GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 246: Ngoại truyện 1 - Con cái đúng là của nợ

Cập nhật lúc: 2026-07-14 23:44:41
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chào thầy, em là Nghiêm Tuyết, sinh viên khóa 77 khoa Sinh học, đến báo danh ạ."

 

Khi Nghiêm Tuyết gõ cửa văn phòng giáo vụ Đại học Yến Kinh, gia đình cô chuyển đến Yến Kinh ba ngày.

 

Kỳ Phóng lấy đồ gửi theo xe khách, bà nội hai mới tìm chỗ mua thức ăn ở khu chợ gần đó, còn thủ tục chuyển trường cho bé Kỳ Nghiêm Ngộ vẫn xong.

 

cả nhà tuy bận rộn mà hề rối ren, đều đang vô cùng hào hứng chào đón cuộc sống mới. Nghiêm Tuyết cũng chần chừ thêm nữa nên đến trường báo danh .

 

Cô vốn tính cách chịu yên một chỗ, chẳng đợi thêm nửa năm nữa để nhập học cùng khóa 78, đến lúc đó lỡ dở việc trường muộn.

 

Cán bộ phòng giáo vụ thấy cô thì chút bất ngờ, suy nghĩ một lát mới nhớ quả thực một sinh viên xin nhập học muộn như . Vốn tưởng cô đợi đến mùa thu, ngờ đến nhanh như thế. Nhất thời bọn họ chỉ tìm sách vở cho cô mà còn lo sắp xếp chỗ ở trong ký túc xá.

 

Mấy năm nay ký túc xá Đại học Yến Kinh vô cùng chật chội. Không chỉ sinh viên các khóa ở lẫn lộn với mà còn ngủ chung giường phản lớn mười mấy một phòng.

 

Thật bất ngờ, Nghiêm Tuyết bảo cần sắp xếp ký túc xá vì cô chỗ ở. Nghe , cán bộ phòng giáo vụ liền lật xem hồ sơ, xác nhận cô đúng là từ tỉnh khác đến.

 

Nhận sách vở xong, Nghiêm Tuyết chậm trễ phút nào, thẳng đến khu giảng đường khoa Sinh học để buổi học đầu tiên.

 

Đến tối mịt khi về nhà, tay cô thêm hai tập vở ghi chép. Cô chép bài, bắt đầu tự học đuổi theo tiến độ từ tiết đầu tiên.

 

Kỳ Phóng thấy cảnh cũng mảy may ngạc nhiên, thậm chí còn cảm giác "quả nhiên là thế". Nghiêm Tuyết dường như một năng lực đặc biệt, bất luận đến môi trường xa lạ nào cũng thể nhanh chóng hòa nhập.

 

Điểm thì bé Kỳ Nghiêm Ngộ nhà họ chắc chắn là thừa hưởng từ . Mới chuyển đến mấy ngày mà nhóc tỳ chơi với đám trẻ con trong xóm. Lúc chạy về nhà, nhóc còn hào hứng khoe với bố: “Bố ơi, cái cây trong sân nhà là cây hương xuân đấy, ăn đó bố.”

 

Ý tứ thì còn gì rõ ràng hơn nữa. Thằng nhóc từ nhỏ lớn lên ở vùng Quan Ngoại giá rét, từng thấy cây hương xuân bao giờ, đương nhiên cũng từng nếm thử chồi non của nó.

 

Thế mới , con cái đúng là của nợ. Lúc nhỏ thì suốt ngày tranh sủng với bố, lớn lên một chút bắt ông bố già cầm sào hái lá hương xuân cho ăn.

 

Kỳ Phóng đành cam chịu phận, tìm một cây sào trúc dài, buộc lưỡi liềm lên đầu sào cầm ướm thử. Anh nhận nhiều năm hái nên tay nghề mai một mất .

 

Nghiêm Tuyết bước sân thấy, cũng thử cầm sào lên, đồng dạng thấy ngượng tay. Thứ cây ở quê nhiều nên cô cũng hiếm khi hái.

 

Cậu nhóc bên ngửa cổ mỏi nhừ mà thấy chồi non nào rụng xuống. Cậu bố , cuối cùng vẫn quyết định im lặng ho he ý kiến gì.

 

Sau cùng, nhờ lợi thế chiều cao và chút xíu kinh nghiệm sót từ thuở ấu thơ, Kỳ Phóng cũng dần lấy cảm giác.

 

Bạn nhỏ Kỳ Nghiêm Ngộ khệ nệ bê một cái chậu hứng ở , nhặt lá rơi quên tung hô vuốt ve ông bố già một câu: “Bố giỏi quá mất!”

 

Thằng nhóc nay vẫn luôn co duỗi linh hoạt như thế. Kỳ Phóng liền liếc xéo con trai: “Lần đừng đợi lúc việc nhờ vả mới khen, sẽ đáng tin hơn đấy.”

 

Thằng bé cũng chẳng hề chột : “Con thật mà, bình thường con với cũng thế, đúng ?”

 

"Ừ, đúng ." Nghiêm Tuyết thế thì buồn . Dù quan hệ cha con nhà cải thiện nhiều, nhưng hễ cứ sáp gần là y như rằng đấu khẩu vài câu mới chịu .

 

Vài câu trêu đùa qua , Kỳ Nghiêm Ngộ nhặt đầy một chậu nhỏ, còn học cách đất chỉ tay năm ngón: “Bố ơi bên kìa! Bên mầm non!”

 

Kỳ Kinh Vĩ bước xuống xe ngoài cửa, tình cờ thấy tiếng rộn rã của gia đình ba vọng , bước chân nhịn mà khựng .

 

Từ khi nào, cảnh tượng ấm áp dường như cũng từng xuất hiện trong ký ức của ông. Chỉ điều lúc đó Kỳ Phóng còn nhỏ xíu, chạy loanh quanh chỉ huy hái lá là con cả Kỳ Khai.

 

Khi của hai đứa trẻ vẫn còn sống. Dù sức khỏe yếu nhiều, bà vẫn tự tay bếp món mì hương xuân thơm nức mũi…

 

Kỳ Kinh Vĩ cây hương xuân cao lớn vươn cành khỏi bờ tường, thoáng thất thần. Sau đó, ông giọng trẻ con non nớt vang lên: “Mẹ ơi, bên ngoài xe ô tô kìa.”

 

Tiếp theo là một tràng tiếng bước chân lạch bạch chạy đến gần. Có trực tiếp bỏ mặc ông bố già đang cầm sào của , mở hé cánh cửa sân nhỏ thò cái đầu tròn vo ngoài ngó nghiêng.

 

Trong khoảnh khắc , ánh mắt Kỳ Kinh Vĩ một nữa nhòe , cứ ngỡ như đang thấy Kỳ Phóng thuở còn thơ bé.

 

đáng tiếc vẫn giống . Kỳ Phóng từ nhỏ lầm lì ít , còn thằng nhóc ông vị trí chiếc xe đang đỗ, cất giọng dõng dạc: “Ông ơi, đây là nhà cháu.”

 

Ý tứ là chiếc xe đỗ chắn cửa nhà nhóc. Kỳ Kinh Vĩ khựng một nhịp, sang dặn tài xế: “Lùi phía một chút .”

 

Còn ông thì vẫn yên tại chỗ nhúc nhích, ánh mắt lưu luyến đậu gương mặt bụ bẫm của đứa trẻ: “Cháu là Nghiêm Ngộ ?”

 

"Ông cháu ạ?" Cậu nhóc chút nghi hoặc, dứt khoát đầu gọi vóng trong sân: “Bố ơi, ngoài ông nào quen con nè!”

 

Cái đầu nhỏ của bé xoay chuyển nhanh. Cậu bố quen ở Yến Kinh, còn thì tuyệt đối .

 

Đất Yến Kinh tấc đất tấc vàng, những căn nhà rộng rãi phần lớn đều chia năm xẻ bảy thành các khu nhà trọ tập thể đông đúc. Căn nhà do Kỳ Khai cất công nhờ tìm giúp, tuy lớn, chỉ ba gian nhà chính và một mảnh sân nhỏ nhưng riêng tư.

 

Vì thế, cuộc đối thoại ngoài cửa bên trong vô cùng rõ ràng. Kỳ Phóng hạ cây sào dài xuống từ bao giờ, đôi mắt cũng cụp xuống che giấu cảm xúc.

 

Phản ứng của Nghiêm Tuyết nay bao giờ chậm trễ, cô lập tức đoán đến là ai. Nhìn cây sào trong tay , cô nhẹ giọng bước tới: “Đưa sào cho em .”

 

"Không ." Kỳ Phóng vẫn tự tìm chỗ dựng gọn sào, đó giữ nét mặt bình thản bước phía cổng.

 

Ngay khoảnh khắc tiếng bước chân tới gần, Kỳ Kinh Vĩ cũng vặn ngẩng đầu lên. Hai cha con cách một bé Kỳ Nghiêm Ngộ, cách mười hai năm đằng đẵng, rốt cuộc cũng thể thẳng một nữa.

 

Thực đây đầu tiên hai thấy kể từ ngày . Tại Đại hội Khoa học mà Kỳ Phóng tham dự, Kỳ Kinh Vĩ cũng mặt ở đó.

 

Chỉ điều lúc đó Kỳ Phóng là bục vinh quang nhận thưởng, còn Kỳ Kinh Vĩ là lãnh đạo cấp cao đài. Khoảng cách giữa hai xa vời vợi, ngăn cách bởi một vụ án oan sai cũ kỹ hồi kết.

 

Hiện giờ gặp cách gần, Kỳ Kinh Vĩ mới bàng hoàng phát hiện, so với cái thoáng qua , khí chất quanh Kỳ Phóng càng thêm phần trầm tĩnh, vương nhiều khói lửa nhân gian đời thường hơn.

 

Vì để hái lá hương xuân, hai ống tay áo của xắn cao, lộ hình rắn rỏi vững chãi của một đàn ông thực sự trưởng thành.

 

Ngược , Kỳ Kinh Vĩ già . Cho dù khoác bộ quân phục phẳng phiu uy nghiêm, cũng che giấu tấm lưng còng xuống. Nhìn gần, những nếp nhăn mặt ông hằn sâu hơn nhiều.

 

Kỳ Phóng khựng một giây, cuối cùng vẫn cất tiếng gọi trầm thấp: "Bố." Nghe thấy tiếng gọi, bàn tay Kỳ Kinh Vĩ khẽ run lên, nhưng nét mặt vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm thường ngày: “Ừ.”

 

Như sợ tìm chủ đề để tiếp, ông vội vàng lên tiếng: “Lần bố qua đây, là hỏi xem hộ khẩu của bọn trẻ nhà con xong .”

 

"Chuyện cũng gấp gáp ạ, bố nhà hẵng ."

 

Nghiêm Tuyết từ bên cạnh bước , mang theo khuôn mặt tươi rạng rỡ, giọng điệu tự nhiên mà thiết. Cô còn đẩy nhẹ lưng Kỳ Nghiêm Ngộ: “Nghiêm Ngộ, mau chào ông nội con.”

 

Việc Kỳ Phóng nhờ trai Kỳ Khai tìm nhà hộ chính là để mở một bậc thang cho hai bên bước xuống. Nghiêm Tuyết tự nhiên cũng hy vọng ôm niềm tiếc nuối cắt đứt tình như diễn biến trong cuốn sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-246-ngoai-truyen-1-con-cai-dung-la-cua-no.html.]

 

Nghe bảo gọi ông nội, Kỳ Nghiêm Ngộ lập tức ngoan ngoãn gọi to. Gọi xong, thằng bé chớp chớp đôi mắt tò mò: “Ông là ông nội ruột của cháu ạ?”

 

" , là ông nội ruột từng thư, gửi truyện tranh cho cháu đây." Đối mặt với đứa cháu nội đầu gặp gỡ , tâm trạng Kỳ Kinh Vĩ còn phức tạp, nặng nề như lúc nãy nữa, môi bất giác nở nụ hiền từ.

 

Thấy thế, thằng nhóc liền sấn tới, tâng bốc những cuốn truyện tranh ông gửi . Thậm chí còn lôi một đoạn cốt truyện mà thấy đặc sắc nhất để kể lể diễn tả, điệu bộ vô cùng sinh động.

 

Thấy món quà gửi gắm cháu nội yêu thích đến , nụ mặt Kỳ Kinh Vĩ càng thêm rạng rỡ: “Nếu cháu thích, ông nội sẽ mua thêm gửi cho cháu.”

 

"Cái đó thì vội ạ." Cậu nhóc cong đôi mắt hoa đào lên híp mí, nhích gần ông nội thêm một chút, giọng thì thầm to nhỏ: “Ông ơi, chiếc xe ô tô ngoài là của ông ạ?”

 

Nghiêm Tuyết ngay mà. Cô liếc Kỳ Phóng, phát hiện cũng đang chằm chằm thằng con trai, tay còn thuận đà vò nhẹ lên đầu thằng nhóc một cái.

 

Chỉ Kỳ Kinh Vĩ là thấu hiểu tính nết đứa cháu láu cá , liền vui vẻ đáp: “Là xe của ông. Sao thế? Cháu lên thử ?”

 

Kỳ Nghiêm Ngộ lập tức gật đầu như giã tỏi: “Nếu ông cho cháu thì cháu ạ. Cháu từng loại xe con thế bao giờ, chỉ mới xe tải chở hàng với máy kéo thôi.”

 

Nghe cháu thế, Kỳ Kinh Vĩ từ chối nổi, lập tức ném luôn mục đích chuyến sang chín tầng mây: “Tất nhiên là chứ. Giờ ông cho cháu luôn.”

 

Đôi mắt thằng nhóc lúc sáng rực lên, những lời mật ngọt cứ tuôn như mất tiền mua: “Ông nội đúng là nhất đời!”

 

Kỳ Phóng khoanh tay bên cạnh quan sát, trong lòng thầm nghĩ, cha nghiêm khắc sắt đá trong ký ức của sớm muộn gì cũng ngày thằng ranh con nhà lừa cho u mê lối thoát mất thôi.

 

Lúc mới gặp mặt bao lâu mà con trai mồm mép xin xỏ lên xe ô tô . Thậm chí nó còn leo lên một : “Ông ơi, cháu thể bế cả em gái lên cùng ạ? Em cũng loại xe bao giờ.”

 

"Cháu còn em gái nữa ?"

 

Vì con bé còn quá nhỏ, Kỳ Phóng hề gửi ảnh cho Kỳ Kinh Vĩ nên hiển nhiên ông mù tịt về thông tin .

 

Thế là nhóc kéo tay ông nội xăm xăm nhà để khoe em gái. Nhìn đứa bé bỏng say ngủ trong nôi, Kỳ Kinh Vĩ bần thần bên mép giường hồi lâu, miệng lẩm bẩm: “Tốt quá .”

 

Tiểu Phóng vẫn thể tự gây dựng một gia đình êm ấm, sự nghiệp vững vàng, nếp tẻ trong cảnh ngặt nghèo như , những năm tháng mà ông chẳng thể chăm lo, bảo bọc cho nó.

 

Tâm trạng Kỳ Kinh Vĩ dâng lên cảm giác vô cùng phức tạp. Nhìn thấy Nghiêm Tuyết theo , ông cũng buông một lời cảm ơn giống hệt như Kỳ Khai từng lúc .

 

Ông dẫn đứa cháu nội đích tôn cùng bé cháu gái vẫn đang ngủ say sưa ngoài dạo một vòng bằng ô tô. Vừa gặp lúc bà nội hai chợ xách giỏ về, ông nán trò chuyện tình với bà một lúc.

 

Bà nội hai cả đời quanh quẩn lũy tre làng, nào từng tiếp xúc vị quan chức cấp cao nào mang khí thế như , cứ đờ đẫn cả . Cho đến khi giải thích đây là bố ruột của Kỳ Phóng, bà mới vuốt n.g.ự.c thở phào, nuốt trái tim đang đập thình thịch vì sợ hãi xuống bụng.

 

Kỳ Kinh Vĩ chân thành lời cảm kích: “Thật may vì bà chăm sóc đỡ đần gia đình nó. Mấy năm nay, bên cạnh Tiểu Phóng luôn thiếu vắng một trưởng bối là nữ.”

 

Vợ ông mất sớm, cả đời ông bước nữa. Còn bên họ ngoại nhà Kỳ Phóng, bà ngoại cũng buông tay nhân thế từ lâu trong những năm tháng biến động rúng động .

 

Phải đến khi thấy con dâu Nghiêm Tuyết, thấy đôi cháu nội kháu khỉnh, thấy bà cụ hiền từ, ông mới thực sự cảm nhận con trai nhuốm màu khói lửa bình dị ấm áp của nhân gian, chứ như một cỗ máy việc lạnh lẽo.

 

Có lẽ cũng chính nhờ mái ấm gia đình vững chãi , con trai ông mới sức mạnh vượt qua những tháng ngày tăm tối, gian truân nhất để vươn sải bước tiến lên.

 

Cuối cùng, Kỳ Kinh Vĩ vẫn khéo léo từ chối lời mời nán ăn bữa cơm gia đình của bà nội hai. Ông chỉ cầm theo sổ hộ khẩu của hai đứa nhỏ và một giỏ mầm hương xuân tươi rói mà Nghiêm Tuyết cẩn thận hái tặng.

 

Mang giỏ rau về nhà, ông dặn dò cô bảo mẫu món mì hương xuân. Cũng chẳng là do tâm lý , ông nếm đôi chút hương vị quen thuộc của vợ năm xưa.

 

Về phía nhà Nghiêm Tuyết, bạn nhỏ Kỳ Nghiêm Ngộ miệng gắp đầu tiên nhăn tít mặt . Rõ ràng là nhóc thấy mùi vị kỳ quái, khó nuốt.

 

Kỳ Phóng như thấy vẻ mặt nhăn nhó của con, gắp thêm một đũa đầy bỏ bát thằng bé: “Chẳng con nằng nặc đòi hái ? Muốn ăn thì ăn nhiều một chút.”

 

Thằng nhóc rõ ràng là trề môi , nhưng thứ đúng là tự miệng mở lời đòi hỏi nên đành c.ắ.n răng cố nuốt.

 

Sau đó ăn thêm vài miếng, khi dần quen với hương vị đặc trưng , bắt đầu cảm thấy món cũng ngon phết. Thậm chí còn mang một vị tươi ngọt mộc mạc khác hẳn những loại rau rừng ở quê hương.

 

Buổi tối, chiếc giường lò ấm áp trong ngôi nhà mới, chỉ cần ngước mắt lên là thể thấy cành lá của gốc hương xuân to lớn, vững chãi rung rinh giữa sân.

 

Lúc Kỳ Phóng bước đến kéo rèm cửa, động tác tay khựng , ngắm khung cảnh bên ngoài màn đêm hồi lâu mới trầm giọng với Nghiêm Tuyết: “Nếu bố đến đón Nghiêm Ngộ chơi, em cứ để thằng bé cùng ông nhé.”

 

Nghiêm Tuyết dỗ dành con gái nhỏ ngủ ngoan, đang cẩn thận dém cái chăn nhét cánh tay mũm mĩm của con : “Anh buông bỏ ?”

 

"Bọn trẻ dù cũng một ông nội ruột thịt chứ." Kỳ Phóng kéo kín tấm rèm, bước gần nôi ngắm cô con gái nhỏ, giọng điệu đỗi nhẹ nhàng, bình thản.

 

Bắt về gia tộc diễn vở kịch cha hiền con thảo, em hòa thuận đoàn viên, . nếu Kỳ Kinh Vĩ thật lòng gần gũi vun đắp tình cảm với cháu nội, cũng sẽ ích kỷ ngăn cản.

 

Ân oán của thế hệ , hãy cứ để nó cùng thế hệ . Các con của nhất định sống hạnh phúc hơn , nhận nhiều sự che chở, thương yêu hơn .

 

Còn với bản , chỉ cần vợ , các con là quá đủ đầy . Kỳ Phóng cúi đầu, dịu dàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của Nghiêm Tuyết.

 

Kỳ Kinh Vĩ việc cực kỳ mau lẹ. Chỉ vài ngày , thủ tục hộ khẩu cho hai đứa nhỏ tất trơn tru. Bạn nhỏ Kỳ Nghiêm Ngộ cũng chính thức cắp sách chuyển học ở một trường tiểu học gần nhà.

 

Thằng nhóc ôm cặp học, ông bố già của cuối cùng cũng thoát cảnh cả ngày ở nhà chạm mặt , thỉnh thoảng ngứa mắt đấu khẩu .

 

Giờ đây, ở nhà chỉ còn cô con gái nhỏ ngoan ngoãn, thơm mùi sữa lanh quanh bầu bạn lúc cô ôn thi. Quả thực nhàn hạ và yên tĩnh hơn nhiều. Hàng ngày Kỳ Phóng còn tranh thủ dạy Nghiêm Tuyết tập đạp xe đạp, hái lá hương xuân.

 

Thủ đô Yến Kinh quá rộng lớn, ngay cả khuôn viên trường Đại học Yến Kinh nơi Nghiêm Tuyết theo học cũng rộng thênh thang. Không xe đạp thì việc cực kỳ vất vả và bất tiện, nên hai vợ chồng liền bàn bạc mua một chiếc.

 

Chiếc xe là xe mini cỡ 26, đường kính bánh xe nhỏ hơn cỡ 28 thông dụng hai inch, nên phù hợp với vóc dáng của Nghiêm Tuyết. Chỉ tiếc một điều là Nghiêm Tuyết xe đạp.

 

Ở kiếp , giai đoạn đầu cô dùng chiếc xe lăn ba bánh dành cho khuyết tật của bố để thế việc bộ. Về thấy quá bất tiện nên cô đổi sang hẳn xe máy điện ba bánh. Tính , từ đầu đến cuối cô từng chạm tay một chiếc xe đạp hai bánh nào.

 

Kiếp luôn ở gần nhà, trường học của con cái cũng tiện đường nên mãi đến lúc Kỳ Phóng dắt chiếc xe mới toanh về sân, cô mới dở dở sực nhớ giữ thăng bằng.

 

Thế là cả hai vợ chồng đều lớn tuổi mà giờ dắt đường tập xe. Kỳ Phóng chạy lóc cóc bám theo để giữ yên xe cho Nghiêm Tuyết, khiến cô cứ cảm giác ngượng ngùng như thể hai đang mặn nồng y hệt những cặp đôi sinh viên trẻ tuổi yêu phim ảnh .

 

Chắc hẳn qua đường cũng hiếm khi thấy cảnh tượng thú vị . Thậm chí một còn huýt sáo trêu ghẹo họ: “Mười mấy năm gặp mặt, Kỳ Phóng, mà cũng lòng kiên nhẫn đến mức .”

 

Nghiêm Tuyết giật ngoảnh , phát hiện đó là một đàn ông trạc độ tuổi ngoài 30, khuôn mặt chữ điền rắn rỏi, đôi lông mày rậm rạp, đang khoác một bộ thường phục quân đội quen thuộc.

 

 

 

 

 

 

Loading...