GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 248:phiên ngoại 2
Cập nhật lúc: 2026-07-14 23:44:43
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật đúng là bước lên đỉnh cao cuộc đời, đều dọn sống ở khu vực trung tâm thành phố Yến Kinh mà ai ai cũng ao ước.
Hơn nữa hai đứa nhỏ cũng ngày nào cũng đến, nhưng Kỳ Kinh Vĩ vẫn tiếp tục nuôi con dê , từ mùa hè cây cỏ xanh um tươi nuôi mãi đến tận mùa đông còn vắt sữa nữa.
Đợi đến khi Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng bắt đầu kỳ nghỉ đông, ông cụ học cách đút thức ăn dặm cho trẻ con, trong nhà cũng chất thêm một đống đồ dùng dành cho trẻ nhỏ.
Nghiêm Tuyết luôn cảm thấy ông cụ mang một loại tâm lý bù đắp đối với bọn trẻ. Đại khái là cảm thấy đây để Kỳ Phóng chịu thiệt thòi, nên giờ mới luôn bù đắp hai đứa cháu nhỏ.
Cũng là vì Kỳ Kinh Vĩ tuổi cao, tâm tính trở nên mềm mỏng hơn, thấy đám tiểu bối càng thêm phần yêu quý.
Đặc biệt là Nghiêm Ngộ lớn lên giống Kỳ Phóng khi còn bé, thường khiến ông cứ thằng bé nhớ đến những thời gian mà từng bỏ lỡ.
Dạo , táo trong sân chín, ông còn đích dẫn cháu trai đập táo, kết quả là sái cả cái lưng già, đau đến mức mấy ngày liền dám cử động.
Sau đó, đứa cháu trai hiếu thảo của ông lập tức bắt mua cao dán cho ông, khiến ông cụ cảm động đến mức hận thể ngày hôm liền nhảy cẫng lên đập táo tiếp.
Còn Nghiêm Tuyết thì nhịn nhắc nhở con trai: “Con nghịch ngợm nhẹ nhàng một chút, ông nội lớn tuổi , đừng ông mệt lả đấy.”
Kỳ Nghiêm Ngộ liên tục gật đầu, vội vàng đem quả táo to nhất, ngon nhất "cống nạp" cho , "bố thí" mấy quả cho ông bố già của .
Kết quả là Kỳ Phóng một lúc, liền tráo quả của với quả của Nghiêm Tuyết. Thằng bé lúc đầu còn hiểu chuyện gì, mãi cho đến khi c.ắ.n một miếng mới phát hiện bên trong quả táo to sâu…
Cứ ầm ĩ nhốn nháo như , tinh thần của Kỳ Kinh Vĩ ngược ngày một hơn. Có Nghiêm Tuyết đón con tình cờ gặp Kỳ Khai, liền : “Gần đây sức khỏe của ba lên ít.”
"Bị ồn ào tới quen đúng ạ?" Nghiêm Tuyết đáp: “Bình thường Nghiêm Ngộ ở nhà, ba nó một ngày đòi đ.á.n.h thằng bé đến tám bận, sức khỏe một chút thì đúng là quản nổi.”
Chủ yếu là tên nhóc lúc lấy lòng khác thì thật sự đáng yêu, nhưng lúc chọc tức ông bô của nó thì cũng thật sự khiến tức điên.
Thỉnh thoảng cô ở nhà, xem hai cha con nhà lừa cũng đủ thu thập niềm vui cho cả ngày .
Ngược , bé Tri Ngộ nhà cô từng theo "thăng quan tiến chức", từng cùng "trường thi", đại khái là quen sóng to gió lớn , nên tính tình vô cùng "Phật" (điềm đạm, tùy duyên).
Hồi trai con bé lớn chừng , tranh sủng đến mức kinh thiên động địa, còn con bé thì cứ ịch một chỗ là buồn động đậy nữa.
Mẹ bế cũng , bà cố bế cũng , ba bế cũng xong, thỉnh thoảng trai bế, nếu tư thế thoải mái lắm thì cũng chỉ ê a phản đối vài tiếng.
Anh trai con bé cũng quen với việc trông em. Có một hai vợ chồng cô về muộn, thằng bé trực tiếp bế em về phòng , đặt em cạnh canh cho em ngủ.
Kỳ Phóng qua phòng bà nội hai xem xét một vòng, lúc trở về khó lúc mở miệng khen con trai mặt Nghiêm Tuyết một câu: “Cuối cùng cũng uổng công nuôi nấng.”
Nghe , Nghiêm Tuyết vỗ nhẹ một cái: “Con trai chỉ mỗi tác dụng thôi hả? Anh bao nhiêu tuổi , thể đàng hoàng chút ?”
Kết quả Kỳ Phóng rũ mắt xuống, véo nhẹ vành tai cô một cái: “Nếu mà đàng hoàng quá thì thằng nhóc đó?”
là tuổi càng lớn càng hổ, cũng chẳng cái dáng vẻ lạnh lùng bay biến đằng nào .
Năm đầu tiên chuyển đến Yến Kinh cứ thế trôi qua trong khí náo nhiệt như . Đợi đến khi bà nội hai dán lên cửa sổ bức giấy cắt hoa do chính tay bà , thì là mùa xuân năm 1979.
"Giấy cắt hoa dán cửa sổ cắt khéo thật đấy." Hai bạn học của Nghiêm Tuyết đến chơi, thấy liền lên tiếng khen ngợi.
"Bà nội cắt đấy." Nghiêm Tuyết đáp: “Bà lớn tuổi , rảnh rỗi việc gì mang mấy nghề thủ công cũ ngày xưa luyện .”
Từ khi đến Yến Kinh, trong nhà tiện nuôi gà trồng trọt, hai đứa nhỏ thường xuyên chạy sang nhà ông nội, nên bà nội hai quả thực chút nhàn rỗi.
tuổi bà cũng còn trẻ, thể những công việc nặng nhọc, nên cuối cùng dứt khoát cắt hoa giấy dán cửa sổ.
Không chỉ nhà Nghiêm Tuyết, nhà Kỳ Kinh Vĩ nhà Kỳ Khai đều dán những tác phẩm thủ công của bà cụ, bà còn đem tặng cho hàng xóm láng giềng một ít.
Sau đó, bà cụ cũng nhanh chóng quen và thiết với các bà cụ khác ở quanh vùng, giống như hồi còn ở quê nhà, cứ lủi thủi như khúc gỗ gác xó trong căn phòng nhỏ tăm tối.
Thực lớn tuổi thường thích hoài niệm chuyện cũ, nhưng bà cụ hai năm nay, càng về càng nhắc tới chuyện khi mất đem về quê an táng nữa.
Đôi khi bà cứ ngắm hai đứa chắt chắt chít chít trong nhà, khâu lót giày suốt cả ngày. Trên gương mặt bà còn vẻ đờ đẫn của những năm tháng xưa cũ.
Thấy bạn học của Nghiêm Tuyết đến chơi, bà còn mang một mâm hạt dưa và đậu phộng rang sẵn dịp Tết để thiết đãi, đó mới về phòng , tiếp tục đài khâu vá thêu thùa.
Phải , chịu ảnh hưởng từ mấy bà bạn già xung quanh, hiện tại bà cũng bắt đầu thích hát hí khúc. Thỉnh thoảng lúc tâm trạng vui vẻ, bà còn tự ngâm nga vài đoạn.
Bầu khí gia đình ấm áp khiến hai bạn học thả lỏng hơn ít. Ngồi c.ắ.n hạt dưa một lúc, họ mới bắt đầu vấn đề chính.
Tháng 12 năm ngoái, nhà nước đưa chính sách Cải cách Mở cửa. Không chỉ mở vài đặc khu kinh tế, mà còn cho phép một bộ phận nhỏ dân ở thành thị phép giàu .
Thực đây mới chỉ là bước nới lỏng chính sách, cách để các hộ kinh doanh cá thể thể xin giấy phép kinh doanh từ cơ quan công thương thì vẫn chờ thêm hai năm nữa.
chờ một chút cũng , những việc Nghiêm Tuyết dự định vốn dĩ cũng chẳng thể dễ dàng nhanh chóng hình thành quy mô, đều cần thời gian để phát triển.
Khi thực sự bước chân đại học, tiếp xúc với một dự án của trường, Nghiêm Tuyết phát hiện rằng so với việc nghiên cứu khoa học, cô thực sự vẫn thích kinh doanh buôn bán hơn.
Bất kể là việc mở các lớp đào tạo và thí điểm trong biên chế đây, việc lập sạp bán hàng ngoài chợ kiếp , đều khiến cô cảm thấy hứng thú hơn nhiều so với việc suốt ngày giam trong phòng thí nghiệm.
một thứ thể học. Nếu tiếp xúc với những thứ mang hàm lượng kỹ thuật cao, thì cô cũng chỉ thể là một bán hàng rong quanh năm suốt tháng, càng thể quen những bạn học xuất sắc như .
Nghiêm Tuyết quyết định tiếp tục với việc nuôi trồng nấm ăn của . Vừa gặp lúc Cải cách Mở cửa, những nguyên vật liệu cách nào tìm , về sẽ dễ dàng mua hơn.
Lần cô mộc nhĩ nữa, mà chuyển sang nấm hương, nấm bào ngư, nấm kim châm, thậm chí cả nấm hầu thủ (đầu khỉ). Trong tương lai, những loại nấm sẽ thị trường tiêu thụ lớn trong nước.
Hai bạn mà cô lôi kéo đều học cùng khoa, hứng thú với việc nuôi trồng nấm ăn, nên sẵn sàng cùng cô thử nghiệm.
Nói cũng khéo, một trong họ chọn học ngành Sinh học là vì cô. Cậu bảo rằng từng thấy cô trồng mộc nhĩ nhân tạo, ở quê cũng học theo nhưng thử vài đều thành công.
Chính vì thử thế nào cũng thất bại, nên khi kỳ thi đại học khôi phục, mới đăng ký thi khoa Sinh học của Đại học Yến Kinh, mong học thêm chút kiến thức chuyên môn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-248phien-ngoai-2.html.]
Nào ngờ lên trường học một năm, mới phát hiện Nghiêm Tuyết - từng lên báo dạo - chính là bạn học cùng lớp với . Khoảnh khắc thật sự vô cùng cảm khái.
Người còn là một trong ít nữ sinh của lớp. Cô sẵn sàng tham gia đơn thuần là vì quan hệ với Nghiêm Tuyết, cộng thêm việc Nghiêm Tuyết kể về những trải nghiệm đây nên cảm thấy hứng thú.
Ba vô cùng ăn ý. Nghiêm Tuyết - nhiều kinh nghiệm nhất - phụ trách lập kế hoạch tổng thể, hai còn chủ yếu phụ trách mảng kỹ thuật. Ngay tại sân nhỏ nhà Nghiêm Tuyết, họ vạch "kế hoạch ba năm thứ nhất".
Sau đó là công cuộc tìm kiếm mặt bằng, mua sắm thiết và nguyên vật liệu. Toàn bộ thời gian rảnh rỗi của Nghiêm Tuyết đều lấp đầy, đến mức khi thấy Cù Minh Lý cửa nhà , cô còn tưởng bản hoa mắt.
Ngoại hình Cù Minh Lý gì đổi so với hơn một năm . Ông đang định gõ cửa thì thấy cô bèn buông tay xuống: “Xem tìm nhầm nhà .”
" là nhầm ạ." Nghiêm Tuyết vội vàng tươi mời đối phương nhà. chuyến viếng thăm đột ngột của Cù Minh Lý, cô vẫn cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Nếu Cù Minh Lý điều chuyển về Yến Kinh, thì với tình giao tình của bọn họ, qua thăm hỏi cũng là lẽ bình thường. Thế nhưng Cù Minh Lý chọn ở tỉnh.
Thế nên khả năng lớn là ông lặn lội đường xa từ tỉnh chạy đến đây. Nghiêm Tuyết nhịn bèn lên tiếng hỏi: “Chú tìm cháu việc gì đúng ạ?”
Cù Minh Lý vội lên tiếng, trực tiếp lấy từ trong túi xách một bức thư: “Cháu tặng chú một món quà lớn thế , chú thể tự đến tìm hiểu tình hình chứ?”
Đầu năm nay, Cù Minh Lý chính thức thăng chức từ thành phố Trường Sơn lên tỉnh, đảm nhận chức vụ chủ quản kinh tế.
Nào ngờ mới nhậm chức, ông liền nhận một bức thư chuyển phát từ Trường Sơn đến. Đó là bức thư Nghiêm Tuyết gửi cho ông.
Ông mở xem, càng càng kinh ngạc. Nghiêm Tuyết mà kiến nghị ông thành lập một khu chợ giao dịch tại Trường Sơn, chuyên tập trung các giao dịch mua bán lượng lớn mặt hàng thổ sản vùng núi như nhân sâm, mộc nhĩ…
Phải rằng chính sách Cải cách Mở cửa mới chỉ ban hành tháng 12 năm ngoái. Cho dù ông là đầu quản lý kinh tế của tỉnh chăng nữa, thì tỉnh của họ cũng thuộc diện đặc khu kinh tế.
Vì , khi nhận lời kiến nghị của Nghiêm Tuyết, ông từng nghĩ tới khía cạnh . khi xem xong lá thư, ông càng nghĩ càng cảm thấy tính khả thi cao.
Quy mô nuôi trồng mộc nhĩ ở Trường Sơn luôn hạn chế, các thị trấn đều dám buông tay lớn. Chuyện ông , Nghiêm Tuyết cũng từng đề cập qua.
Suy cho cùng, nguyên nhân chính vẫn là do cơ chế kinh tế kế hoạch hóa khiến nguồn tiêu thụ cản trở. Muốn bán hàng hóa ngoài, tiêu thụ còn chờ cấp phê duyệt.
Thế nên bọn họ kinh doanh ở Trường Sơn suốt bảy tám năm trời, chung quy vẫn chỉ luẩn quẩn trong nội bộ tỉnh. Đừng đến việc mua bán ở ngoại tỉnh, ngoài khéo còn chẳng đến việc bọn họ trồng mộc nhĩ.
Nay chính sách thả lỏng, việc chuyển dịch từng bước từ kinh tế kế hoạch sang kinh tế thị trường thực sự là một cơ hội hiếm cho sự phát triển của Trường Sơn. Trong cuộc họp tỉnh đó cũng thảo luận về vấn đề , đều nhất trí rằng thể lấy ngành nuôi trồng mộc nhĩ Trường Sơn ngành công nghiệp mũi nhọn để tiếp tục mở rộng quy mô.
Thế nhưng, cách nghĩ của chỉ dừng ở việc tập trung đẩy mạnh bản việc nuôi trồng, đó từng bước bán ngoại tỉnh. Nghiêm Tuyết thì theo cách trái ngược: Đề xuất xây dựng một khu chợ giao dịch, thu hút tất cả thương lái đổ dồn về tỉnh nhà.
Nếu như thành công chuyện , về những mộc nhĩ Trường Sơn chẳng cần lo nguồn tiêu thụ, mà lượng khách đổ về đông đảo còn kéo theo sự phát triển của các ngành kinh tế khác trong cả thành phố Trường Sơn lẫn tỉnh.
Thế nên Cù Minh Lý đắn đo suy nghĩ mãi, cảm thấy chuyện trao đổi thế nào cũng tiện bằng việc trực tiếp gặp mặt. Dứt khoát xin đơn vị nghỉ phép vài ngày, đích lặn lội đến Yến Kinh.
Đến Yến Kinh xem xét, quả nhiên cô gái Nghiêm Tuyết mang trong thứ bản lĩnh hơn , tới cũng thể tự lo liệu cho bản sống vô cùng . Điều càng ông thêm tin tưởng lời kiến nghị của cô.
Thấy vẻ mặt chợt bừng tỉnh của Nghiêm Tuyết khi thấy bức thư, ông hỏi một câu: “Kế hoạch cháu giao cho chú , sẽ là mưu tính xong từ lâu đấy chứ?”
Đương nhiên là cô tính toán thỏa từ lâu. Những bước của thời kỳ Cải cách Mở cửa, Nghiêm Tuyết sớm đoán , chỉ là thời cơ vẫn tới mà thôi.
cô cũng thể toẹt thẳng như , đành đáp: “Cháu bản lĩnh lớn thế. Cháu chỉ thấy hiện tại nhà nước cho phép một bộ phận nhỏ dân chúng giàu , nên cảm thấy đây là một cơ hội .”
Trồng mộc nhĩ vốn là một ngành nghề mang tính định và lâu dài, Cải cách Mở cửa thực chất tác động quá lớn đến yếu tố kỹ thuật. Cùng lắm là khi nilon, thể chuyển đổi mô hình từ trồng bịch phôi gỗ sang hình thức treo túi nuôi trồng quy mô lớn.
trồng nhiều đến thì vẫn đầu tiêu thụ. Tự vất vả chạy tìm mối bán nhanh chóng bằng việc xây dựng một khu chợ giao dịch tập trung, còn thể kéo theo cả nền kinh tế của Trường Sơn lên.
Nghiêm Tuyết đoán ý đồ của Cù Minh Lý: “Chú đến tận đây tìm cháu, là cảm thấy chuyện tính khả thi đúng ạ?”
Cù Minh Lý phủ nhận: “ vẫn còn một vài vấn đề. Chú e là chỉ với nhân sâm và mộc nhĩ thì khó mà gánh vác cả một khu chợ giao dịch lớn.”
Hiện tại bắt đầu thì đúng là sớm. Nghiêm Tuyết cũng hiểu điều đó: “Vậy từ lúc chú trình báo cáo lên , thông qua thảo luận, chọn địa điểm cho đến lúc xây dựng xong, sẽ cần bao lâu?”
"Ít nhất cũng mất một, hai năm." Đây cũng chẳng chuyện nhỏ nhặt gì. Hiện tại phía tỉnh vẫn đang trong giai đoạn "dò đá qua sông", từng bước thận trọng, nên chắc chắn sẽ cân nhắc kỹ lưỡng.
Cù Minh Lý dứt lời liền lập tức hiểu ẩn ý của Nghiêm Tuyết: “Ý cháu là, hai năm nữa quy mô thị trường sẽ còn tiếp tục mở rộng?”
"Cháu thấy ở Yến Kinh hiện tại một hộ cá thể bắt đầu buôn bán nhỏ lẻ ." Nghiêm Tuyết : “Hơn nữa, năm ngoái ở thôn Tiểu Cương, huyện Phượng Dương, tỉnh An Huy, cũng thực hiện khoán sản phẩm đến từng hộ gia đình .”
Chuyện Cù Minh Lý cũng . Hơn nữa, hiệu quả của chính sách "khoán sản phẩm đến hộ" mang khá khả quan, cấp vẫn đang trong quá trình thảo luận để nhân rộng quốc.
"Nếu ruộng đồng thể khoán đến từng hộ, còn đất rừng thì ?" Nghiêm Tuyết đặt một câu hỏi: “Các hộ kinh doanh cá thể liệu thể tự mua sỉ thổ sản để bán, hoặc tự trồng mộc nhĩ ?”
Nghiêm Tuyết rõ, chỉ tự trồng mộc nhĩ mà còn tự trồng cả nhân sâm. Có một thế hệ những vươn lên giàu nhờ những nông sản trong suốt thập niên 80, 90.
Và một khi quyền kinh doanh và tiêu thụ bắt đầu trong tay cá nhân, còn phụ thuộc độc quyền nhà nước nữa, thị trường mới thực sự vực dậy.
Lời của Nghiêm Tuyết khiến Cù Minh Lý rơi trầm tư. Ông thể thừa nhận rằng khả năng cao, suy cho cùng, quyết tâm vực dậy nền kinh tế của nhà nước là lớn.
" hiện tại đề xuất thành lập chợ giao dịch vẫn còn sớm." Ông trầm ngâm: “Có thể tổ chức một hội chợ giao thương để thăm dò tình hình , đồng thời cũng nhằm gia tăng sự tự tin cho .”
"Cái thì trông cậy chú ." Cù Minh Lý vốn là thông minh, cần Nghiêm Tuyết vạch sẵn tất cả chuyện cho ông.
Nghiêm Tuyết mỉm : “Vừa cháu cùng mấy bạn đang xây dựng một cơ sở thử nghiệm nuôi trồng nhân tạo các loại nấm ăn khác, đến lúc đó mong chú nâng đỡ nhiều hơn.”
Rõ ràng bản là dốc phần lớn sức lực cống hiến, mà cô vẫn khéo léo hạ nhờ vả khác nâng đỡ. Cũng hèn gì cô đến cũng thể kéo theo khác cùng chung sức ăn.
Đuôi mắt Cù Minh Lý nhăn vì : “Chuyện đó là tất nhiên . Nói chừng đến lúc tỉnh nhà còn nhờ cậy công nghệ mới của các cháu nữa kìa.”