GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 249: Ngoại truyện 3: Bước Ra Ngoài Thế Giới
Cập nhật lúc: 2026-07-14 23:44:44
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô gái thể khởi xướng một điểm thí điểm trồng nấm mèo Kim Xuyên, thành lập một trung tâm nuôi cấy nấm, nên dù cô thêm chuyện gì nữa, cũng thấy bất ngờ và tin tưởng.
Còn Kỳ Phóng, hệ thống thủy lực tĩnh do tham gia nghiên cứu đưa sản xuất ở tỉnh, nhận phản hồi . Nghe còn bình chọn là kỹ sư bậc năm. Hiện giờ, mang theo cấp bậc để học nghiên cứu sinh, e rằng chẳng cần đợi nghiệp cũng thể tự thực hiện các dự án.
Vừa nhắc đến Kỳ Phóng, cửa viện bên ngoài vang lên tiếng động, tiếp đó là giọng trong trẻo của trẻ con: “Mẹ ơi, chúng con về !”
Một bé chừng chín, mười tuổi chạy ùa , theo là dáng cao ráo của Kỳ Phóng, trong lòng còn bế một bé gái đáng yêu như ngọc.
Nhìn thấy trong phòng khách, ba đôi mắt hoa đào từ lớn đến bé đều đồng loạt sang. Kỳ Phóng bất ngờ, cất tiếng chào Cù Minh Lý: “Bí thư Cù.”
" còn là Bí thư Cù nữa, điều lên tỉnh ." Cù Minh Lý đáp, xong bé gái trong lòng , “Con gái của hai ?”
"Vâng, bé là Kỳ Tri Ngộ." Kỳ Phóng đặt con gái nhỏ xuống đất, giọng đỗi dịu dàng: “Tri Ngộ, chào bác con.”
Tiểu Tri Ngộ đội chiếc mũ nhỏ màu hồng ngẩng đầu Cù Minh Lý, ba kiên nhẫn dạy thêm hai nữa, cô bé mới chu mỏ bập bẹ gọi: “Bá... bá.”
Trí nhớ của Kỳ Nghiêm Ngộ khá , hiển nhiên vẫn còn ấn tượng với Cù Minh Lý: “Bác Cù, bác cũng điều đến Yến Kinh ạ?”
"Không, bác chút việc đến tìm cháu." Cù Minh Lý cũng quen thuộc với bé , vẫn thường thấy nhóc xe đạp của Kỳ Phóng. Mới một năm gặp mà đứa trẻ cao lên ít, ngay cả cô con gái sinh của hai họ cũng hơn một tuổi .
Hiếm khi Cù Minh Lý mới ghé chơi, Nghiêm Tuyết giữ , đích bếp xào vài món ăn để chiêu đãi bữa tối tại nhà. Trong bữa cơm, cô rót rượu cho , nâng chén lên nhớ ở ký túc xá của Cù Minh Lý năm nào.
Cù Minh Lý hẳn cũng nhớ tới chuyện đó. Anh Kỳ Phóng bảo: “Tiểu Kỳ, uống ít thôi.”
Thấy Kỳ Phóng khẽ "Vâng" một tiếng, nhịn mà cảm thán: “Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt gần mười năm .”
Từ lúc mới đến Cục Lâm nghiệp Trừng Thủy, vì xe hỏng phanh mà suýt tống tiền, nhờ Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng giải vây, thoắt cái sắp mười năm. Khi đó chỉ là bèo nước gặp , mấy họ thậm chí từng nghĩ sẽ gặp , ai ngờ gắn bó sâu sắc đến .
Cù Minh Lý càng ngờ việc tình cờ gặp gỡ hai trẻ tuổi mang đến cho nhiều bất ngờ đến thế. Kể cả khi họ rời , vẫn quên gửi tặng một món quà lớn. Anh nâng chén kính hai nay trưởng thành hơn nhiều: “Nhắc mới nhớ, cảm ơn hai các . Mấy năm nay hai vì , vì Trường Sơn mà ít việc.”
Lời xuất phát từ tận đáy lòng, Nghiêm Tuyết cũng chân thành đáp: “ và Kỳ Phóng cũng là vì bản thôi. Huống hồ thời khắc mấu chốt, vẫn là nhờ bất chấp nguy hiểm bảo vệ chúng .”
Chuyện năm đó, nếu đổi là khác, chắc dám đối đầu với Ngô Hành Đức như , khéo khi cô và Kỳ Phóng chịu thiệt thòi . cô và Kỳ Phóng đều lầm , cũng "lên nhầm thuyền". Cù Minh Lý từng coi họ như công cụ để giành lấy thành tích, mà thật lòng kết giao với họ.
Bản cũng luôn giữ vững tâm nguyện ban đầu là việc thực sự. Nếu là khác nhận bức thư của Nghiêm Tuyết, chắc họ đích đến tận Yến Kinh.
Mấy cạn ly với , Nghiêm Tuyết nhắc tới thành phố Trường Sơn: “Năm qua ở đó hẳn đổi nhiều nhỉ?”
"Quả thực đổi lớn." Cù Minh Lý gật đầu, “Ngoài khu vực thành thị thì nông thôn và các lâm trường cũng bắt đầu kéo đường điện .”
"Vậy thì quá." Nghiêm Tuyết vẫn nhớ rõ những năm tháng mới tới lâm trường, ban ngày điện sinh hoạt. Đó là kể thời còn ở quê Quan Nội, nông thôn ngay cả buổi tối cũng chẳng điện. Trải qua bao năm tháng khó khăn, cuộc sống cuối cùng cũng ngày một hơn.
Bữa cơm diễn vô cùng vui vẻ. Trước khi về, Cù Minh Lý còn cẩn thận một dãy lên giấy cho hai : “Đây là điện thoại văn phòng của ba , nếu việc gì cần, hai thể liên hệ với ông.”
Đây thể coi là đầu tiên đề cập đến gia thế của mặt hai . Nghiêm Tuyết chân thành lời cảm ơn, bảo Kỳ Phóng cẩn thận cất tờ giấy trong rương. Mặc kệ dùng đến , đó vẫn luôn là một mối quan hệ quý báu. Cù Minh Lý cũng thực sự coi họ là ngoài nên mới chia sẻ những điều .
Tiễn khách xong , Nhị lão thái thái cùng Kỳ Nghiêm Ngộ đang dọn dẹp bàn ăn, chỉ còn bạn nhỏ Kỳ Tri Ngộ vẫn đang ngoan bên cạnh bàn. Đứa nhỏ chống hai bàn tay bé xíu lên mép bàn, vẻ tò mò với ly rượu, kề sát ngửi thử một cái hết hứng thú bèn .
Cô nhóc lúc nhỏ giống trai cho lắm, tính tình điềm đạm, chỉ là trông vẻ lười biếng. Đứa trẻ khác học , chạy, đằng cô bé vài bước là im, thậm chí chỉ luôn tại chỗ. Bất kể trai lấy thứ gì dụ dỗ để bé tiến lên, bé cũng thèm nhúc nhích, ngược còn chìa tay nhỏ đòi đưa đồ cho .
Anh trai hết cách, đành đưa đồ chơi cho bé, bé kéo ống quần đòi: “Bế.”
Thế là Kỳ Nghiêm Ngộ đành "chịu trận" bế em gái lên. Còn bạn nhỏ Kỳ Tri Ngộ thì vui vẻ chiếc "xe đẩy chạy bằng sức trai" say sưa chơi đồ chơi. Lúc ba đều uống rượu xong, cô bé cũng chê mùi rượu, nhưng trai bé thì mang vẻ mặt chịu nổi, vội bế em về phòng ngủ của .
Bạn nhỏ Kỳ Tri Ngộ dễ thích nghi. Ngủ với ba cũng , ngủ với trai cụ cố cũng xong, ngay cả khi sang nhà ông nội, bé cũng cứ đặt lưng là ngủ, còn ngủ say. Thế là Bí thư Kỳ liền mượn rượu " càn". Sáng hôm bước khỏi phòng, trông thần thanh khí sảng, trong khi Nghiêm Tuyết hiếm hoi ngủ dậy muộn.
Chỉ tiếc là lúc Bí thư bước cửa đụng ngay "ông cụ non" nhà . Hai ba con ở cửa mắt to trừng mắt nhỏ, ông cụ non lập tức hỏi: “Mẹ ba?”
Bí thư Kỳ sắc mặt đổi lấy một chút, thản nhiên lôi ngay lý do năm xưa Nhị lão thái thái dùng để dỗ Nghiêm Kế Cương chống chế: “Mẹ con hôm qua uống say, vẫn dậy .”
Đáng tiếc, con trai em vợ ngoan ngoãn đáng yêu năm nào: “Tửu lượng của còn cao hơn ba, ba còn dậy cơ mà.”
là xót xa cho phận con ruột thể " hàng", chứ nếu , Kỳ Phóng liên hệ với xưởng sản xuất để "trả hàng" nhóc về luôn cho .
Kỳ Phóng chút hoài niệm em vợ nhà , ngờ Kỳ Nghiêm Ngộ cũng đang nhớ nhỏ, tìm để trút bầu tâm sự. Cậu nhóc cảm thấy nhà gì đó sai sai. Nhà đều là chăm con, ba thì , bắt chăm em gái, để chăm một ba. Đã ba mươi tuổi đầu mà còn bám vợ rời, ba chịu lớn ?
Có ông nội dẫn đến Bắc Hải chèo thuyền, xuống nước thì phát hiện hai chiếc thuyền phía trông quen quen. Nhìn kỹ , đó chẳng là ba mới "đóng gói" đẩy lúc sáng ? Hóa tống khứ là để họ ngoài chơi riêng với .
Lúc đó liền gọi to một tiếng, kết quả là ba cứ như điếc, vội khua mái chèo đẩy thuyền xa. May mà thấy, bắt ba chèo .
Còn cái tên của nữa, từ ngày bắt đầu học, lúc nào cũng hỏi: “Mẹ cháu họ Nghiêm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-249-ngoai-truyen-3-buoc-ra-ngoai-the-gioi.html.]
Không nếu mà cũng mang họ Nữu Hỗ Lộc như dì Lang, thì ba bắt gánh luôn cả cái họ đó tên nữa.
Kỳ Nghiêm Ngộ đợi mấy ngày, cuối cùng cũng chờ lúc nhỏ nghỉ về thăm nhà. Cậu bé còn kịp phàn nàn, nhỏ mang về một tin tức mới.
"Em trường học cử du học sinh sang nước D, và trình độ ngoại ngữ của em đạt yêu cầu ?" Nghiêm Tuyết thực sự chút bất ngờ.
Nhị lão thái thái cũng giật : “Nước D là ở ? Chắc là xa lắm nhỉ?”
"Dạ cũng xa ạ." Nghiêm Kế Cương vẫn luôn kiên nhẫn với bà nội, “Ở tận bên châu Âu cơ, bằng máy bay ạ.”
"Xa đến thế cơ ?" Bà cụ khỏi lầm bầm một câu, sang Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng, nuốt những lời định trong.
Ngược , Kỳ Phóng dò hỏi xem đó là trường nào, xong liền gật đầu đ.á.n.h giá: “Đại học Munich .”
"Em cũng chỉ về nhà hỏi ý kiến một chút..." Nghiêm Kế Cương vẫn phần do dự.
Nghiêm Tuyết lúc bình tĩnh phút bất ngờ ban đầu: “Vậy em ? Em thật cho chị xem.”
Giọng cô ôn hòa, nụ đầy vẻ khích lệ, Nghiêm Kế Cương thấy thế liền thật lòng : “Em ngoài xem thử.”
Nghiêm Kế Cương vì học ngoại ngữ nên từng lén đài phát thanh nước ngoài. Khác với những khác, rằng dân các nước ai cũng sống trong cảnh "nước sôi lửa bỏng". Từ khi lên đại học và tiếp xúc với giáo viên ngoại quốc, càng tin chắc rằng, quốc gia của thực chất vẫn còn lạc hậu. Mà sách giáo khoa lịch sử đều ghi rõ, lạc hậu thì sẽ đè đầu cưỡi cổ. Nếu ức hiếp, thì bước ngoài xem thế giới , học hỏi những cái cái của .
Đôi mắt Nghiêm Kế Cương sáng ngời: “Hiện tại đất nước mở cửa cải cách. Thầy giáo quốc gia đang cần những nhân tài am hiểu ngoại ngữ, khuyên những ai cơ hội thì đều nên ngoài học hỏi.”
"Vậy thì thôi." Nghiêm Tuyết chút do dự, “Cơ hội hiếm thế , ngày mai em hỏi thầy giáo xem cần chuẩn những hồ sơ gì.”
Du học sinh nhà nước cử những năm bảy mươi giá trị, nhiều khi du học về nước đều việc ở các bộ phận quan trọng hoặc Bộ Ngoại giao. Nghiêm Kế Cương cơ hội như thế, cô vui mừng còn kịp, thể cản trở cho ?
Cô chỉ một yêu cầu duy nhất: Dù bao xa, bao lâu chăng nữa, cũng đừng quên tâm nguyện ban đầu, hãy nhớ đường về nhà. Đất nước chúng tuy vẫn còn lạc hậu, nhưng chắc chắn sẽ ngày một hơn, tuyệt đối đừng quên cội nguồn và ai tạo cơ hội cho bước thế giới.
Vài tháng , căn cứ thực nghiệm của Nghiêm Tuyết thành công nhân giống lứa nấm ăn đầu tiên. Cùng lúc đó, Nghiêm Kế Cương cũng chuyến bay hướng về nơi đất khách quê xa xôi.
Nhị lão thái thái vì đôi bàn chân bó nhỏ bất tiện nên thể tiễn. Bà cụ cứ ngước lên bầu trời: “Cũng thằng Kế Cương chuyến bay nào nhỉ? Nó thật ?”
Bà chứng kiến cháu trai nhỏ rời khỏi vùng quê Quan Nội, lên Yến Kinh học đại học, và giờ thằng bé bay nước ngoài. "Cũng đợi đến lúc nó trở về, già còn sống để thấy nó nữa." Tuy trong lòng bà cụ hiểu rõ chuyện, nhưng vẫn kìm mà buông một câu chạnh lòng.
Nghiêm Tuyết thấy liền dỗ dành: “Chắc chắn là bà sẽ gặp nó mà. Bà chẳng còn dành dụm tiền cưới vợ cho thằng Nghiêm Ngộ nhà cháu ? Sao bà nỡ ?”
"Cụ cố định để dành tiền cho cháu lấy vợ nữa ạ?" Kỳ Nghiêm Ngộ cũng bày vẻ mặt tủi hùa theo.
Bà cụ thế liền vỗ nhẹ một cái lên thằng bé, mắng yêu: “Cháu mới bằng ngần , đòi cưới vợ ?”
Bị xen ngang như , nỗi buồn bã chia ly trong lòng bà cụ cũng vơi ít. Đặc biệt là hai tháng , khi gia đình nhận bức thư đầu tiên cháu trai gửi về. Việc liên lạc trong và ngoài nước khó khăn, nhưng Nghiêm Kế Cương vẫn kiên trì đều đặn gửi một bức thư về nhà mỗi ba tháng, từng gián đoạn.
Chờ đến khi bạn nhỏ Kỳ Tri Ngộ thể nhà trẻ, Nghiêm Tuyết cũng tích lũy đủ tín chỉ, lấy bằng nghiệp sớm nửa năm. lúc , Nghiêm Tuyết nhận một bức thư gửi từ vùng Quan Ngoại. Người gửi là những bạn cũ ở Trường Sơn, cũng chẳng Cù Minh Lý.
Buổi tối khi Kỳ Phóng về, cô đưa bức thư cho xem: “Chợ giao dịch đặc sản vùng núi Trường Sơn sắp thành lập. Họ mời em đại diện cho căn cứ đến dự lễ khai mạc. Anh thể sắp xếp thời gian để về xem thử ?”
Ngày , nơi đây vẫn là đống hoang tàn chờ khôi phục; ngày trở về, thứ đổi nghiêng trời lệch đất.
Ven đường thêm ít nhà ga mới, những nơi dân cư sinh sống đều dựng cột, kéo dây điện. Thi thoảng trống trải bên ngoài cửa sổ, còn thể thấy các công nhân và máy móc đang đường ở cách đó xa. Từng con quốc lộ mới tinh đang dần thành hình mảnh đất , đan chéo như một tấm lưới, mang đến cho nhiều sự tiện lợi và hy vọng hơn.
Kỳ Nghiêm Ngộ bên cửa sổ chuyến tàu hỏa vỏ xanh ngoài, cảm thấy thứ quen thuộc xa lạ: “Ba ơi, chúng sắp đến nơi ạ?”
Cậu bé năm nay mười hai tuổi, vóc dáng cao ráo, nét phúng phính trẻ con mặt cũng rút nhiều, thấp thoáng dáng vẻ của một thiếu niên.
Ngược , ba Kỳ Phóng bên cạnh trông chẳng đổi là bao, đáp: “Còn hai trạm nữa, chúng sẽ xuống ở ga Trừng Thủy.”
Cù Minh Lý việc vẫn luôn đáng tin cậy. Ngay năm đầu tiên khi từ Yến Kinh trở về, tổ chức một hội chợ giao dịch đặc sản vùng núi quy mô nhỏ ở Trường Sơn. Mặt hàng giao dịch chủ yếu vẫn là nấm mèo, cùng với một ít nhân sâm. Số lượng tham gia tuy nhiều, nhưng chốt vài đơn hàng đáng kể từ các tỉnh khác.
Sang năm thứ hai, tiếp tục nỗ lực. Ngoài việc thu hút các thương lái từ bộ ba tỉnh miền Đông Bắc, còn mời thêm một hộ kinh doanh cá thể ở Yến Kinh. Điều lập tức khiến quy mô hội chợ mở rộng lên gấp đôi. Khối lượng đơn đặt hàng từ những hộ kinh doanh tuy quá lớn, nhưng định và lâu dài, đó thêm nhiều mới gia nhập. Điều giúp nhận tiềm năng của các hộ cá thể, đồng thời khẳng định tính khả thi của một thị trường giao dịch tập trung.
Nhờ , đầu năm nay, văn bản phê duyệt thành lập thị trường giao dịch chính thức ban hành. Chỉ là địa điểm đặt tại nội thành Trường Sơn, mà chọn xây dựng ở Trừng Thủy.
Đương nhiên, Trừng Thủy hiện giờ còn là thị trấn nhỏ bé năm xưa nữa. Năm ngoái, khi điều kiện về dân và các mặt khác đều đạt tiêu chuẩn, nơi đây đơn xin nâng cấp lên thành huyện.
Trên chuyến tàu hỏa lúc ít từ nơi khác đến. Họ đổ về Trừng Thủy để tham gia lễ khai mạc, sẵn tiện xem xét thể đàm phán vài mối ăn nào .