Giai Nhân Ở Bên - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:13:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi đến gặp đại sư, nàng tháo vòng sa ba xuống, dốc hết sức tản thở Sôn mê , quan tâm cảm nhận của khác.

Thích Tâm ôn hòa xa cách: “Bố thí đều là hiền, thích kết thiện duyên, phân chia dày mỏng đắt rẻ sang hèn.”

“Vậy là .” Công chúa vui mừng : “Đại sư, bố thí một đoạn múa phi thiên, ngài thể cô phụ thịnh tình của tín nữ, xem chính là trái với quy định Phật môn.”

Nàng là mục đích càn quấy, cũng rốt cuộc nàng lấy tinh lực, nơi bày tư thế dáng quyến rũ, nơi thổi một khúc nhạc du dương bay bổng, còn đ.á.n.h lên trống da.

Công chúa vội đặt hồ lồ xuống mặt : “Ta còn mang theo nước, nước tinh khiết, ngài uống cái .” Sau đó nàng giơ tay, nửa cánh tay cùng eo liễu váy lụa lưu tiên lộ . Điệu múa Phi thiên trang nghiêm huyền diệu linh động, vòng eo đong đưa đều mang sóng thu xuân sắc…

Kết quả d.a.o động, mắt mũi mũi tim tụng kinh.

Mình không ăn được cà chua ~

Công chúa cực kỳ vui: “Đại sư, nhảy ?”

Thích Tâm rũ mắt : “Người xuất gia xem vũ nhạc, thí chủ thứ .”

“Khiêu vũ coi là bố thì ? Ta trợ hứng cho đại sư, rõ ràng thành ý.” Công chúa buồn bực : “Vừa ngài bố thí chẳng phân biệt dày mỏng đắt rẻ sang hèn… Ha, ngài là xuất gia mà dám dối?”

Vốn là một đêm thanh tịnh, giờ nàng loạn đến gà bay ch.ó sủa, Thích Tâm thở dài một : “Nên bần tăng với thí chủ , và thí chủ khả năng cùng , hà tất đau khổ dây dưa.”

Công chúa xong cũng nôn nóng, vẫn thản nhiên nhảy múa như , váy lụa cánh tay gió thổi về phía , như rắn nước linh hoạt cọ qua bên .

“Nếu ngài, bắt sang Thiên Tuế, chuyện dù là ngài thì tất cả cũng vì ngài mà nên, ngài thoát quan hệ.” Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt công chúa càng thêm mê , giọng nàng thật nhẹ, như uy hiếp, như dụ dỗ: “Bản công chúa phí lớn sức lực như cũng dễ dàng, nếu cuối cùng đưa cho Hoạch khác đồ ăn, đại sư niệm kinh mười đời cũng chuộc tội nghiệt . Vẫn nên tục , Sở Vương cho , hoặc là ngài tục cưới , đó xuất gia, đây cũng là một việc công đức, ngài thấy ?”

Thích Tâm thong thả vân vê hạt bồ đề, đại khái cảm thấy nàng yêu cầu như với một hướng Phật là cực kỳ vô sỉ. Chẳng qua xuất gia kỵ giận dữ, nàng chiêu bất ngờ và vô lễ, đều thông cảm cho qua.

“Nếu thí chủ đồng ý thì bần tăng sẽ thư cho bằng hữu cũ, để sắp xếp hộ tống thí chủ về Thiện Thiện.”

“Sau đó thì ? Dưới cơn giận dữ, hoàng đế Thiên Tuế phát binh đ.á.n.h Thiện Thiện, đến lúc đó khắp nơi đầy xác c.h.ế.t, đại sư nghiệp chướng nặng nề, nhỉ? Huống hồ cũng thích vương phủ của ngài, lầu các xây , đồ ăn ngon…” Ban đầu công chúa còn nhẫn nại chuyện phiếm với , cùng phát hiện những nỗ lực đều như ném đá nước, lúc rốt cuộc nàng cũng nổi giận: “Này, mệt c.h.ế.t mệt sống bận rộn nửa ngày, thế mà ngài cũng , quá đáng ? Tốt ngài cũng cho ít nhược điểm của ngài để ép ngài tục chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/giai-nhan-o-ben/chuong-13.html.]

Công chúa kêu lên, cũng kêu luôn nỗi tủi trong lòng thức tỉnh. Công chúa một nước lưu lạc đến cảnh dùng sắc dụ , chẳng lẽ bi ai ? Thiên Tuế quốc ai nấy cũng tự đại, chỉ áp bức nữ t.ử nhu nhược là nàng. Thiên ngôn vạn ngữ khó thành nước trong mắt, công chúa nỗ lực nhịn, để nước mắt rơi xuống, nàng mặt , oán giận : “Nhảy nửa ngày, khát c.h.ế.t…”

Thích Tâm đưa hồ lô sang, công chúa giơ tay nhận lấy, tháo nút hung hăng uống một ngụm to.

Thiêu Đao T.ử chính tông, ngụm rượu nóng bỏng một đường từ cổ xuống dày, công chúa ngây , phát hiện là rượu thì kịp phun , “ực” một tiếng, rượu nuốt xuống bụng.

Lúc nước mắt thật sự chảy , nàng một tay che miệng, một tay căm giận chỉ : “Người trong Phật môn! Lòng mang từ bi!”

Vừa mất phu nhân thiệt quân, tầng tầng lớp lớp đả kích, công chúa cảm nhận thế đạo gian nan.

“Trạm dịch sắp xếp ngài , dẫn đuổi tới nơi . Tối lửa tắt đèn, còn nhiều muỗi, cỏ còn cứa rách da…” Công chúa thở hồng hộc nhấc làn váy lên: “Ngài chân xem, tất cả đều là vết máu, ngài hại c.h.ế.t , !” Càng càng khổ sở, công chúa ngửa mặt lớn: “Ta là tạo nghiệt gì mà chịu khuất nhục thế ! Không bởi vì Sôn , Sôn xứng đáng Hoạch các coi là khỉ chơi đùa ? Lại ngài là một kẻ ăn thịt, hòa thượng cái gì, bao nhiêu việc , thật vẻ!”

Thích Tâm đột nhiên mắng té tát, bởi vì hướng Phật lâu ngày, cũng bực, chỉ là thấy nàng nước mắt giàn giụa, khỏi đồng tình nàng, bèn lên chắp tay : “Chuyện quả thật là do , sẽ tự thư cho bệ hạ, cho thấy quyết tâm của . Thí chủ về Thiện Thiện , Thiên Tuế sẽ khởi binh xâm chiếm Thiện Thiện, bần tăng thể đảm bảo cho thí chủ.”

Công chúa hít mũi: “Đảm bảo? Nếu ngài còn ở triều thì tin tưởng sự đảm bảo của ngài, nhưng bây giờ ngài về vườn, dựa cái gì mà đòi đảm bảo?”

Cái tức khắc cục diện bế tắc, công chúa căn bản tin . Làm khổ lẫn cách , Thích Tâm : “Thí chủ vẫn nên về , vùng hoang dã cỏ mọc thành cụm, thí chủ nên ở lâu.”

Công chúa mềm mỏng : “Ta ở lâu cũng là vì ngài, cỏ thương cũng là vì ngài. Ngài vẫn nên ngoan ngoãn về cùng , hồng trần còn nhiều và việc thú vị, ngẫm cẩm y ngọc thực, ngẫm giường rộng gối êm, còn …” Vừa nháy mắt: “Ta.”

Thích Tâm nhịn đỡ trán.

Chàng hướng Phật, coi như thuận buồm xuôi gió, thuận lợi hiểu thấu đáo, thuận lợi tuệ căn, nếu gì bất ngờ xảy , ngày tham thiền đả tọa, nước lặng gợn sóng, triệt để hiểu cái ngoài ngũ hành, cả đời trôi qua chỉ trong giây lát. Hiện tại vị công chúa Thiện Thiện tới, bản lĩnh càn quấy xứng thiên hạ nhất, trong thời gian ngắn chỉ sợ tống cổ . Trụ trì từng , con đường tu hành trắc trở, đại khái đây chính là bắt đầu trắc trở !

Cũng may chỉ là trắc trở, dù cho nhấp nhô một chút nhưng coi như lên kiếp .

Thích Tâm cảm thấy cần chuyện rõ ràng với vị công chúa , bèn : “Thí chủ đến Thượng quốc, chắc từng chuyện cũ của bần tăng, ngày xưa bần tăng sát nghiệp quá nặng, bây giờ buông đao xuống, Thiên Tuế thiếu một vị chiến tướng, mười hai nước thái bình hơn nhiều, đây là điều duy nhất thể cho thương sinh khắp thiên hạ. Bần tăng một lòng hướng Phật, tâm chắc như bàn thạch, tuyệt đối khả năng sửa đổi, thí chủ cần đau khổ ép buộc.”

“Vậy chuyện của hóa giải thế nào đây?” Công chúa nghiêng đầu : “Ta chỉ một con đường thể , đại sư cứu vớt sinh linh thiên hạ, chỉ cứu vớt , thật thể nổi! Ta cho ngài, ngài yêu trời yêu đất, đều là tình yêu sáo rỗng, ngài yêu mang phiền toái đến cho ngài như mới là thật sự yêu, chỉ cần thuyết phục chính , con đường tu hành của ngài mới thuận buồm xuôi gió. Trong lòng Phật cũng nhất định xuất gia, dựng một nơi trong phủ, xây một tượng Phật, ngày ngày niệm kinh tượng, cũng giống .”

Loading...