GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 250: Ngoại truyện 4: Khai mạc chợ giao dịch thổ sản vùng núi Trường Sơn
Cập nhật lúc: 2026-07-14 23:44:45
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì nhận lời mời từ ban tổ chức, Nghiêm Tuyết sớm dẫn của căn cứ đến Trừng Thủy để chuẩn . Còn Kỳ Phóng do bận rộn với dự án nghiên cứu nên trễ mất mấy ngày, giờ mới dắt hai con tới .
Nghe ba bảo chỉ còn hai ga nữa là tới nơi, Kỳ Nghiêm Ngộ liền sang với em gái đang trong lòng :
"Tri Ngộ, em uống nhanh lên , còn hai ga nữa là chúng xuống xe đấy."
Cô bé Kỳ Tri Ngộ bốn tuổi ôm chiếc chai thủy tinh đựng Coca-Cola, trai nhắc nhở liền gật gật đầu, nâng chai lên uống thêm một ngụm nhỏ.
Hai năm gần đây mốt tóc xoăn bắt đầu thịnh hành trở , Nghiêm Tuyết cũng dắt con gái uốn một mái đầu xoăn tít. Mỗi đầu nhỏ của cô bé khẽ động đậy, mấy lọn tóc xoăn đầu nẩy nẩy lên trông ngộ nghĩnh. Đã , cô bé còn sở hữu đôi mắt to tròn, hàng mi dài cong vút cùng làn da trắng ngần. Ngồi yên một chỗ, trông bé khác gì một búp bê Tây Dương tinh xảo, ai ngang qua cũng nhịn mà ngoái thêm vài cái.
Điều cho ông cả Kỳ Nghiêm Ngộ vô cùng lo lắng em gái sẽ kẻ bắt cóc. Từ lúc lên xe đến giờ, nhóc lúc nào cũng ôm khư khư em gái trong lòng, một khắc cũng dám để bé rời khỏi tầm mắt của .
Bé Tri Ngộ cũng đứa trẻ thích chạy nhảy lung tung. Bé cứ ngoan ngoãn, im lặng trong lòng trai, nhấm nháp chai Coca suốt nửa ngày trời mà bên trong vẫn còn một phần ba.
Thấy mấy lọn tóc xoăn của con gái xù lên, Kỳ Phóng đưa tay vuốt ve chỉnh giúp cô bé. Bé cũng né tránh, cứ mở to đôi mắt tròn xoe ba, khẽ nấc lên một cái đầy đáng yêu. Đợi ba chỉnh tóc xong xuôi, cô bé mới cúi đầu chai thủy tinh trong tay, dường như nhận thể uống hết , liền hỏi:
"Ba ơi, con mang cái xuống xe uống tiếp ạ?"
Đối với cô con gái nhỏ, Kỳ Phóng lúc nào cũng dịu dàng vô cùng:
"Mẹ con dặn , Coca-Cola cho sức khỏe, cho phép hai đứa uống nhiều ."
Tiểu Tri Ngộ khẽ "Dạ" một tiếng đầy tiếc nuối nhưng cũng mè nheo thêm. Cô bé ôm chai uống cố thêm hai ngụm nữa chìa cái chai sang cho trai.
Kỳ Nghiêm Ngộ cạn lời em gái: “Em đưa cho cũng vô ích thôi. Mẹ thừa thích uống thứ mà.”
Bé Tri Ngộ chớp chớp mắt , trai cũng bé với vẻ mặt đầy vô tội, tỏ ý tuyệt đối thể "gánh tội " cho cô bé . Hết cách, tiểu Tri Ngộ đành rụt tay về, ngước ba một cái. Thấy ba cũng chẳng vẻ gì là sẽ "chịu trận" hộ , cô bé mới phụng phịu, tự nhấp từng ngụm nhỏ uống nốt phần còn .
Đoàn tàu hỏa từ từ dừng bánh tại ga Trừng Thủy. Người xuống tàu quả nhiên đông nghịt. Ba cha con Kỳ Phóng vội vã chen lấn, chủ động chậm vài bước ở phía đoàn .
Bậc tam cấp để xuống tàu khá cao, Kỳ Nghiêm Ngộ liền luồn tay xốc nách em gái lên, dứt khoát bế bổng cô bé bước xuống. Sau khi đặt em xuống sân ga an , nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của em mới ngước lên hỏi ba:
"Giờ hả ba? Đến thẳng chỗ tìm luôn ạ?"
"Ừ." Kỳ Phóng dứt lời thì từ phía tiếng gọi lớn. Ngoại hình nổi bật của ba cha con sớm thu hút sự chú ý của : “Kỳ Phóng! Kỳ Phóng, bên !”
Lưu Vệ Quốc với mái tóc vuốt ngược bóng lộn, chân mang đôi giày da láng coóng đang rảo bước tới: “Cậu lắm nha, cuối cùng cũng chịu mò về thăm đám bạn già tụi !”
Anh lớn hơn Kỳ Phóng một tuổi, khi khóe mắt hằn lên vài nếp nhăn nhàn nhạt, nhưng tính tình vẫn cởi mở, sảng khoái và hoạt ngôn y như năm xưa. Nhìn thấy Kỳ Nghiêm Ngộ đang dắt tay bé Tri Ngộ, Lưu Vệ Quốc liền cúi xuống híp mắt:
"Ôi chao, bé Tri Ngộ nhà lớn thế cơ ? Lại còn uốn tóc xoăn tít thế nữa chứ?"
Kỳ Nghiêm Ngộ vẫn còn nhớ rõ : “Cháu chào chú Vệ Quốc ạ.”
Bé Tri Ngộ cũng cần ai dạy, lập tức ngoan ngoãn gọi theo: “Cháu chào chú Vệ Quốc ạ!”
Gương mặt nhỏ nhắn hồng hào ngước lên khiến Lưu Vệ Quốc thích chí đến nỗi nếp nhăn nơi khóe mắt càng hằn sâu. Anh vội vàng đáp lời: “Ngoan quá! Đi thôi, chú Vệ Quốc chở mấy ba con xe nhé.”
Anh dẫn cả nhà phía ngoài nhà ga, nơi đỗ một chiếc xe máy sidecar thùng xe bên cạnh. Anh bước tới cắm chìa khóa, vỗ vỗ lên yên xe hỏi Kỳ Nghiêm Ngộ: “Nhóc con, đây là xe gì ?”
Lưu Vệ Quốc hiển nhiên vẫn nhớ rõ sở thích mê xe cộ hồi nhỏ của Kỳ Nghiêm Ngộ. như dự đoán, nhóc lập tức vanh vách tên xe:
"Dạ, xe Trường Giang 250!"
Nói xong, nhóc nheo đôi mắt đào hoa giống hệt Kỳ Phóng, lém lỉnh: “Chú Vệ Quốc phát tài nha, giờ còn lái cả xe máy xịn thế nữa cơ .”
Lưu Vệ Quốc xua tay xòa: “Phát tài gì , là do Cục Lâm nghiệp Trừng Thủy tụi chú tiền đấy chứ. Chiếc là chú mượn tạm của bên phòng bảo vệ trong cục thôi.”
Thế là cả nhóm cùng lên xe. Kỳ Nghiêm Ngộ bế em gái gọn trong thùng xe bên cạnh. Tiếng động cơ gầm rú vang dội vang lên, cảnh vật hai bên đường nhanh chóng lùi về phía .
So với những gì thấy đường , huyện Trừng Thủy khi nâng cấp lên cấp huyện sự đổi vượt bậc. Con đường đất ở tuyến phố chính ngày nào giờ trải nhựa phẳng phiu. Xe chạy bon bon đường mà hề cuốn lên bụi mù mịt như . Hai bên đường tuy phần lớn vẫn là những dãy nhà cấp bốn, nhưng nhiều nhà sửa sang thành các cửa tiệm nhỏ để buôn bán kinh doanh.
Đang lúc tiết trời thu, dọc hai bên đường ít bày sọt bán các loại hoa quả đặc sản địa phương như đào lông, lê rừng.
Lưu Vệ Quốc lái xe oang oang trò chuyện: “Mấy cái đó bán cho khách vãng lai từ nơi khác đến nên đắt lắm. Nhà ăn thì để vài hôm nữa tớ dẫn chỗ khác mua cho rẻ.”
Tuy chợ giao dịch vẫn chính thức khai mạc, nhưng dòng từ khắp nơi đổ về mang nguồn thu nhập nhỏ cho dân địa phương, và hứa hẹn sẽ còn phát triển mạnh mẽ hơn nữa trong tương lai.
Khi chiếc xe máy rẽ khỏi trục đường chính, hướng về phía khu chợ giao dịch đặc sản vùng núi mới xây, từ đằng xa thể thấy một tổ hợp kiến trúc quy mô lớn hiện mắt. Các quán ăn, nhà nghỉ, cửa hàng bách hóa, cùng hàng loạt nhà kho san sát , tất cả đều bao quanh khu chợ giao dịch ở chính giữa, tạo nên một khu trung tâm thương mại thu nhỏ vô cùng sầm uất.
Lúc chợ vẫn chính thức mở cửa, bên trong chỉ một thương nhân đang tất bật dọn dẹp quầy hàng. Hàng hóa phần lớn vẫn còn lưu trữ ở các nhà kho gần đó, và Nghiêm Tuyết cũng đang bận rộn ở khu vực .
Lưu Vệ Quốc lái xe thẳng tới đó. Từ đằng xa, nhận bóng dáng nhỏ nhắn quen thuộc liền vẫy tay gọi lớn: “Nghiêm Tuyết ơi! Anh đón nhà em tới đây!”
Nghiêm Tuyết tiếng liền đầu . Người phụ nữ bên cạnh cô cũng theo, hóa là Lang Nguyệt Nga - mà họ cũng vài năm gặp.
Có lẽ nhờ cuộc sống sung túc, ấm êm nên trông Lang Nguyệt Nga tròn trịa hơn hẳn so với thời điểm họ rời . Cả chị toát lên vẻ đẫy đà, phúc hậu, còn nét gầy gò, mảnh mai như hồi còn ở núi nữa. Chị cũng đến đây để chuẩn cho buổi lễ khai mạc ngày mai. Nuôi trồng nấm mèo hiện trở thành ngành sản xuất đặc thù của Trường Sơn, nên Trung tâm nhân giống đương nhiên nhận lời mời tham dự từ phía ban quản lý chợ giao dịch.
Với tư cách là một trong những công thần khai quốc của trung tâm, đây phụ trách mảng nhân sự, Lang Nguyệt Nga nay thăng chức lên Phó Giám đốc trung tâm, chịu trách nhiệm chính cho sự kiện khai mạc .
Vừa thấy bé Tri Ngộ, gương mặt chị liền tươi rói như hoa nở: “Chao ôi, bé Tri Ngộ lớn thế cơ ! Mái tóc xoăn tít trông xinh xắn quá mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-250-ngoai-truyen-4-khai-mac-cho-giao-dich-tho-san-vung-nui-truong-son.html.]
Câu khen đúng ý bé Tri Ngộ . Cô bé lập tức ngọt ngào đáp : “Dì cũng lắm ạ!”
"Ôi cái miệng nhỏ dẻo quẹo , nhà các em ai cũng khéo ăn khéo thế nhỉ?" Lang Nguyệt Nga xong càng thêm thích thú, liền bế thốc cô bé lên cưng nựng một hồi lâu.
Khó khăn lắm Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng mới dịp , bữa tối hôm đó Lưu Vệ Quốc nhất quyết để họ ở nhà nghỉ: “Tầm nhà nghỉ gì còn chỗ trống nữa. Cứ về nhà , để gọi điện bảo Văn Tuệ chuẩn .”
Anh cũng quên gọi với theo Lang Nguyệt Nga lúc đang chuẩn về: “Chị Nguyệt Nga, rủ cả Trường An dắt hai đứa nhỏ qua nhà em luôn nhé. Mấy nhà chúng lâu lắm mới dịp tụ tập đầy đủ thế .”
Tuy rằng quan hệ giữa hai gia đình vốn , nhưng thể thiết như chung quy cũng là nhờ Nghiêm Tuyết gieo duyên. Chính cô là đầu tiên lập điểm thí điểm, xây dựng trung tâm nhân giống, kết nối với để tình bạn khăng khít như ngày hôm nay.
Lang Nguyệt Nga vốn dĩ cũng mời sang nhà chơi, nhưng vì Lưu Vệ Quốc nhanh nhảu mở lời nên chị đành hẹn dịp . Dù , chị cũng chịu tay . Chị bảo Quách Trường An mua một tảng thịt lớn, còn thì xách theo ít hoa quả tươi mới cùng tới nhà Lưu Vệ Quốc.
Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng cùng xe với Lưu Vệ Quốc về . Vừa bước qua cổng nhà, họ liền thấy hai chú ch.ó nuôi trong sân. Hai chú ch.ó cũng lập tức nhận chủ cũ. Đó đều là những chú ch.ó già hơn mười tuổi, bộ lông còn bóng mượt như xưa, nhưng khi thấy những quen thuộc, chúng vẫn mừng rỡ nhảy cẫng lên.
Kỳ Nghiêm Ngộ cũng tình cảm sâu đậm với chúng. Cậu nhóc chạy ùa tới gọi: "Đại Tướng! Đại Hổ!" để mặc cho hai chú ch.ó vẫy đuôi rối rít vây quanh .
Nghiêm Tuyết cũng bước tới xoa đầu chúng, sang vợ chồng Lưu Vệ Quốc và Chu Văn Tuệ xúc động : “Cảm ơn hai vợ chồng nhé, chăm sóc chúng như .”
"Chuyện nhỏ mà, ch.ó nhà cả thôi." Lưu Vệ Quốc xòa, “Hơn nữa hai đứa nó cũng giúp trông nhà cho tụi suốt mà.”
Anh cất tiếng gọi con gái ngoài: "Ái Dung ơi, xem ai đến !" Mấy đứa nhỏ gặp một trận ríu rít vui mừng khôn xiết.
Chờ đến khi mâm cỗ tươm tất dọn lên bàn, nâng ly chúc rượu, thưởng thức món ăn, rôm rả ôn chuyện xưa và chia sẻ về cuộc sống hiện tại của mỗi mười mấy năm quen .
Nghiêm Tuyết tuy rời , nhưng nền móng vững chắc cô để cho trung tâm nhân giống vẫn còn đó. Những năm qua trung tâm phát triển vô cùng thuận lợi, chỉ tính riêng việc bán phôi nấm giống mỗi năm mang nguồn lợi nhuận gần mười vạn tệ. Kể từ khi nhà máy nhựa ở thành phố Giang Thành lân cận hoạt động năm ngoái, phương pháp trồng nấm trong túi treo thế phương pháp trồng trong chai thủy tinh cũ, nhân rộng quy mô lớn khắp vùng Trường Sơn.
Hiện tại, Quách Trường An trở thành trụ cột kỹ thuật của bộ trung tâm. Anh vẫn ngừng nghiên cứu các phương pháp lai tạo để tìm những giống nấm hơn. Hai học trò mà Nghiêm Tuyết từng chỉ dạy năm xưa nay cũng thể độc lập gánh vác công việc và bắt đầu dìu dắt lứa đàn em mới.
Lần họ đến tham dự lễ khai mạc cũng là tranh thủ cơ hội khảo sát thị trường, tìm kiếm đường lối đưa phôi nấm giống xuất bán sang các tỉnh lân cận.
"Hội chợ dò hỏi về phôi nấm và cách nuôi trồng đấy. Nghiêm Tuyết, Kỳ Phóng, hai nhiều hiểu rộng, theo các thì nếu tự lập một cơ sở trồng nấm như thì khả thi ?"
Trong lúc ăn uống, Lưu Vệ Quốc đột nhiên hỏi Nghiêm Tuyết một câu. Nghiêm Tuyết liền mỉm : “Sao thế? Anh cũng thử sức trồng nấm ?”
Hiệu quả kinh tế của Cục Lâm nghiệp Trừng Thủy hiện vẫn , đến mức như những năm đầu thập niên 2000 - thời điểm các lâm trường ngừng khai thác gỗ để chuyển sang bảo tồn rừng khiến hàng loạt công nhân viên chức nghỉ việc tự túc. Công việc của Lưu Vệ Quốc đang định, thu nhập khá khẩm, mà vẫn nảy ý định , chứng tỏ đầu óc nhạy bén kinh doanh của thực sự linh hoạt.
Quá nhiên, Lưu Vệ Quốc đáp: “Thì bây giờ Cục Lâm nghiệp cũng bắt đầu bán gỗ ngoài còn gì. Thương nhân thu mua gỗ từ miền Nam đang xếp hàng đầy trong các nhà nghỉ kìa. Hơn nữa huyện mới xây thêm nhà máy sản xuất ván ép, sợ thiếu mùn cưa . Người khác thì khó xoay xở chứ kiếm ít gỗ vụn và mùn cưa thì gì khó . Anh chỉ liệu tự chủ thôi.”
Kể từ khi cải cách mở cửa, gỗ khai thác của Cục Lâm nghiệp thực sự còn nhà nước kiểm soát nữa. Chỉ cần giấy phép phê duyệt là cá nhân cũng thể thu mua dễ dàng.
Nghiêm Tuyết sang Chu Văn Tuệ thì thấy cô hề vẻ ngạc nhiên, đoán chừng hai vợ chồng họ bàn bạc kỹ lưỡng ở nhà từ .
Lưu Vệ Quốc cũng giấu giếm mà thẳng: “Nếu thấy khả thi, sẽ xin cơ quan cho tạm ngừng hưởng lương giữ chức vụ để ngoài thử, còn Văn Tuệ thì vẫn tiếp tục nhà nước để phòng hờ.”
Thấy họ phương án dự phòng rủi ro chu , Nghiêm Tuyết còn do dự nữa: “Nếu thể chủ động nguồn gỗ và mùn cưa thì em nghĩ khả thi đấy. Hiện tại chính sách nhà nước cũng thông thoáng hơn nhiều .”
Nói đoạn, cô khẽ mỉm : “Hôm nay chị Nguyệt Nga cũng thấy đó, ở Yến Kinh em thực cũng lập một căn cứ để nghiên cứu nhân giống nhân tạo cho các loại nấm ăn khác.”
Theo đà nới lỏng chính sách, các hộ kinh doanh cá thể trong tương lai sẽ ngày càng nhiều hơn. Đặc biệt là khi chợ giao dịch đặc sản vùng núi hoạt động, những tự trồng nấm mèo cũng sẽ đầu tiêu thụ định.
"Vậy thì yên tâm ." Lưu Vệ Quốc nâng ly về phía cô, “Đợi kiếm tiền, sẽ lên Yến Kinh tìm em và Kỳ Phóng chơi nhé. Đến lúc đó hai cấm viện cớ bận rộn đấy!”
"Các mà lên chơi thì dù bận mấy bọn em cũng thu xếp thời gian chứ." Nghiêm Tuyết lớn, sang Quách Trường An: “Còn Trường An nữa, em đợi ngày lên Yến Kinh để nhận danh hiệu Chiến sĩ thi đua quốc đấy nhé.”
Thời buổi , nếu những sáng chế đóng góp quan trọng về mặt kỹ thuật trong quá trình việc thì thể đề cử danh hiệu Chiến sĩ thi đua quốc. Nghe cô , cả Quách Trường An và Lang Nguyệt Nga đều mỉm rạng rỡ.
Tuy , vì ngày mai là lễ khai mạc trọng đại nên đều chừng mực, ai uống quá chén. Bữa tiệc kết thúc lúc tám giờ tối để ai nấy về nghỉ ngơi. Lưu Vệ Quốc cũng giữ Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng trò chuyện thêm. Anh nhanh chóng dọn dẹp một căn phòng rộng rãi cho cả gia đình bốn họ nghỉ ngơi, còn bản cũng tranh thủ vệ sinh cá nhân lên giường đất ngủ sớm.
Sáng hôm , trời hửng sáng là cả nhà thức dậy. Sau khi sửa soạn gọn gàng, họ cùng lên xe của trung tâm nhân giống để di chuyển đến Trừng Thủy.
So với hôm qua, khí tại khu chợ giao dịch hôm nay càng náo nhiệt và nhộn nhịp hơn gấp bội. Dòng qua tấp nập, xen lẫn là những chiếc xe đạp và xe cải tiến gia cố thêm thùng thành xe ba bánh tự chế. Từng chuyến xe chở đầy ắp hàng hóa hối hả tiến trong, xếp gọn gàng lên các gian hàng tương ứng. Mọi đều đang tất bật chuẩn cho buổi lễ khai mạc sắp sửa diễn .
Khi Kỳ Phóng dắt hai đứa trẻ tới, khu vực phía cổng chợ dựng một khán đài lớn. Một băng pháo dài thượt xếp sẵn đất, chỉ chờ đến giờ lành là châm lửa.
Kỳ Nghiêm Ngộ đưa mắt dáo dác tìm kiếm trong đám đông: "Mẹ ba nhỉ?" Cậu bé hề thấy bóng dáng Nghiêm Tuyết ở khu vực gian hàng của căn cứ nuôi trồng nấm ăn.
Kỳ Phóng nắm rõ lịch trình hơn, cúi đầu đồng hồ tay bảo: “Lễ khai mạc sắp bắt đầu , chắc con đang tranh thủ về nhà nghỉ để trang phục đấy.”
Vừa dứt lời, dòng xung quanh tụ ngày một đông. Hiếm khi Trừng Thủy mới một sự kiện lớn và nhộn nhịp đến thế, nên hầu như dân rảnh rỗi trong huyện đều háo hức kéo đến xem náo nhiệt.
Thấp thoáng trong biển , Kỳ Phóng còn thấy Đan Thu Phương - mà họ cũng mấy năm gặp. Cô đang dắt theo cô con gái nhỏ chỉ lớn hơn Kỳ Nghiêm Ngộ một tuổi. Thời gian hằn lên khuôn mặt cô những dấu vết của tuổi tác, còn đứa bé nôi ngày nào nay trổ mã thành một thiếu nữ duyên dáng, đáng yêu.
Anh định chen qua để chào hỏi một tiếng, ngặt nỗi dòng chen chúc quá đông, Đan Thu Phương chú ý về hướng . Có lẽ tìm cơ hội khác để đến thăm hỏi vị "bà mai" bụng năm xưa .
Giờ lành đến, dẫn chương trình bước lên khán đài. Trong tiếng pháo nổ vang trời dậy đất, lễ khai mạc Chợ giao dịch đặc sản vùng núi huyện Trừng Thủy, thành phố Trường Sơn chính thức bắt đầu.
Nghe thấy tiếng pháo nổ râm ran điếc tai, Kỳ Nghiêm Ngộ theo bản năng đưa tay bịt chặt hai tai cho em gái. Ngay đó, nhóc cảm thấy tai ấm áp và mềm mại — hóa cô em gái nhỏ đang cố gắng kiễng chân lên để bịt tai cho trai.