Giai Nhân Ở Bên - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:13:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không bao lâu , bước Sở Vương điện hạ đến quan đạo, đang thẳng về phía trạm dịch.
Công chúa quả thật kìm nén hưng phấn trong lòng, nàng vội ghé cửa sổ , đến khi, đến khi… Mặt Trời ngả về tây, ánh nắng chiếu xuống, tăng lữ bạch y như đạp sáng mà đến, ánh nắng nhiễm vàng vạt áo . Chín vòng sắt tích trượng kêu đinh đang, âm thanh dùng để đuổi tà ám và rắn chuột.
Công chúa liếc Xước Xước một cái: “Tăng nhân tối hôm đó…”
“Chính là Sở Vương điện hạ.” Xước Xước với giọng chắc chắn: “ là duyên phận!”
Công chúa bỗng nhiên cảm thấy áy náy, thì thật sự cứu nàng, nhưng nàng Động Bàn Tơ, chờ chui lưới.
Tiếng vòng sắt lay động ngày càng gần, công chúa thấy rõ khuôn mặt qua khe hở, tĩnh mịch, ôn hòa, từ bi. Nếu chí hướng của quyết định vận mệnh của nàng, tự đáy lòng công chúa cảm thấy thích hợp theo con đường . Bởi vì ít thể rèn luyện khí chất phiêu nhiên xuất trần, lẽ thật sự buông bỏ mới dáng vẻ sạch sẽ, Phật pháp vô biên như .
Mình không ăn được cà chua ~
Hay là thôi bỏ , phá hư tu hành của thật quá thiếu đạo đức, công chúa bỗng nhiên do dự. Không vì , dáng vẻ bạch y của , nàng cảm thấy thiết lạ thường. Cẩn thận nghĩ , lẽ vì thành Hu Nê cũng là màu trắng, thấy , khiến nàng nhớ tới quê nhà.
Công chúa lắc đầu xóa tan do dự, tích trượng chín vòng lắc qua , lúc còn là tiếng va chạm nho nhỏ mà là một chuỗi “đinh đang” dài.
“Hửm?” Công chúa , phát hiện dừng chân ở cửa tre, chỉ lay động tích trượng trong tay chứ bước . Công chúa kinh ngạc: “Chàng gì ? Sao ?”
Gia phó của vương phủ bên cạnh : “Lắc trượng tương đương với gõ cửa, ý tứ là , bên trong nếu tiện thể tự nguyện hóa duyên cho xuất gia.”
Công chúa trố mắt: “Chẳng lẽ chúng phát hiện ?”
Xước Xước phủ nhận: “Nếu phát hiện thì đường vòng .”
Lời cũng lý, công chúa lập tức đưa mắt hiệu cho tên dịch thừa, để ngoài tiếp đón, dù thế nào cũng rước .
Dịch thừa tuân lệnh, dùng sức hít thở bình nỗi lòng, đó cơ mặt khẽ giật, kéo một nụ , nhiệt tình ngoài đón .
“Đại sư…” Dịch thừa lấy bản lĩnh nhịn hót nhân vật lớn , tiến lên cúi đầu khom lưng : “Đại sư từ xa đến, một đường vất vả, mau nghỉ chân thôi, sai cơm chay cho đại sư, chuẩn lương khô và nước cho ba ngày… Mời đại sư mau tiến .”
Đáng tiếc Thích Tâm tiếp thu ý của , nhẹ nhàng cánh tay đang giơ đón lấy tay nải của dịch thừa, chắp tay bái lạy: “Bần tăng cả cát bụi, tiện , chỉ cần miếng bánh tráng là đủ .”
Dịch thừa sửng sốt: “Như , trời sắp tối , đại sư định tìm nơi đặt chân ?”
Ánh chiều tà rơi xuống , mỉm : “Người xuất gia hành tẩu tứ phương, trong lòng tịnh thổ, nơi chốn đều yên giấc.”
Dịch thừa chặn họng, tuy rằng lời của đại sư thiền cơ siêu nhiên, nhưng nhớ tới công chúa Thiện Thiện trợn mắt phượng, chỉ đành căng da đầu tiếp tục thuyết phục.
“Dịch Lâm Tuyền là trạm dịch, trạm dịch mở cửa là vì nghênh khách bát phương, cung cấp chỗ ăn chỗ ở cho quan viên thương lữ đường mệt nhọc. Phật môn chú ý đơn giản, trạm dịch chúng cũng đơn giản, đơn giản cùng đơn giản, đơn giản tất cả mặt, đại sư đúng ?” Dịch thừa nuốt nước miếng, tiếp: “Trạm dịch đơn sơ, cũng chỉ là nơi mái ngói che cho mà thôi. Đại sư uống bát canh nóng, dùng hai miếng thức ăn chay, ngủ ngon một giấc, sáng mai , gì ?”
Mọi cửa sổ ngó xem, quả thực tán dương tài ăn của dịch thừa, ăn giỏi như , ở dịch trạm quả thật là đáng tiếc, nếu theo sứ thần sứ các nước, nhất định thể nịnh hót tìm đông tây nam bắc!
mà những lời cũng đả động Thích Tâm, lui một bước, uyển chuyển từ chối: “Người xuất gia năm , đến chỗ ầm ĩ, ăn ngủ cùng trần khách, nếu dịch thừa tiện, bần tằng sẽ phiền.”
Chàng xong bèn xoay , dịch thừa còn cách nào, chỉ đành gọi một tiếng đại sư dừng bước, lành : “Nếu đại sư , mời đại sự đợi một chút, chuẩn .” Vừa bước nhanh về trạm dịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/giai-nhan-o-ben/chuong-12.html.]
“Làm bây giờ?” Dịch thừa mở to đôi mắt hạt mè hỏi công chúa: “Mài rách môi cũng mời , cũng thể dùng biện pháp mạnh chứ.”
Người đ.á.n.h giặc mười mấy năm, biện pháp mạnh thì ai là đối thủ của , các vị đang nào ai lá gan dám trêu chọc .
Công chúa vẫy tay: “Chuẩn lương khô cho , cho nhiều, chỉ hai cái bánh bao thôi.”
Dịch thừa tuân lệnh xuống nhà bếp. Hữu Ngư hỏi công chúa: “Vậy chúng bây giờ? Hay là bây giờ lao luôn, ép ngài xem chúng khiêu vũ?”
Công chúa suy nghĩ: “Ta sợ ầm ĩ quá sợ. Chẳng may trốn, em cách ngăn ?”
Hữu Ngư lắc đầu, tỏ vẻ bất lực. Nàng lơ đãng đầu Xước Xước, thấy Xước Xước đang ghé cửa sổ, đắm chìm sắc của đại sư Thích Tâm thể tự kiềm chế, miệng lẩm bẩm thôi: “Người Hoạch diện mạo còn giống Sôn hơn cả Sôn. Nếu điện hạ thật sự thể trở thành Vương phi của ngài, cũng coi như duyên trời tác hợp.”
Công chúa nhạo một tiếng, giao dịch mà thôi, duyên trời tác hợp cái gì.
Chẳng mấy chốc dịch thừa lấy giấy dầu bao màn thầu , đưa cho Thích Tâm, hổ : “Chỉ còn hai cái, mong đại sư thứ . Hay là ngài cùng , cơm chay bên trong chắc chắn đủ…”
Đáng tiếc đại hòa thượng mắc câu, chỉ đa tạ, lạy dài A Di Đà phật, đó xoay rời .
Mọi mắt trông mong công chúa, công chúa : “Thủ đoạn của quá cao, bản công chúa mệt tâm.”
Hữu Ngư sờ trâm cài tóc đầu: “Lại để ngài chạy? Tốt cũng gì chứ!”
Công chúa theo hướng rời , ráng đỏ chạng vạng tản , màn đêm dần buông xuống. Trong phạm vi mười dặm quanh trạm dịch bất cứ một hộ gia đình nào, nếu đại sư Thích Tâm chịu ngủ trọ ở đây chỉ thể ở vùng hoang vu dã ngoại.
Đêm đen gió lớn, đúng là thời điểm thích hợp để g.i.ế.c cướp của, công chúa cao giọng sai bảo dịch thừa: “Đi lấy mấy cái bánh rau hẹ đến đây, bản công chúa tự đưa cho đại sư Thích Tâm.”
Rau hẹ tráng dương, thật đúng là dụng tâm hiểm ác. Chờ đến khi bánh bột ngô rau hẹ lò, công chúa bao bánh bột ngô , tay trái kéo tay nải, tay cầm theo bình rượu hồ lô, lên xe ngựa, một đường chạy dọc bờ sông đuổi theo đại sư Thích Tâm.
Xe dừng ở xa, phong cảnh nơi tệ lắm, sáng đầy trời, đất trời giao hòa, rốt cuộc đại sư cũng xuất hoàng tộc, tình thơ ý họa trong xương cốt bao giờ mài mòn.
Tựa như hiện tại, đốt một đống lửa ở bờ sông, củi lửa hãy còn thiêu đốt, xếp bằng bên. Ánh lửa hắt đầy cõi lòng , khuôn mặt như mạ một lớp vàng kim. Bởi vì diện mạo hơn , công chúa cảm thấy đầu trọc chướng mắt, trái còn cảm thấy thoải mái mát mẻ.
Công chúa đổi xiêm y, nàng một đôi giày thêu, xách đèn lồng dẫm qua cỏ dại tới. Lá cỏ dại răng cưa nho nhỏ, cứa qua cẳng chân non mịn của công chúa, kéo theo từng cơn ngứa nhè nhẹ.
Nhẹ nhàng qua, đại sư như thấy gì, công chúa cảm thấy lúc là nắm quyền chủ động, nàng tươi, đặt tay nải xuống áo choàng của : “Đại sư, bánh bột ngô mới nồi, ăn hai cái nhé?”
Chàng xếp bằng, vị trí của bánh bột ngô hổ, bởi chỉ mở mắt , dịch tay nải sang một bên, chắp tay cúi đầu : “Đa tạ thí chủ.”
Công chúa nhe răng , dịu dàng : “Đừng gọi thí chủ, gọi là Yên Vũ . Yên Vũ là nhũ danh của , khi rời khỏi Thiện Thiện thì ai gọi như nữa. Ta và đại sư xa lạ, sớm muộn gì cũng là một nhà, đại sư gọi như sẽ vẻ mật hơn.”
Ánh lửa ấm áp, đôi mắt công chúa sáng rực, nàng khí chất đối lập đặc biệt, tỷ như khuôn mặt yêu diễm lõi đời, hành vi cử chỉ ngây thơ hồn nhiên.
Đại sư Thích Tâm dù bất đắc dĩ cũng ngước mặt nàng, tứ đại giai thu nàng . Chàng vẫn tao nhã lễ phép hành lễ với nàng như : “Thí chủ bố thí, bần tăng vô cùng cảm kích, nhưng sắc trời tối, vùng hoang vu dã ngoại nhiều côn trùng rắn rết, mời thí chủ trở về thôi.”
Công chúa đụng cái đinh mềm cũng nhụt chí, nàng xổm xuống mặt : “Đại sư, trong Phật môn của ngài quy định thể từ chối chỉ vì bố thí ít ?”