GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 251:Ngoại truyện 4: Khai mạc chợ giao dịch thổ sản vùng núi Trường Sơn 2
Cập nhật lúc: 2026-07-14 23:44:46
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cục bột nhỏ mềm mại mỉm với , liền nắm lấy đôi bàn tay nhỏ xinh của em, cùng áp lên tai em.
Hai em cứ thế dựa dẫm . Đợi tiếng pháo nổ dứt, Kỳ Phóng mới bước tới bế bổng con gái lên, công kênh cổ . Còn con trai ư, thấy thì đành chịu , đợi thêm hai năm nữa cao lên chút là tự khắc thấy thôi…
Thế nên, khi Cù Minh Lý bước lên bục, ánh mắt đầu tiên liền chú ý ngay đến hai cha con nổi bật như hạc giữa bầy gà trong đám đông. Cục bột nhỏ bốn tuổi mang mái tóc xoăn tít, vẻ như đang ngậm kẹo nên một bên má vẫn còn phồng lên.
Hình ảnh đáng yêu khiến trong mắt ông bất giác hiện lên nét . Nhìn xuống những gương mặt nửa lạ nửa quen phía , ông chỉ cảm thấy vô cùng gần gũi và ấm áp.
Đợi ông đại diện cho tỉnh phát biểu xong, dẫn chương trình một nữa bước lên bục: “Mọi đều nghề trồng nấm mèo là ngành sản xuất tiêu biểu của Trường Sơn chúng , ai nghiên cứu và nhân rộng kỹ thuật là ai ?”
Câu hỏi khó các thương khách từ nơi khác đến, nhưng ít dân địa phương Trừng Thủy mang máng nhớ , chỉ là chuyện qua khá lâu nên nhất thời gọi đúng tên.
Cho đến khi Kỳ Nghiêm Ngộ từ trong đám đông nhảy cẫng lên hét lớn: "Cô Nghiêm Tuyết! Là cô Nghiêm Tuyết!" thì lúc mới chợt nhớ ký ức năm xưa.
Cũng ngay lúc đó, một bóng dáng duyên dáng trong bộ âu phục nữ thong dong bước lên bục, nhận lấy micro từ tay dẫn chương trình.
Ngày khai mạc chợ giao dịch chọn một ngày vô cùng trời, tiết trời trong xanh, ánh nắng rực rỡ. Thi thoảng vài gợn mây trắng trôi qua nhưng vẫn che lấp bầu trời quang đãng vạn dặm. Nghiêm Tuyết bục, cả đắm trong ánh sáng tươi .
Cô cầm micro mỉm : “Khi ban tổ chức chợ giao dịch mời đến phát biểu vài câu, thực sự chút bất ngờ. Suy cho cùng, rời Trường Sơn ba năm , lẽ quên mất .”
Dù âm thanh phát từ loa phóng thanh chút rè, nhưng vẫn giấu chất giọng ôn hòa, vững vàng, cùng phong thái điềm tĩnh hề đổi dẫu cô ở chăng nữa.
Không ai đó bên lớn tiếng vọng lên: “Không quên ! Kỹ thuật viên Nghiêm từng lên cả báo của tỉnh cơ mà!”
Câu đùa khiến những chuyện đều bật vui vẻ. Nghiêm Tuyết cũng bật theo: “Xem vẫn còn nhớ đến . Trừng Thủy quả nhiên là ngôi nhà thứ hai của .”
Một câu "Trừng Thủy là nhà" nháy mắt kéo gần cách giữa . Người dân Trừng Thủy bên , nụ môi càng thêm rạng rỡ. Đặc biệt là những đến từ các lâm trường từng Nghiêm Tuyết chỉ đạo tận tình đều cảm thán: “Kỹ thuật viên Nghiêm dường như chẳng đổi chút nào.”
Năm tháng dường như đặc biệt thiên vị . Mười mấy năm trôi qua, Nghiêm Tuyết vẫn giữ nguyên dáng vẻ dịu dàng nhưng vô cùng mạnh mẽ như thuở kỹ thuật trồng nấm mèo mới nhân rộng. Thế nhưng ở cô dường như sự đổi. Trông cô trưởng thành hơn, trí thức hơn, càng toát lên một nguồn sức mạnh tràn đầy sức sống, truyền cảm hứng vươn lên cho những xung quanh.
Giọng Nghiêm Tuyết vang lên bình , hề kích động: “Rất vui vì vẫn quên , và cũng vui khi thấy Trừng Thủy những năm gần đây ngày càng phát triển. Thực , cũng giống như , khi mới bắt đầu nghiên cứu cách trồng nấm, chỉ một suy nghĩ duy nhất là cuộc sống ấm no, hơn.”
Con luôn giải quyết vấn đề thiết yếu mới thể đến lý tưởng. Lúc bấy giờ, cô chỉ một công việc vững chắc để chỗ dựa, đủ năng lực và tự tin để đón em trai đến sống cùng. cùng với sự phát triển của điểm thí điểm, trung tâm thành lập, trọng trách vai cô ngày một lớn hơn. Cô bắt đầu những tham vọng lớn hơn, những tầm xa rộng hơn.
Nghiêm Tuyết cong đôi mày xinh mỉm : “Cũng chính vì tất cả đều chung một tâm nguyện với , nên mới một Trừng Thủy phát triển như ngày hôm nay.”
Một vùng đất vươn lên bao giờ chỉ dựa nỗ lực của một cá nhân, mà tinh thần chịu thương chịu khó vốn ăn sâu cốt tủy của dân tộc, là điều bao giờ thiếu.
Nghiêm Tuyết đưa mắt về một góc đài: “Đầu tiên kể đến kỹ thuật viên của trung tâm nhân giống - Quách Trường An. Anh là đồng hành cùng từ những ngày đầu nghiên cứu cách trồng nấm. Năm đó khi lâm trường Kim Xuyên gặp lũ lụt, cũng chính màng an nguy bản , giúp bảo vệ những mầm hy vọng đầu tiên.”
Giờ đây, mỗi khi Quách Trường An đến bất cứ cơ sở lâm trường nào, còn ai chú ý đến việc tiện tay chân nữa. Những kỹ thuật vững chắc trong đầu chính là chiếc nạng kiên cố nhất của .
"Còn Bí thư Lang Trung Đình. Khi đề xuất việc nấm mèo thể trồng nhân tạo, chính chú quyết đoán trình xin phép Cục. Khi điểm thí điểm chính thức hoạt động, chú thậm chí còn trực điện thoại nhận ít đơn đặt hàng giúp chúng ."
Nay Trừng Thủy lên cấp huyện, Lang Trung Đình cũng trở thành Bí thư Cục Lâm nghiệp huyện. Nghe ông còn từng trực điện thoại, ít cảm thấy vị Bí thư thật thiện, gần gũi. Bản Lang Trung Đình lúc cũng đang đài. Nghe cô , ông bất giác nhớ quãng thời gian Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng còn ở lâm trường Kim Xuyên, và bản ông cũng đang Bí thư tại đó.
Thời gian trôi qua thật nhanh. Chớp mắt ông là sắp sang tuổi sáu mươi. Đợi thêm hai năm nữa, ông sẽ về hưu, vui thú điền viên, trồng hoa, ruộng, ở nhà phụ bế cháu nội.
"Và thể nhắc đến Tỉnh trưởng Cù của chúng ." Nghiêm Tuyết nhắc tới Cù Minh Lý. “Chính luôn ủng hộ nghề trồng nấm mèo của Trường Sơn, và cũng chính bao giờ quên mảnh đất , cất công xây dựng nên khu chợ giao dịch đặc sản vùng núi như ngày hôm nay.”
Kể từ khi Ủy ban đổi tên thành Chính quyền Nhân dân địa phương, Cù Minh Lý đảm nhiệm chức vụ Phó Tỉnh trưởng. Vài hội chợ giao dịch tại Trường Sơn đều do khởi xướng và tổ chức. Có thể , như một, bao giờ quên tâm nguyện ban đầu của .
Những từ nơi khác đến thể hiểu rõ tình hình, nhưng dân địa phương thì vô cùng thiện cảm với vị cựu Bí thư . Đặc biệt là những công nhân viên chức trướng Cục Lâm nghiệp, ngay lập tức đầu vỗ tay tán thưởng. Nếu nhờ tầm xa trông rộng của , cùng tinh thần dám nghĩ dám thực sự, thì nghề trồng nấm mèo thể bám rễ ở Trừng Thủy, ở Trường Sơn, và buổi lễ khai mạc chợ giao dịch sầm uất ngày hôm nay.
Đó là kể trong thời gian đương nhiệm, còn thúc đẩy sản xuất, mở mang đường sá. Hiện giờ ngoài tuyến xe lửa nhỏ, các loại xe tải, xe khách cũng thể bon bon chạy tận các lâm trường và thôn xóm. Bên cạnh đó, các nhà máy phúc lợi ở khắp Trường Sơn đều giống như hồi Nghiêm Tuyết còn ở lâm trường Kim Xuyên và trung tâm nhân giống - ưu tiên tuyển dụng những công nhân viên chức khuyết tật cùng nhà của họ. Riêng Trừng Thủy tới hai nhà máy như thế.
Nghiêm Tuyết bao giờ nhận hết công lao về . Trừng Thủy như ngày hôm nay là nhờ công ơn của tất cả những ai tận tâm cống hiến, và nhờ chính sự cần cù, lam lũ của dân nơi đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-251ngoai-truyen-4-khai-mac-cho-giao-dich-tho-san-vung-nui-truong-son-2.html.]
"Nghề trồng nấm là hạt giống mà tìm , nhưng để nó bám rễ, nảy mầm và phát triển mạnh mẽ là nhờ sự đồng lòng hiệp lực của tất cả . Hiện giờ chúng đang đón nhận những cơ hội to lớn hơn, đồng thời cũng sẽ đối mặt với nhiều thách thức hơn. hy vọng vẫn luôn đoàn kết một lòng, dũng cảm tiến lên phía ."
Giọng Nghiêm Tuyết mang theo ý : “Sức sáng tạo của nhân dân là vô hạn. Có những như Hách Kiến Tú mày mò phương pháp kéo sợi mịn, cải tiến bộ kỹ thuật ngành dệt; những như Hoàng Hữu Nguyên tạo bao sáng kiến cải tiến kỹ thuật ngay trong quá trình việc. Ở Trừng Thủy, chúng , Quách Trường An, và tương lai chắc chắn sẽ sự góp mặt của tất cả quý vị đang đây.”
Ánh nắng mùa thu vương nét mặt cô, sáng ngời và rạng rỡ: “Chúng một cái đầu linh hoạt, tinh thần ngại đổ mồ hôi. tin chắc rằng chúng sẽ mượn ngọn gió xuân của công cuộc cải cách mở cửa , để vươn lên mạnh mẽ như diều gặp gió.”
Đối với họ, Nghiêm Tuyết là một cái tên xa lạ mặt báo, cũng chẳng là một nhân vật xa tầm với trong sách vở. Cô ngay bên cạnh họ, lên từ sự cần cù, trí tuệ, tinh thần lạc quan, bước từng bước vững chãi để thành tựu như ngày hôm nay. Những tấm gương cô nhắc tới đều là những con thật việc thật, ai nấy đều từng , từng gặp gỡ và tiếp xúc. Chính vì lẽ đó, bài phát biểu của cô càng lay động lòng . Khi cô bước xuống bục, tiếng vỗ tay rào rào mãi ngớt.
Rất nhiều từ nơi khác đến tuy quen cô, nhưng khi kể những việc cô suốt bao năm qua cũng bất giác vỗ tay tán thưởng. Một tài năng mang trong tinh thần cống hiến đáng quý, bao giờ cũng xứng đáng đời kính trọng. Huống hồ cô bao giờ chịu dừng bước. Mới rời khỏi Trường Sơn gần ba năm, nay cô mang theo kỹ thuật trồng các loại nấm ăn mới trở về mảnh đất .
Giữa muôn vàn những sạp hàng bán nấm mèo, nhân sâm, mật ong, gian hàng của cô là khác biệt nhất. Phía thì bán nấm hương sấy khô, còn phía bố trí cả một khu trưng bày. Ở phương Bắc, nấm hương là món ăn phổ biến. Đặc biệt, nấm khi sấy khô tỏa một mùi hương nức mũi, khiến ai ngang qua cũng ngoái và ghé hỏi thăm. Vài thương lái tỏ hứng thú, khi hỏi kỹ cách chế biến, liền đặt ngay một lượng nhỏ mang về bán thử.
Về phần khu vực trưng bày ở phía , nội dung còn phong phú hơn nhiều. Ngoài nấm hương, nơi đây còn bày biện từng bầu ươm nấm bào ngư, nấm đùi gà, nấm hầu thủ đang trong giai đoạn phát triển... Một loại nấm yêu cầu ăn tươi, khó trong khâu vận chuyển. Nghiêm Tuyết vốn dĩ hề ý định chỉ bán thành phẩm, mục tiêu của cô là cung cấp phôi giống và truyền dạy kỹ thuật gieo trồng.
Có khi tham quan khu trưng bày quả thực thu hút, liền ngỏ ý xin danh cơ sở nhân giống nấm ăn của cô.
Đương nhiên, đa phần khách vãng lai vẫn nhắm đến nấm mèo và nhân sâm của Trường Sơn, đặc biệt là nấm mèo, khối lượng giao dịch đạt mức vô cùng khả quan. Chuyện cũng cho thấy kỹ năng quảng bá, tuyên truyền của Trường Sơn thực sự .
Cải cách mở cửa mang đến những đổi diện. Bên cạnh sự xuất hiện của các hộ kinh doanh cá thể, ngay cả các chuyến tàu hỏa cũng bắt đầu phục vụ nước nóng và cơm hộp. Đương nhiên, ở thời đại mì gói vẫn thịnh hành. Đồ ăn bán tàu chủ yếu là những suất cơm đựng trong chiếc hộp nhôm hình vuông. Mỗi suất giá ba hào và cần tem phiếu.
Đây là suất ăn đặc biệt của ngành đường sắt, giá còn rẻ hơn cả ở các tiệm cơm quốc doanh, nên luôn hành khách ưa chuộng. Trường Sơn nắm bắt lấy cơ hội để trực tiếp đàm phán hợp tác với phía đường sắt. Giờ đây, chỉ cần là các chuyến tàu về phía ba tỉnh Đông Bắc, hành khách đều sẽ thưởng thức món nấm mèo xào thịt đựng trong những suất cơm hộp nhôm. Và loại nấm mèo chính là đặc sản của Trường Sơn. Với chiến lược quảng bá mạnh mẽ , ngay cả những ý định mua đặc sản núi rừng ở Trường Sơn cũng đều đến mặt hàng .
Bầu khí náo nhiệt kéo dài suốt cả ngày. Sang đến ngày hôm , lượng mới bắt đầu thưa thớt dần. Đến ngày thứ ba, các thương lái từ nơi khác khi chốt xong đơn hàng lục tục về.
Chỉ trong vỏn vẹn ba ngày, khối lượng đặc sản núi rừng chốt đơn thành công vô cùng khả quan. Đó là kể còn các doanh nghiệp kinh doanh đặc sản địa phương khác cũng ngỏ ý hợp tác với chợ giao dịch. Đây là một sự khởi đầu vô cùng thuận lợi. Nếu phát triển chợ giao dịch ở Trừng Thủy lớn mạnh hơn, thì chỉ dựa đặc sản của riêng Trường Sơn thôi là đủ. Nơi đây cần thu hút thêm nhiều nguồn cung cấp hàng hóa chất lượng cao nữa. Càng nhiều nguồn hàng chất lượng, lượng khách đổ về càng đông, từ đó tạo thành một vòng tuần khép kín vững chắc. Có như mới tạo dựng thương hiệu vang danh.
Tất nhiên, đó là chuyện tính toán lâu dài của lãnh đạo Trường Sơn và Trừng Thủy. Còn việc cấp bách nhất hiện tại của Nghiêm Tuyết chính là cơ sở nghiên cứu mới của . Cô cũng nhanh chóng cắt cử nhân viên phụ trách giao hàng. Tranh thủ mãi đến ngày thứ ba, cô mới rảnh rỗi mua chút quà cáp, cùng Kỳ Phóng dắt theo hai đứa nhỏ đến thăm nhà bà mai Đan Thu Phương.
Những đứa trẻ ngây ngô năm nào giờ khôn lớn, những đang độ tuổi tráng niên nay dần già . Cuộc gặp gỡ tình cờ trớ trêu năm xưa nay đơm hoa kết trái thành một mối nhân duyên vô cùng viên mãn. Đan Thu Phương vốn là nhiệt tình, tháo vát. Bà mai cho bao nhiêu , se duyên thành công cho vô cặp đôi. trong đó, Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng là cặp đôi xứng lứa đôi và xuất sắc nhất.
Có lẽ mệnh định sẵn, bao sự trùng hợp ngẫu nhiên cứ thế đan xen , tạo nên một sự an bài tuyệt vời nhất của tạo hóa.
Rời khỏi nhà bà Đan Thu Phương, bé Tri Ngộ bắt đầu giở chứng lười biếng. Cô nhóc níu tay trai đòi bế. Anh trai cũng đành "chấp nhận phận" ngoan ngoãn bế bổng em lên. Nghiêm Tuyết trìu mến hai đứa con của , sang chồng cao lớn bên cạnh: “Ngày mai em rảnh rỗi, là nhà về thăm Kim Xuyên một chuyến .”
Nơi đó mới chính là điểm bắt đầu của tất cả. Nơi mà cô và Kỳ Phóng đầu tiên gặp gỡ, là bệ phóng cho cả tình yêu và sự nghiệp của hai .
Kỳ Phóng mỉm gật đầu. Sáng hôm , cả nhà dắt díu lên chuyến xe khách đường dài mới hoạt động, chiếc xe lộc cộc lăn bánh, đưa họ trở lâm trường Kim Xuyên.
Thế nhưng, đặt chân xuống xe, bọn họ tình cờ đụng độ một cặp mắt hí híp tịt quen thuộc. Kỳ Phóng bất chợt khựng , một cảm giác cạn lời câm nín lâu xuất hiện bỗng ùa về. Đã hơn ba năm, và Nghiêm Tuyết mới về thăm chốn cũ một . Vậy mà ngay đầu tiên xui xẻo chạm trán ngay Tề Phóng…
Nghiêm Tuyết cũng thoáng sửng sốt, nhưng ngay đó cô nhịn , đặc biệt là khi sang thấy vẻ mặt "cạn lời" khó tả của chồng .
Còn Tề Phóng thì chẳng mảy may chú ý đến sự hiện diện của họ. Anh đang dồn hết sự tập trung bé gái đang dắt tay bên cạnh, lắng cô bé líu lo kể chuyện. Cô bé chừng bốn năm tuổi, tết hai b.í.m tóc đuôi cừu vểnh ngược, đôi mắt to tròn, di truyền cặp mí sưng húp đặc trưng của nhà họ Tề. Tính tình cô bé cũng vẻ hoạt bát: “Ba ơi, tối nay con về nhà bà ngoại chơi. Chó nhà bà ngoại mới đẻ cún con đấy ạ.”
"Được, tối nay về nhà bà ngoại nhé." Tề Phóng vẫn giữ bản tính hiền lành như xưa, “Đợi tan , ba con xin phép một tiếng nha.”
Lưu Vệ Quốc và Chu Văn Tuệ đều chuyển lên thành phố sống, ít khi về quê. Nên thành , Tề Phóng khi kết hôn với Lưu Xuân Thải trở thành nửa đứa con trai của nhà họ Lưu. Bản vốn mồ côi cha , nên dứt khoát coi nhà bố vợ như nhà đẻ của . Lưu Đại Ngưu và Hoàng Phượng Anh cũng quý cái tính hiền lành, thật thà chăm chỉ lụng của con rể .
Lưu Vệ Quốc hề ngọn ngành câu chuyện giữa Tề Phóng và Nghiêm Tuyết năm xưa. Anh vẫn thường cảm thán với họ rằng, may mà ở quê còn cô em gái Xuân Thải và em rể tận tụy .
Vẻ mặt của Kỳ Phóng lúc những lời ... thật đúng là khó tả. Bất quá hồi đám cưới của hai đó, cũng từng Tề Phóng học theo Xuân Thải gọi là "Anh Kỳ Phóng", chắc là vẫn thể "tiêu hóa" thôi.
Giờ phút , thấy đối phương chú ý, hai cũng chẳng buồn tiến tới chào hỏi gì. Bọn họ quyết định tự dạo một vòng ngắm cảnh xung quanh, phiền đến bất kỳ ai.
Phía lưng, tiếng cô bé gái vẫn vang lên líu lo: "Ba ơi, con mỏi chân quá." Tề Phóng ngay lập tức bế thốc con gái lên tay. Cô nhóc đung đưa hai chân, vẻ mặt đầy thích thú. Đôi mắt to tròn chớp chớp dáo dác xung quanh chợt thốt lên: “Ba ơi, đằng chị gái để tóc xoăn kìa, con cũng tóc xoăn!”