Chắc là thấy mái tóc xoăn nhỏ nhắn xinh xắn của bé Kỳ Tri Ngộ, Tề Phóng cũng ngoái đầu theo một cái, nhưng hề nhận bóng dáng của Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng.
Sự giúp đỡ ở chợ thuở ban đầu, những nuối tiếc do trời xui đất khiến năm xưa, chung quy thể sánh bằng những năm tháng dài lâu êm đềm bầu bạn bên vợ con.
Anh mặt về phía , dịu dàng với con gái: “Chuyện con với , đồng ý thì mới tóc xoăn nhé...”
Tiếng trò chuyện của hai cha con xa dần. Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng dẫn các con dạo một vòng tìm đến ban quản lý lâm trường, chuẩn mượn một chiếc xe để .
Hiện giờ, bí thư ở Kim Xuyên vẫn là Bí thư Ninh. Ông sống ở đây, vẻ như định gắn bó với chức bí thư cho đến lúc dưỡng lão.
Thấy Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng trở về thăm, ông hai lời liền đồng ý cho mượn xe. Trong lúc chờ điều xe đến, ông còn nán trò chuyện cùng hai về những đổi của lâm trường trong mấy năm qua.
Năm 78, lâm trường bắt đầu điện, đó đến hỗ trợ đào giếng nước tạo áp lực. Từ đó, các hộ gia đình còn vất vả sông gánh nước nữa. Từ khi quốc lộ thông xe, việc lâm trường ngày càng thuận tiện hơn. Công nhân viên chức và nhà ngoài việc trồng nấm mèo, đến mùa xuân còn thể lên núi hái rau rừng để kiếm thêm thu nhập.
Những quen cũ của Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng, hễ ai chịu khó lụng thì nay đều cuộc sống khá giả. Giống như Kim Bảo Chi, nay cô trở thành đội trưởng của đội nữ công nhân đốn củi. Vưu Kim Phượng thì lớn tuổi hơn một chút nên lui về tuyến . Đốn củi vốn là công việc lao động chân tay nặng nhọc, phụ nữ bước sang tuổi 45 là nghỉ hưu .
Nhờ thu nhập ngày càng cao, ở lâm trường đều sống sung túc. Sau khi mở cửa cải cách, hàng hóa bắt đầu các loại đồ điện nhập khẩu, nhà còn sắm cả tivi về xem.
Đang trò chuyện thì chiếc xe goòng gắn máy của lâm trường điều đến. Kỳ Nghiêm Ngộ chạy cạnh đường ray ngó nghiêng thắc mắc: “Sao trông nó giống ô tô thế ba?”
"Thì nó cải tiến từ ô tô mà." Kỳ Phóng quen thuộc bước lên xe, giải thích thêm với con trai: “Lâm trường còn cả xe đầu kéo động cơ đốt trong nữa, ba và xe đó đấy.”
Lúc theo ba chuyển , Kỳ Nghiêm Ngộ mới hơn một tuổi nên còn nhớ rõ nhiều thứ. Bé Kỳ Tri Ngộ thì càng từng đến đây bao giờ. Ngắm cảnh non xanh nước biếc bên ngoài, cô bé mở to đôi mắt tròn xoe đầy tò mò.
Nghiêm Tuyết cảnh vật lướt qua, vẫn thể nhận vài nét bóng dáng năm xưa: “Mẹ nhớ trong rừng sồi bên từng nhộng tằm dại, tiếc là bắt sạch cả .”
Kỳ Phóng "thủ phạm" từng bắt sạch nhộng tằm năm đó bộ như vợ đang , điềm nhiên tiếp lời: “Sau mua ngoài chợ cũng dễ mà, cần cất công lên núi nhặt nữa.”
Kỳ Nghiêm Ngộ liền tò mò: “Nhộng tằm là gì ạ? Chơi vui ba?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-252phien-ngoai-5-muoi-hai-nam-thuo-ban-dau-gap-go.html.]
Bé Tri Ngộ điểm chú ý khác hẳn trai: “Nhộng tằm ăn ạ?”
"Ăn chứ." Nghiêm Tuyết thơm nhẹ lên gò má phúng phính của con gái, “Đợi khi nào mua , sẽ cho con ăn nhé.”
Cả nhà chiếc xe goòng gắn máy chầm chậm chạy lên núi. Tuy thời gian ở lâm trường ngày dài, nhưng dường như nơi cũng lưu giữ những hồi ức khó quên của hai vợ chồng.
Cuối cùng, chiếc xe dừng một vạt rừng. Nghiêm Tuyết ngó xung quanh, chút dám chắc: “Là nơi ?”
"Ừ." Kỳ Phóng trí nhớ vô cùng , nhận những dấu vết quen thuộc nơi đây.
Lúc Nghiêm Tuyết mới cùng chồng dắt các con xuống xe, cảm thán: “Những cái cây trồng năm đó nay lớn ngần .”
Nơi họ đến chính là khu vực đốn củi năm xưa, cũng là nơi mà Nghiêm Tuyết tìm nhưng nhận nhầm thành Kỳ Phóng. Mười hai năm trôi qua, những gốc cây đốn hạ ngày đó vẫn còn, nhưng những mầm cây non gieo trồng nay cao lớn, đan cành lá tỏa bóng mát rượi.
Dọc đường dạo lên núi, khắp nơi đều bừng bừng sức sống, còn thấy cảnh hoang tàn, trơ trọi khi khai thác gỗ như thuở nữa. Cánh rừng cũng giống như đất nước, đều vượt qua những năm tháng gian nan nhất, đang thong thả nhưng đầy kiên định phục hồi sinh cơ, đúng như những gì Nghiêm Tuyết từng năm nào.
Kỳ Phóng bế con gái nhỏ trong lòng, Nghiêm Tuyết dắt theo con trai lớn. Họ cũng bẻ những cây nấm ngưu can già, châm lửa cháy ngún cầm tay để xua muỗi y hệt như hồi xưa. Trên đường , họ còn phát hiện ít loại nấm rừng. Hai đứa nhỏ thấy vui thích nên hai vợ chồng cũng dắt con hái một ít.
Cuối cùng, Kỳ Phóng dừng bước tại một đất. Anh đặt con gái nhỏ xuống, ngước mắt Nghiêm Tuyết, khẽ : “Đến nơi .”
"Đến ba?" Kỳ Nghiêm Ngộ hiển nhiên hiểu chuyện gì, vẫn đang dáo dác quanh. Bé Tri Ngộ thì một bụi cỏ dại chân thu hút sự chú ý.
Chỉ Nghiêm Tuyết là sững , cũng ngước lên chồng . Quả nhiên, đàn ông nắm lấy tay cô, ôn tồn bảo: “Chính tại nơi , đầu tiên gặp em.”
Ngày hôm đó gió tuyết mịt mùng, một con gái chủ động đưa tay về phía giữa trời tuyết trắng, kéo khỏi sự giá lạnh buốt xương .
Cô từng : “Kỳ Phóng, em đến đây là để kết hôn với .”
Khoảnh khắc , cô là vị hôn thê từ hôn , cũng là bất kỳ ai khác, mà chỉ là chính cô. Cô là tất cả những gì trong kiếp , cũng là hồi ức khắc cốt ghi tâm thể nào phai mờ.
— TOÀN VĂN HOÀN THÀNH —