từ . Ngụy Thục Nhàn gật đầu diễn theo: “ cũng mới đây thôi. Vợ thằng Phóng thế mà đang mang thai, bụng cũng to vượt mặt .”
Bà thở dài thườn thượt: “Hai vợ chồng tụi nó cưới hơn một năm mới mụn con, chẳng lẽ giờ điều thằng bé lên đây, bắt vợ nó lủi thủi ở nhà một sinh đẻ .”
"Đẻ con thì quan trọng bằng chuyện !" Giáo sư Lâm buột miệng vì quá nôn nóng, đó mới sực nhận lỡ lời liền vội vàng lấp liếm: “Vả Kỳ Phóng vẫn thể về thăm nhà mà. Hoặc thì cứ đón cả vợ lên đây luôn.”
Ông ngừng khuyên nhủ Kỳ Phóng: “Dự án cực kỳ quan trọng đối với , đối với và đối với cả thầy quá cố của . Cậu suy nghĩ cho kỹ, đừng hành động theo cảm tính.”
Thấy Nghiêm Tuyết vẫn đang trong phòng, ông đ.á.n.h luôn sang cô: “Cậu cũng là gia đình , dù nghĩ cho bản thì cũng nghĩ cho vợ con chứ. Chẳng lẽ định cả đời chui rúc ở cái xó xỉnh đó ?”
"Cháu thấy chẳng cả." Nghiêm Tuyết đang gập quần áo cho Ngụy Thục Nhàn, thản nhiên chen ngang: “Ở mà chẳng là sống, vả ở lâm trường cháu cũng sự nghiệp riêng của .”
Câu trả lời chặn họng Giáo sư Lâm. Phải mất một lúc ông mới bật một câu: “Điều kiện ở cái lâm trường đó sánh bằng .”
"Cháu thấy đấy chứ ạ." Nghiêm Tuyết mỉm : “Hơn nữa, dù Kỳ Phóng lên đây thì cũng thể trực tiếp điều viện nghiên cứu việc ngay.”
Cái viện nghiên cứu đó chốn dễ . Với tác phong việc của Ngô Hành Đức, chiêu "vắt chanh bỏ vỏ" mới thực sự là bài bản của .
Quả nhiên Giáo sư Lâm khựng : “Việc trực tiếp điều viện ngay thì đúng là khó, nhưng chỉ cần thành tích thì những chuyện đó chẳng đáng ngại.”
Lại giở trò vẽ hươu vẽ vượn. Nghiêm Tuyết chỉ nhạt gì thêm, nhưng ý tứ sâu xa đều gửi gắm cả nụ .
Thấy thuyết phục Nghiêm Tuyết, Giáo sư Lâm sang công kích Kỳ Phóng: “Đây là dự án của thầy đấy, định ngơ thật ? Thế tâm huyết bao năm của thầy tính ?”
Vẻ mặt ông lộ rõ sự đau khổ, phẫn uất: “Tâm huyết cả một đời của Thường Thanh, đành lòng nó niêm phong, đời chê phỉ báng ?”
Nói đoạn, ông còn cố tình đưa mắt sang Ngụy Thục Nhàn. Rõ ràng những lời chỉ nhắm Kỳ Phóng mà còn đ.á.n.h thẳng tâm lý của bà.
Kể từ lúc Giáo sư Lâm cố tình lôi kéo Nghiêm Tuyết , Ngụy Thục Nhàn tự phán đoán trong lòng. Giờ ông liên tục lôi tên Tô Thường Thanh bình phong, cõi lòng bà càng lạnh ngắt.
Vì , bà hề kích động như ông dự đoán, mà ngược , điềm tĩnh đáp: “Nếu Tiểu Phóng , thì ông cũng đừng ép thằng bé nữa. Nó chắc giúp ích gì nhiều .”
Giáo sư Lâm ngẩn . Bà mặt , tiếp lời: “Nếu ông thiếu nhân lực, thể tìm cách liên lạc với những học trò khác của Thường Thanh xem , cũng như cả thôi.”
Ông suýt nữa gắt lên rằng "Làm mà giống ", nhưng lý trí kịp thời phanh ông : “Mọi cứ cân nhắc thêm , chuyện trò đùa .”
Ông thực sự hiểu nổi tại thái độ của hai đổi chóng vánh đến . Rõ ràng Ngụy Thục Nhàn còn tỏ vô cùng bi phẫn, sống c.h.ế.t ép Kỳ Phóng theo phụ giúp ông cơ mà. Dù dùng đủ lý lẽ khuyên can, khích tướng, cả hai vẫn kiên quyết nhượng bộ. Hết cách, Giáo sư Lâm đành xách tài liệu về.
Trước khi ông bước khỏi cửa, Kỳ Phóng dường như thoáng do dự, nhưng cuối cùng vẫn bước theo tiễn khách.
"Không cháu giúp chú, mà thực sự là lực bất tòng tâm." Kỳ Phóng trầm giọng: “Vốn dĩ thầy để cho cháu một cuốn sổ ghi chép, nhưng nó Ngô Hành Đức lấy cắp .”
"Bị Ngô Hành Đức lấy cắp ?" Vẻ mặt kinh ngạc của Giáo sư Lâm lúc giống như đang diễn kịch: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Đến lượt Kỳ Phóng tỏ ngỡ ngàng: “Chú chuyện ạ? Cháu còn tưởng lấy trộm cuốn sổ đó là để nộp cho viện nghiên cứu chứ.”
Kỳ Phóng chỉ đến nửa câu bỏ lửng, nhưng tâm tư chắc chắn sẽ tự ngẫm phần còn .
Anh cũng thấy Giáo sư Lâm đang dồn hết tâm sức cho dự án , đoán chừng ông mù tịt về việc chỉ là một con rối trong tay Ngô Hành Đức, hoặc lẽ ông bằng lòng đóng vai con rối . Mà với sự hiểu của về Ngô Hành Đức, tuyệt đối sẽ bao giờ giao nộp cuốn sổ cho viện nghiên cứu. Chỉ , nếu viện nghiên cứu phát hiện vẫn còn giấu giếm một con bài tẩy, gây lầm tày trời như mà vẫn nhất quyết giữ khư khư chịu tung , thì họ sẽ nghĩ .
Quẳng một quả b.o.m tin tức cho bọn họ tự loạn cào cào với , Kỳ Phóng thản nhiên gót nhà. Vừa bước qua cửa, vẻ bình tĩnh khuôn mặt Ngụy Thục Nhàn tan biến, nhường chỗ cho nỗi thất vọng não nề.
Hồi lâu , bà mới với : “Từ nay về , chuyện con cứ quyền quyết định. Khi nào nên lấy, lấy , đều do con định đoạt, cần hỏi ý kiến dì nữa.”
Trên gương mặt khôi phục chút huyết sắc, bà nở một nụ cay đắng: “Dì già , lẩm cẩm mất , đến lòng cũng chẳng còn thấu nữa.”
Lòng con vốn là thứ khó dò nhất thế gian. Nếu Nghiêm Tuyết, lẽ chính bản Kỳ Phóng giờ cũng sa lưới nhện. Nghĩ , đang định an ủi thì Nghiêm Tuyết tươi đỡ: “Muốn thấu lòng thì khó lắm ạ, sư mẫu mọc thêm một đôi mắt thấu thị mới .”
Câu đùa tếu táo khiến Ngụy Thục Nhàn bật : “Cái thằng Phóng lầm lì như khúc gỗ , phúc kiếm cô vợ khéo ăn khéo thế .”
Nói bà cả hai: “Nếu Lão Lâm mang tâm tư như thì tuyệt đối thể giao thứ đó cho ông , nửa chữ cũng để lộ. Dì bên cũng khỏe , hai đứa còn công việc với nhà đang đợi, cứ về sớm kẻo trông.”
Nghe sư mẫu nhắc đến chữ "về", Kỳ Phóng sực nhớ một chuyện quan trọng. Mấy ngày nay bận rộn bù đầu bù cổ, vẫn tìm cơ hội nào để cho Nghiêm Tuyết nguôi giận…
Dù , vợ chồng Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng vẫn nán thêm một ngày. Đợi khi thấy bệnh tình Ngụy Thục Nhàn thực sự định, tinh thần cũng còn quá bi lụy, hai mới rục rịch chuẩn về. Dù thì hy vọng mới nhen nhóm dập tắt phũ phàng, chứng kiến lòng con trắng đổi đen, bảo ảnh hưởng đến cảm xúc của sư mẫu là điều thể.
Thực Nghiêm Tuyết từng ý định đón Ngụy Thục Nhàn về ở cùng vài hôm, nhân dịp nghỉ hè để bà tịnh dưỡng sức khỏe, sẵn tiện đổi môi trường cho khuây khỏa. Ngụy Thục Nhàn nhẹ nhàng lắc đầu từ chối: “Lòng thành của hai đứa dì xin nhận, nhưng dì sẽ cả. Dì ở đây túc trực bên thầy các con.”
Ánh mắt bà hướng về một phía xa xăm. Nghiêm Tuyết , đó là nơi yên nghỉ của Tô Thường Thanh, nơi mà đây Kỳ Phóng từng đến viếng. Năm xưa, vì sợ liên lụy đến vợ, Tô Thường Thanh chủ động ly hôn. Thế nhưng, Ngụy Thục Nhàn vẫn tự giam trong cái lồng nhốt quá khứ do chính bà tạo .
Biết thể miễn cưỡng, Nghiêm Tuyết cũng nương theo ánh của bà: “Sư mẫu , ngày đầu tiên cháu đặt chân đến lâm trường, cháu cảm thấy mùa đông ở Đông Bắc lạnh lẽo và dằng dặc vô cùng.”
Cô dùng giọng điệu nũng nịu để than vãn: “Tháng Năm mà trời vẫn còn đổ tuyết. Thế mà đếm từng ngày trôi qua, mầm non vẫn kiên cường nhú lên từ lớp đất lạnh. Chớp mắt một cái, đừng là mùa xuân, ngay cả mùa hè cũng đến tự lúc nào, cái giá lạnh của mùa đông biến mất tì vết.”
Nghiêm Tuyết sang Ngụy Thục Nhàn, đôi mắt cong cong rạng rỡ nụ : “Nhờ thế mà năm nay cháu rút một kinh nghiệm quý báu: Chỉ cần kiên nhẫn đợi thêm một chút, mùa xuân chắc chắn sẽ đến.”
Nói xong, cô nắm lấy bàn tay gầy guộc của Ngụy Thục Nhàn. Đôi bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn nhưng truyền một sức mạnh vô hình, hệt như nụ ấm áp trong ánh mắt cô, hệt như chính con cô .
Ngụy Thục Nhàn hiểu rõ, cô gái nhỏ đang nhắn nhủ bà hãy kiên cường thêm chút nữa, gắng gượng vượt qua màn đêm tăm tối , ánh bình minh sẽ rạng ngời.
Nhìn đôi mắt trong veo, kiên định , cảm nhận ấm len lỏi từ bàn tay cô truyền tới, những lời bi quan chán nản bỗng trôi tuột khỏi đầu Ngụy Thục Nhàn. Cuối cùng, bà khẽ gật đầu: “Ừ, tất cả chúng đều sống thật .”
Ít nhất thì mùa xuân năm nay bà đợi . Biết chỉ cần cố gắng thêm một mùa xuân nữa, vạn sự sẽ đón chờ một bước ngoặt tươi sáng. Tiểu Phóng vẫn đang nhẫn nại chờ đợi, vẫn đang thầm lặng bảo vệ, Nghiêm Tuyết kề vai sát cánh, cớ bà nỡ chất thêm gánh nặng lên đôi vai vốn dĩ chịu quá nhiều vất vả của lũ trẻ?
Ngày hai khởi hành, vợ chồng Vương Chính Vinh cùng ga tàu tiễn. Đây là đầu tiên Nghiêm Tuyết gặp vợ Vương Chính Vinh, bụng chị thậm chí còn vượt mặt hơn cả cô. Thảo nào mấy ngày qua thấy chị ghé thăm Ngụy Thục Nhàn, t.h.a.i kỳ tháng cuối bất tiện thế quả thật nên di chuyển nhiều.
Cũng chẳng trách hôm Nghiêm Tuyết ôm bụng " mẩy", Vương Chính Vinh cuống cuồng đầu hàng. Vợ thoạt là kiểu phụ nữ sắc sảo, lẽ Vương Chính Vinh ở nhà cũng chút "lép vế" uy quyền của vợ.
Tuy nhiên, chị vợ vô cùng xởi lởi và nhiệt tình: “Hồi vợ chồng cưới , Kỳ mới mười mấy tuổi đầu, loáng một cái mà giờ sắp lên chức bố .”
Hai phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i gặp thì chủ đề loanh quanh cũng chỉ là chuyện con cái, chuyện bếp núc lặt vặt. Kỳ Phóng quan sát một lúc lặng lẽ kéo Vương Chính Vinh một góc.
Thấy nét mặt Kỳ Phóng nghiêm trọng, Vương Chính Vinh còn tưởng em chuyện hệ trọng gì cần dặn dò, ai dè mở miệng hỏi một câu liên quan: “Anh Chính Vinh, bình thường dỗ dành vợ kiểu gì ?”
Vương Chính Vinh nghẹn họng trân trối, lập tức lấy phong thái đĩnh đạc: “Anh đây ở nhà là một hai, việc gì hạ dỗ dành vợ?”
Lần đến lượt Kỳ Phóng cạn lời. Nhìn chằm chằm ông một lúc lâu, mới hỏi : “Em là 'giả sử' cơ. Giả sử ở nhà dạng ' một hai', thì sẽ dỗ thế nào?”
Cô gái Nghiêm Tuyết thoạt bề ngoài thì hiền hòa, dễ chuyện, trái tim cũng vô cùng mềm mỏng, nhân hậu. sâu trong cốt tủy cứng cỏi, kiên cường đến lạ. Sự kiên cường giúp cô vững sóng gió, dễ lung lay, nhưng cũng khiến cô trở thành một bài toán vô cùng hóc búa một khi thực sự nổi giận.
Mấy ngày nay Kỳ Phóng từng thử hạ xin , nhưng cô hoặc là lơ, hoặc chỉ đáp một câu nhẹ bẫng: “Em cãi với ở ngoài đường ngoài chợ.”