GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 197:~
Cập nhật lúc: 2026-07-13 07:59:43
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Phóng , cũng sang Cục trưởng Lưu: “Tốt nhất là đục lỗ, việc đó mệt nhọc, thể phát huy tác dụng đầu tàu gương mẫu nhất.”
Hai vợ chồng đều chăm chú Cục trưởng Lưu, cứ như thể còn sốt ruột chờ một câu trả lời hơn cả chính ông , chằm chằm đến mức khiến Cục trưởng Lưu thấy nhức cả răng.
Mấy năm nay phát động phong trào gian khổ phấn đấu, tất cả cán bộ lãnh đạo đều xuống nông thôn tiếp nhận tái giáo d.ụ.c từ bần nông, trung nông. Hai tháng ruộng đó với ông là quá đủ , ông quả thực vác việc nặng nhọc thêm chút nào nữa.
Cuối cùng, ai nhận một câu trả lời chính xác, cuộc chuyện cứ thế giải tán. Đương nhiên Cục trưởng Lưu cũng vội. Đợi Cù Minh Lý , trong Cục chẳng vẫn do ông quyết định ?
Ra khỏi Cục Lâm nghiệp, Kỳ Phóng mới nhạt giọng một câu: "E là ông động cơ sở của các lâm trường." Quả thực là đ.â.m trúng tim đen.
Nghiêm Tuyết cũng nghĩ , cô : “E là ông cũng dễ động như .”
Thành quả do một tay Cù Minh Lý gầy dựng lên, chắc chắn sẽ mặc kệ để khác bậy khi rời .
Tuy nhiên, cái tay sắp vươn đến đầu họ , hai cũng chẳng quả hồng mềm mặc nắn bóp. “Phải với Bí thư Cù một tiếng.”
Lời dứt, thấy tiếng chuông xe đạp vang lên phía . Cù Minh Lý dắt xe tới: “Đến chỗ ăn bữa cơm nhé?”
Giọng điệu vô cùng thoải mái tùy ý, là vô tình gặp gỡ, là cố ý chờ họ.
Nghiêm Tuyết bật : “Ngài đích xuống bếp ?”
Không ngờ Cù Minh Lý mà gật đầu: “Chị dâu hai công việc, con cái học, nên ai theo cả.”
Hóa vị lãnh đạo cũng là nấu ăn. Vừa hai vợ chồng cũng việc với , thế nên từ chối.
Cù Minh Lý sống trong ký túc xá do Cục Lâm nghiệp phân cho. Căn phòng lớn lắm, giường sưởi nối liền với một chiếc bếp lò đặt ngay cửa, nấu cơm đun nước đều trực tiếp chiếc lò .
Thức ăn xào xong, còn rót cho hai mỗi một chén rượu trắng nhỏ: “Nếm thử tay nghề của xem. Bình thường ở nhà, chị dâu đều bắt nấu cơm đấy.”
Thời đại hiếm đàn ông nào chịu bếp, còn một cách đầy thản nhiên như . Nghiêm Tuyết nhận , cảm giác đối phương mang cho vẫn ôn hòa y như đầu gặp mặt hơn hai năm .
Tay nghề nấu nướng của quả thực cũng cừ. Mấy gắp nhắm đồ ăn bàn uống cạn nửa chén rượu, mới cất lời hỏi: “ sắp điều lên huyện , chắc hai cũng nhỉ?”
Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng đều gật đầu. Cho dù hôm nay Cục trưởng Lưu , thì Bí thư Lang lúc phong phanh cũng sớm tiết lộ với họ .
"Vậy cũng vòng vo nữa," Cù Minh Lý thẳng hai , “Hai từng nghĩ đến việc cũng chuyển lên huyện ?”
Đi lên huyện ?
Kỳ Phóng liếc Nghiêm Tuyết, lên tiếng.
Trên mặt Nghiêm Tuyết cũng lộ vẻ trầm ngâm, vội đưa câu trả lời.
Cù Minh Lý cũng giục: “Không , còn hai tháng nữa mới chuyển , hai thể từ từ cân nhắc.”
Anh bưng chén rượu lên nhấp một ngụm nhỏ: “Lên Cục huyện, tuy còn là đầu, nhưng phụ trách chính một vài đơn vị cấp . Chuyện trồng mộc nhĩ cũng tiếp tục nhân rộng . Chỉ một thị trấn Trừng Thủy vẫn còn cách xa giới hạn.”
Với tình hình thời cuộc hiện tại, bàn đến chuyện bán ngoài tỉnh, chỉ tính riêng thị trường nội tỉnh thôi, một thị trấn Trừng Thủy cách nào bao trọn .
Cù Minh Lý việc xưa nay thói quen nửa vời bỏ dở. “Chỉ là nếu Tiểu Nghiêm lên huyện thì sẽ bắt đầu từ đầu.”
Nghiêm Tuyết mất hơn hai năm điều hành ở Trừng Thủy, vất vả lắm mới đưa Kim Xuyên và các lâm trường khác quỹ đạo. Anh sợ cô sẽ nỡ từ bỏ.
Chính vì thế, mới bảo hai về từ từ suy nghĩ. “ thật lòng cảm thấy hai cứ ở mãi lâm trường thì đáng tiếc quá. cũng hiếm khi gặp những trẻ tuổi xuất sắc như hai .”
"Ngài khen thế chúng bay bổng lên trời mất." Nghiêm Tuyết rộ lên, khi xong thì nét mặt trở nên trịnh trọng: “Ngài cứ yên tâm, chúng sẽ suy nghĩ kỹ lưỡng.”
Hai trẻ tuổi việc luôn chủ kiến riêng, Cù Minh Lý cũng nhiều thêm, chỉ nâng chén rượu hướng về phía họ.
Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng cũng nâng chén đáp lễ. Chủ đề tạm thời khép , Nghiêm Tuyết mới nhắc đến chuyện Cục trưởng Lưu: “Cũng ngài rõ chuyện .”
"Ông đụng cơ sở trồng mộc nhĩ ?" Cù Minh Lý nhíu mày, biểu cảm phần cạn lời.
Mấy ngày nay Cục trưởng Lưu nhảy nhót hăng, khắp nơi chèo kéo lôi kéo khác, cứ như thể bản sắp nắm đại quyền đến nơi, vẫn luôn lười để mắt tới.
Dù Cục trưởng Lưu sẽ chút toan tính nhỏ nhoi, nhưng ngờ gan ông lớn đến mức dám đ.á.n.h chủ ý lên cả cơ sở nuôi trồng. Cù Minh Lý nhịn mà lắc đầu: “Cái lão Lưu .”
Đồ dọn sẵn dâng tận miệng, ông cũng cách dùng, cứ khăng khăng tự vạch mấy trò rồ dại.
Cù Minh Lý hai trẻ tuổi đối diện: “Không , bên chỗ ông sắp xếp khác, hai cần bận tâm.”
Điều hiển nhiên là nhằm Cục trưởng Lưu, sớm tính toán từ . Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng cũng hỏi thêm gì nữa.
Sau đó, mấy bàn chuyện công việc nữa mà chuyển sang mấy chuyện gia đình thường ngày. Nghiêm Tuyết lúc mới Cù Minh Lý hai đứa con, đứa bé cũng đến tuổi học.
"Nếu công việc của chị dâu hai khó điều động, đón con họ qua đây . Lần về nhà, bọn trẻ suýt chút nữa là nhận ."
Cù Minh Lý còn hỏi thăm đứa nhỏ nhà Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng. Nghe thằng bé , còn cảm thán một câu: “Thời gian trôi qua nhanh thật đấy.”
Chỉ là một bữa cơm ăn xong, mặt Kỳ Phóng khó tránh khỏi việc đỏ bừng tới tận cổ. Nhìn cảnh , Cù Minh Lý nhịn hỏi: “Tiểu Kỳ chứ?”
"Không ạ, là , hễ uống rượu là đỏ mặt." Kết hôn hơn ba năm, Nghiêm Tuyết ngược quá quen với việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-197.html.]
Ban đầu cô còn chút lo lắng, nhưng phát hiện vô cùng khỏe mạnh, lúc đó càng hăng hái hơn, nên cô cũng mặc kệ quản nữa.
Quả nhiên, khỏi cửa nhà Cù Minh Lý, liền bộ nghiêm trang, nắm lấy tay cô áp lên mặt : “Vợ , em sờ xem mặt nóng ?”
Không chỉ kéo tay cô, đôi mắt hoa đào của còn rủ xuống cô chăm chú. Nơi khóe mắt phiếm chút sắc hồng phớt đào, thật sự là đang dụ dỗ phạm tội.
Nghiêm Tuyết nhịn khẽ vỗ nhẹ lên má : “Vẫn đang ở ngoài đường đấy, bớt giả say .”
Kỳ Phóng cũng bận tâm, dùng mu bàn tay chạm chỗ cô vỗ: "Vậy để lát về nhà say tiếp." Đôi mắt hoa đào vẫn dán chặt lên cô.
Cũng chẳng lúc mới quen, kẻ nào mỏ còn cứng hơn cả mỏ vịt, kẻ nào mắc chứng lãnh cảm nữa.
Nghiêm Tuyết dứt khoát chuyển đề tài: “Chuyện lúc nãy Bí thư Cù , nghĩ ?”
"Xem em ." Kỳ Phóng trực tiếp giao quyền quyết định cho Nghiêm Tuyết.
Nếu cô thì họ . Cùng lắm việc tiếp tục điều động tạm thời, dù thì với , ở cũng giống cả.
Lời vô cùng bình thản, hiển nhiên hề xen lẫn chút giả dối nào. Nghiêm Tuyết , đáp: “Vậy thì .”
Có thể bước lên cao thêm một bậc, Nghiêm Tuyết cũng nhất thiết trói buộc ở mãi một lâm trường. Cô kiểu dám , cũng gì cả.
" cũng thể cứ thế mà , chút chuẩn mới xong." Cô cong khóe mắt, mỉm .
Người đàn ông bên cạnh gần như hiểu ngay lập tức: “Làm thêm một bản kế hoạch gửi cho Bí thư Cù?”
"Ừm." Nghiêm Tuyết phủ nhận, “Thực kể cả Bí thư Cù đề cập việc chuyển lên huyện, thì một hai năm nữa, bản kế hoạch cũng nên nộp lên .”
Cô nhận kiếp vẫn luôn những chuyện vụn vặt vướng chân. Bản cô thực chất thích sự nghiệp. Kiếp còn sự trói buộc nữa, cô luôn thử sức lớn hơn một chút.
Giống như việc trồng một cái cây, luôn hy vọng cái cây trong tay sẽ ngày càng cao lớn, cành lá sum suê, thể che bóng mát cho nhiều hơn.
Giọng Nghiêm Tuyết trong trẻo, ánh mắt sáng ngời. Lúc về những điều , nụ của cô dường như còn rạng rỡ và tươi tắn hơn cả lúc họ mới quen vài phần.
Dường như kể từ khi cô bắt đầu tiếp quản khu thí điểm, viên trân châu vốn biến thành minh châu, cho dù ở trong bóng tối cũng thể tự phát ánh sáng rực rỡ của riêng .
Kỳ Phóng cô, nhịn đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại: “Vậy thì thôi.”
Chỉ là kế hoạch còn kịp , cặp vợ chồng trẻ về đến nhà cục bột nhỏ nhà ghét bỏ đầu tiên, vì hai thoang thoảng chút mùi rượu.
Thật sự chỉ một chút xíu, lúc họ xe lửa nhỏ về nhà cũng qua vài tiếng đồng hồ , thế mà cục bột nhỏ vẫn ngửi .
Điều khiến nhóc gọi "Mẹ, " nhào về phía Nghiêm Tuyết, nhưng ngay đó lập tức nhăn cái mũi nhỏ xíu lùi trốn. Trốn một chốc, nhịn mà sán tới, lùi xa.
Cuối cùng nhóc dứt khoát nắm lấy tay Nghiêm Tuyết, kéo thẳng về phía giá để chậu rửa mặt, còn chỉ tay chiếc thau giá: “Rửa.”
Cái đồ nhỏ xíu mới chập chững , mà mắc bệnh sạch sẽ hơn bất kỳ ai. Rõ ràng là di truyền từ ông bố lên núi đốn gỗ cũng quên vệ sinh cá nhân của .
Nghiêm Tuyết , phát hiện cũng đang con cô, mặt lộ vẻ trầm ngâm: “Xem tối nay thể uống thêm chút nữa.”
Anh thế mà định dùng mùi rượu hun cho tiểu gia hỏa bỏ chạy, đỡ phiền hai vợ chồng. Nghiêm Tuyết nhịn bật .
Trước khi bắt đầu cấy meo nấm, Nghiêm Tuyết soạn xong bản kế hoạch, tự chạy một chuyến lên thị trấn để giao tận tay Cù Minh Lý.
Lần công việc liên quan đến bộ quy mô cấp huyện, nếu để Bí thư Lang trao đổi thì phù hợp nữa, cô đích tới.
Cầm xấp giấy tờ Nghiêm Tuyết giao cho, Cù Minh Lý chút bất ngờ: “Cô định tách riêng khâu nuôi cấy meo nấm , thành lập một đơn vị độc lập ?”
"Vâng." Việc thực Nghiêm Tuyết suy tính từ lâu, “Việc nuôi cấy meo nấm và việc trồng mộc nhĩ thực chất là hai cấp độ khó khác , nhất thiết gộp chung một chỗ.”
Phương pháp đơn giản và đạt hiệu suất cao nhất mãi mãi là việc theo dây chuyền. Có phân công chuyên môn cụ thể thì mới phát huy tối đa tính chuyên nghiệp.
Kiếp , các nhà cung cấp cho cửa hàng của cô đều phân công rạch ròi. Người trồng mộc nhĩ thì chỉ chuyên trồng, còn meo nấm sẽ cơ sở chuyên biệt phụ trách nuôi cấy.
"Năm ngoái cháu quan sát qua các lâm trường khác, nhận thấy chỉ cần hướng dẫn đủ rõ ràng, việc trồng mộc nhĩ đòi hỏi quá nhiều về trình độ chuyên môn, tuyển nhân công thời vụ đào tạo đơn giản qua là . nuôi cấy meo nấm thì thể như . Sẽ nhiều vấn đề phát sinh, đòi hỏi chọn lựa thật kỹ càng năng lực."
Nghiêm Tuyết lật bản kế hoạch phần biểu đồ đính kèm phía : “Đây là bảng so sánh tốc độ sinh trưởng và sản lượng của các loại meo nấm khác mà chúng cháu thực hiện trong mấy năm nay. Hiện tại lai tạo đến thế hệ thứ tư .”
Hai năm trở đây, thứ Cục nhận chủ yếu chỉ là các báo cáo sổ sách thu chi. Cù Minh Lý thật sự khu thí điểm lâm trường Kim Xuyên thể nghiên cứu sâu đến mức . Anh cầm lấy bảng báo cáo xem xét cẩn thận.
Biểu đồ trình bày rõ ràng. Biểu hiện của các thế hệ meo nấm khác ở những giai đoạn sinh trưởng khác thể hiện vô cùng rành mạch. Dù Cù Minh Lý hiểu chuyên môn, cũng thể dễ dàng nhận sự khác biệt.
Ở biểu đồ của năm đầu tiên, meo nấm thế hệ thứ hai rõ ràng vượt trội hơn hẳn so với meo nấm tự nhiên cả về tốc độ sinh trưởng lẫn sản lượng. Thế hệ thứ ba biểu hiện cũng coi như tạm . Tuy nhiên, đến thế hệ thứ tư của năm nay, tốc độ sinh trưởng của nấm chậm thấy rõ, khả năng kháng tạp khuẩn cũng sụt giảm ở mức độ nhất định.