GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 247: Ngoại truyện 2: Mùa xuân năm 1979
Cập nhật lúc: 2026-07-14 23:44:42
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Phóng thấy đối phương, thần sắc rõ ràng khựng : "Chu Lập." Hóa là Chu Lập, vẫn thường xuyên trao đổi thư từ với bọn họ.
Sau khi hai đến Yến Kinh an bài thỏa, liền thư cho những thường xuyên liên lạc, chỉ là ngờ Chu Lập đến nhanh như .
Anh cũng đến tay , mà xách theo một sọt mầm hương xuân: “Cậu cũng mười mấy năm về, còn thích món .”
Sau đó, bước theo hai vợ chồng cửa, liền thấy cây hương xuân trong sân: “Thôi xong, lo bò trắng răng , nhà thứ còn nhiều hơn cả chỗ .”
"Vậy lát nữa để chúng hái thêm cho mang về nhé." Nghiêm Tuyết , khiến Chu Lập lập tức sang Kỳ Phóng: “Vợ ăn khéo léo ghê nhỉ.”
Kỳ Phóng chẳng thấy lời vấn đề gì, còn nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, khiến Chu Lập nhịn thêm một cái.
Rồi , liền phát hiện lúc Nghiêm Tuyết dừng xe, dây giày vướng xe, Kỳ Phóng chẳng cần suy nghĩ xổm xuống giúp cô gỡ .
Lúc mấy bước nhà, Chu Lập mới thấy một bọc chăn nhỏ giường đất, Kỳ Phóng lên tiếng: “Con gái là Kỳ Tri Ngộ, trong 'hiểu tương ngộ, tri ngộ'.”
Sau đó bồi thêm một câu: “Còn Nghiêm Ngộ thì bạn gọi bài tập , vẫn về.”
là cạn lời, ai hỏi con trai ? Lại còn giới thiệu tên cả con trai lẫn con gái một lượt, cứ như sợ .
Chu Lập vốn còn lo lắng sống , sẽ suy nghĩ tiêu cực. Dù thì thầy giáo hàm oan, phụ điều cải tạo, bản từ hôn, đổi là ai cũng khó mà nghĩ thoáng .
Kết quả sống vô cùng viên mãn, cô vợ xinh , đủ nếp đủ tẻ, còn bao ăn uống no say.
Chu Lập cảm thấy đúng là lo bao đồng. Vốn còn định kể cho Kỳ Phóng tình hình nhà họ Nghiêm, nhưng chắc Kỳ Phóng cũng chẳng thèm để tâm.
Cũng thôi, bản sống đang , thầy giáo cũng minh oan, tương lai xán lạn, hà cớ gì bận tâm đến những râu ria quan trọng .
Cuối cùng Chu Lập chẳng gì thêm, ăn chực một bữa ở nhà Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng xách chiếc sọt về, để bộ chỗ mầm hương xuân đó.
Đến khi ăn hết sọt hương xuân thì cây hương xuân trong nhà cũng gần như hái nữa, Kỳ Phóng cũng bước kỳ thi tuyển sinh đại học năm nay.
Kỳ thi tổ chức ngày 15 và 16 tháng 5. Sáng ngày đầu tiên, Nghiêm Tuyết tiết học nên đạp xe đưa thi.
Hai vợ chồng mỗi một chiếc xe đạp, len lỏi giữa thành Yến Kinh của năm 1978. Đôi lúc vô tình lướt qua vài công trình quen thuộc, Nghiêm Tuyết cảm giác như đang xuyên qua mấy chục năm thời gian.
"Đợi đến kỳ nghỉ hè, đưa em dạo khắp nơi nhé." Nghiêm Tuyết với Kỳ Phóng bên cạnh: “Em vẫn ngắm kỹ thành Yến Kinh bao giờ.”
Đời , cô bỏ học từ mười mấy tuổi, gánh nặng cuộc sống đè ép cô đến thở nổi, lấy thời gian và tiền bạc nhàn rỗi để du lịch chứ?
Kỳ Phóng thực cũng dạo quanh Yến Kinh nhiều, nhưng giọng điệu mang chút mong đợi của cô, vẫn "Ừ" một tiếng.
"Ừ" xong một lát, : “Không cần đưa Nghiêm Ngộ theo , mùa hè ở Yến Kinh nóng lắm, sợ thằng bé chịu nổi.”
là một cha luôn nghĩ cho con, tình phụ t.ử "cảm động đất trời", mà Nghiêm Tuyết cũng bật .
Đến bên ngoài điểm thi, khóa kỹ xe đạp bước , Nghiêm Tuyết mới bẻ lái, chuẩn đến trường của Nghiêm Kế Cương xem thử.
Điểm thi của Kỳ Phóng cách Học viện Ngoại ngữ xa. Trước Nghiêm Tuyết thể tiễn em trai, cũng trường của Kế Cương trông như thế nào.
Không ngờ tìm đến nơi, còn kịp kỹ, cũng thấy mặt Nghiêm Kế Cương thì cô đụng một quen.
Lúc Nghiêm Tuyết đang chuẩn xuống xe thì thấy gọi: “Nghiêm Tuyết.”
Cô theo bản năng ngoảnh , liền thấy ở cách đó xa, một cô gái khác cũng đang về phía .
Cô gái trạc hăm sáu, hăm bảy tuổi, cắt tóc ngắn kiểu học sinh, mang một khuôn mặt mấy năm gặp.
Nghiêm Tuyết chút bất ngờ, cảm thán thế giới thật nhỏ, cô thế mà một nữa gặp Nghiêm đại tiểu thư ngay tại trường của Kế Cương.
Nghiêm đại tiểu thư hẳn cũng nhận cô. Cô sững , vài câu với bạn học vội vã tới: “Sao cô ở đây?”
Có thể thấy ngoài sự bất ngờ, đôi mắt cô còn ánh lên sự tươi tắn, phảng phất mang dáng vẻ của năm xưa.
Nghiêm Tuyết cũng cô gái mắc hội chứng 'chim non' với , chỉ cong mắt : “Em trai học ở đây, qua thăm nó.”
"Em trai cô cũng đỗ ngành ngoại ngữ ?" Nghe xong, mắt Nghiêm đại tiểu thư càng sáng hơn, dường như mừng cho Nghiêm Tuyết.
Nói xong, cô còn giải thích thêm: " cũng học ở đây, năm ngoái mới thi đỗ để về thành phố." Dáng vẻ mang đậm ý vị như đang chờ đợi khen ngợi.
Nghiêm Tuyết thực sự chọc , dứt khoát thuận nước đẩy thuyền khen ngợi cô : “Rất giỏi.”
Khóe miệng Nghiêm đại tiểu thư cong lên thêm vài phần, rõ ràng là đang vui vẻ.
Cô nên vui vẻ mới đúng. Trong giấc mộng về kiếp , cô từng bước chân cánh cửa đại học, cũng chẳng ai từng khen cô giỏi giang.
Tất cả đều đổ dồn khen ngợi Ngô Hành Đức, tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng. Còn cô , chỉ cần an phận một vợ hiền là đủ.
Cái năm kỳ thi đại học khôi phục, cô thậm chí còn chẳng chú ý tới, dù điểm ngoại ngữ của bản hề tệ.
Lúc đó, cô đang bận chạy vạy tìm thầy t.h.u.ố.c khắp nơi, uống đủ loại t.h.u.ố.c nam t.h.u.ố.c bắc. Chỉ bởi vì kết hôn hơn tám năm, cô vẫn thể sinh cho Ngô Hành Đức một mụn con.
Điều khiến cô luôn sống trong sự áy náy. Đến mức khi Ngô Hành Đức xảy chuyện, cô chẳng cần suy nghĩ nhiều vơ hết trách nhiệm lên đầu .
cuối cùng cô nhận sai. Ngô Hành Đức kết cục như là do gieo gió gặt bão, chẳng liên quan gì đến khác.
Cô thậm chí còn hoài nghi liệu Ngô Hành Đức thực sự xuất sắc đến ? Tại kiếp dự án của xảy sự cố, khiến dựa dẫm quan hệ bên nhà vợ để tìm đường lui cho ?
Còn cả cha cô nữa, trong mộng rơi kết cục thê t.h.ả.m như , lẽ chỉ đơn thuần là do Ngô Hành Đức liên lụy?
Càng nghĩ sâu xa, cô càng cảm thấy thế giới đảo lộn, cũng càng thêm mờ mịt. Cô thể dựa dẫm bất kỳ ai nữa, đành tự tìm một con đường.
Cô thậm chí còn chẳng nhớ rõ thời gian cụ thể khôi phục kỳ thi đại học, chỉ lờ mờ nhớ là năm 77, bèn tự tìm sách giáo khoa ôn tập từ .
May mà nhờ điểm thi môn ngoại ngữ khá , cô trúng tuyển. Không dựa dẫm bất kỳ ai, tự cô đường hoàng trở thành phố .
Điều giúp cô đủ tự tin khi đối mặt với sự giục giã kết hôn hết đến khác của gia đình: Cô học, vội lấy chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-247-ngoai-truyen-2-mua-xuan-nam-1979.html.]
Cô cũng hiểu vì Nghiêm Tuyết thể sống một cách ung dung tự tại đến thế. Chỉ cần ỷ khác, tự vững, mới khác điều khiển.
Nghiêm đại tiểu thư cảm thấy bầu trời hôm nay trong xanh lạ thường, cô cũng chú ý tới chiếc xe đạp của Nghiêm Tuyết: “Cô cũng đến Yến Kinh ?”
Nghiêm Tuyết suy cho cùng cũng là tự bươn chải bên ngoài nhiều năm, còn ngây ngô thiếu hiểu như lúc mới gặp nữa.
Cô cứ thế ăn ngay thật: “ đỗ Đại học Yến Kinh, cũng đang học ở đây.”
"Giỏi quá mất!" Nghiêm đại tiểu thư lập tức trả lời khen cho cô: “Hình như cô chuyện gì cũng thành công hết.”
Dáng vẻ vô cùng hâm mộ và khâm phục của cô khiến Nghiêm Tuyết bật : “Làm gì chuyện gì cũng thành công? chỉ là chọn những việc am hiểu để thôi.”
Dù là trồng mộc nhĩ thi đại học thì đều là những việc cô khá nắm chắc. Cô từng nghĩ đến việc sẽ đội đốn củi giống như Kim Bảo Chi.
Nghiêm đại tiểu thư vẫn giữ vẻ mặt cực kỳ ngưỡng mộ: “Có thể bản am hiểu điều gì, dám mạnh dạn theo đuổi, như thế là giỏi .”
Chẳng bù cho kiếp trong mộng của cô , tình trói buộc, gia đình giam cầm, sự áy náy bủa vây, cuối cùng sống chẳng khác gì một kẻ ngốc.
Nghĩ đến những chuyện trong mộng, Nghiêm đại tiểu thư thể nhớ tới Kỳ Phóng, liền chuyển chủ đề: “Kỳ Phóng cũng về Yến Kinh chứ?”
Ngữ khí chẳng giống như đang quan tâm chút nào. Nghiêm Tuyết "Ừ" một tiếng, quả nhiên Nghiêm đại tiểu thư liền ngay: “Vậy cô thật thông minh khi thi đỗ một trường đại học còn hơn .”
Nhắc đến Kỳ Phóng, cô vẫn còn bực dọc: “Đỡ cho việc bắt cô ở nhà vợ hiền dâu thảo, để ngoài tâng bốc , cứ nghĩ rằng thành tựu lớn nhất đời cô là gả cho .”
Tuy lời vẫn mang chút cảm xúc cá nhân, nhưng hẳn là vì từng trải qua chuyện tương tự nên cô mới đặt cảnh của khác mà suy nghĩ như .
Nghiêm Tuyết vẫn lên tiếng giải thích Kỳ Phóng: “Chắc thế . Anh luôn ủng hộ xây dựng sự nghiệp, cũng ủng hộ học.”
Ngay cả khi tìm thuê nhà, cũng chọn nơi gần trường học và cơ quan của cô, chấp nhận việc bản xa mỗi ngày.
Khi Nghiêm Tuyết những lời , đáy mắt cô tràn ngập ý hạnh phúc. Nghiêm đại tiểu thư xong chỉ đành gượng gạo ném một câu: “Thế thì cũng đấy.”
Ít nhất là còn hơn Ngô Hành Đức. Nếu , với sự xuất sắc của Nghiêm Tuyết, cô chắc chắn sẽ khuyên Nghiêm Tuyết ly hôn. Nghiêm Tuyết thể tự sống , cớ gì cam chịu?
Nghĩ đến Ngô Hành Đức, cô khựng một chút, hạ giọng: “Ngô Hành Đức kết án , hai ?”
Cô thực sự nhắc đến cái tên , nhưng vòng tròn quen chỉ chừng . Cô về đây thì kiểu gì cũng tránh khỏi việc một chuyện.
Đương nhiên, nhắc đến cùng lúc còn Kỳ Phóng. Người bàn tán rằng Kỳ Phóng xuất sắc , nhà họ Nghiêm hủy hôn với Kỳ Phóng để chọn Ngô Hành Đức đúng là mắt như mù.
Có mắt như mù thì cô chẳng quan tâm. Dù chỉ cần Kỳ Phóng vì chuyện từ hôn mà trả thù nhà họ thì cô cũng chẳng thấy hối hận gì.
vì chuyện về thầy giáo của Kỳ Phóng, cô vẫn bồi thêm một câu. Cũng hai họ mới về đây tin .
Nghiêm Tuyết thực từ chỗ Kỳ Kinh Vĩ ngay khi bản án ban hành.
Nhà họ Nghiêm tuy cũng vấn đề, nhưng thuộc phái tạo phản phất lên. Cùng lắm chỉ tính là kẻ gió chiều nào che chiều . Trong nguyên tác, vấn đề chủ yếu của nhà họ là tội tham nhũng khi mở cửa cải cách.
Anh vợ mới mà Ngô Hành Đức tìm kiếm khác. Trên tay gã thực sự mạng . Để dọn đường cho con đường chính trị , những thủ đoạn Ngô Hành Đức còn bẩn thỉu hơn nhiều so với việc chỉ kỹ thuật trong truyện gốc.
Tuy nhiên, Kỳ Phóng xong bình tĩnh, chỉ nghĩ cách gửi một tờ báo tin tức minh oan của thầy giáo cho Ngô Hành Đức.
Kỳ Phóng trực tiếp gặp, nhưng việc Ngô Hành Đức Tô Thường Thanh minh oan, thành quả của ông thực chất trong tay Kỳ Phóng và còn đạt giải thưởng, ngần thôi cũng đủ khiến Ngô Hành Đức tức hộc m.á.u .
Chuyện so với việc Kỳ Phóng chẳng gì trong tay thì sự ghen ghét, hậm hực càng nhân lên gấp bội. Suy cho cùng, đây Ngô Hành Đức cũng chỉ cách thành công một chút.
Chiêu của Kỳ Phóng đúng là "g.i.ế.c tru tâm". Chắc hẳn trong những chuỗi ngày cải tạo , Ngô Hành Đức sẽ ngừng nghĩ về chuyện đó.
Bởi lẽ nếu giành thành quả , thì chẳng cần nịnh nọt một gã vợ như thế, và càng đối mặt với những bi kịch phía .
Dù thì cũng chẳng ai còn bận tâm đến chuyện đó nữa. Ngược , kể chuyện Nghiêm Tuyết tình cờ gặp Nghiêm đại tiểu thư, Kỳ Phóng chỉ thốt lên một câu: “Sao chỗ nào cũng cô ?”
Nói hai ăn ý thì khí trường đúng là đối chọi gay gắt, nhưng trong khoản móc đối phương thì suốt bao năm nay vẫn luôn giữ sự đồng điệu đến lạ.
May mà bé con Tri Ngộ nhà họ đúng lúc ề cất tiếng, cha vội vàng tã, nhanh quăng Nghiêm đại tiểu thư đầu. Chẳng bao lâu, kết quả kỳ thi cao học cũng công bố.
Không gì bất ngờ, Kỳ Phóng thi đỗ. Thời gian khai giảng định ngày 9 tháng 10, vẫn còn hơn ba tháng để ở nhà "ông bố bỉm sữa".
Đương nhiên, hề quên lời hứa đưa Nghiêm Tuyết dạo. Vừa đến kỳ nghỉ hè của Nghiêm Tuyết, liền đóng gói thẳng con trai gửi sang nhà ông nội.
Bạn nhỏ Kỳ Nghiêm Ngộ một mà còn đẩy theo chiếc xe nôi tự chế của ba. Trong xe là cô em gái mới hơn năm tháng tuổi của bé.
Cô bé đội một chiếc mũ lưới nhỏ che nắng đầu, mặc một chiếc yếm nhỏ, tay chân ngắn ngủn tròn lẳn như ngó sen lộ ngoài, đôi mắt to đen láy, tròn xoe.
Vừa bước xuống xe, Kỳ Nghiêm Ngộ gọi lớn trong: “Ông nội! Ông nội ơi, cháu và em gái đến thăm ông đây!”
Nghe thấy tiếng, Kỳ Kinh Vĩ vội vàng chạy . Không chỉ tự chạy , ông còn vội gọi tài xế đến giúp tháo bậc cửa, để cháu trai thể đẩy xe của cháu gái nhỏ nhà.
Thực tài xế : Ngài cứ bế đứa nhỏ lên, xách cái xe là xong. rõ ràng là thủ trưởng thấy cháu trai, cháu gái là quên hết thứ, đành ngoan ngoãn theo.
Thế là bạn nhỏ Kỳ Nghiêm Ngộ vô cùng thuận lợi đẩy em gái trong. Cậu lấy khăn gạc lau dãi cho em, moi từ trong cặp một bình sữa.
Bình sữa bằng thủy tinh, của hãng Hòa Bình, thiết kế thành hình chim bồ câu, khi đến rửa sạch sẽ.
Cậu bé cầm bình sữa trêu chọc, chọc đến khi bé Tri Ngộ khanh khách mới đặt sang một bên, sang hỏi Kỳ Kinh Vĩ: “Ông nội ơi, nhà nước pha sữa ạ?”
"Có chứ!" Kỳ Kinh Vĩ vội vàng đáp lời. Cháu gái nhỏ uống sữa, dù pha ông cũng nghĩ cách cho pha .
Ông cụ ngẫm nghĩ một lúc, thậm chí còn phân phó cho cô bảo mẫu: “Cô ngoài xem mua một con dê cái nào , dắt về đây.”
Vì thế, khi hai đứa nhỏ đến, liền phát hiện trong căn tứ hợp viện chuyên dành cho cán bộ lão thành thêm một con dê .
Con dê buộc ở góc sân, trông thật chẳng ăn nhập gì với khu tứ hợp viện cổ kính, độc đáo . Nó vẫn đang thong thả nhai mớ cỏ khô mà cô bảo mẫu đút.