Giai Nhân Ở Bên - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:13:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con nàng, ngày thường chí hướng gì lớn, cũng hiểu cái gì gọi là ý thức chịu gian nan cực khổ, nhưng nàng một điểm , chính là yêu nước. Vì tương lai Thiện Thiện, vì giang sơn thể truyền tới tay bọn nhóc gọi nàng là hoàng cô, nàng cần thiết dùng hết tâm lực khiến Thích Tâm về Sở Vương. Thân nhân quê nhà nàng gian khổ cũng , dù nàng tất cả ca tụng công đức. Lại đại nghĩa quốc gia dần chuyển thành ân oán cá nhân, cần dùng biện pháp gì, nàng lập chí trở thành ác mộng của Tiêu Tùy.

Cuối cùng Hữu Ngư xách một túi vải bố , vật còn sống bên trong nhảy nhót hăng hái, Hữu Ngư giơ túi lên phía : “Rắn lục gầy, vẻ ngoài giống Trúc Diệp Thanh, độc mạnh, điện hạ thể dùng kỹ thuật diễn bù .”

Công chúa nhăn mày: “Còn con khác ?”

Hữu Ngư chần chờ, đó chậm rì rì ngoài cửa, xách một túi khác : “Rắn cạp nong, rắn độc mạnh nhất Thiên Tuế, nó c.ắ.n miệng vết thương sẽ sưng to, nếu chữa trị kịp thời, chỉ cần hai canh giờ là sẽ mất mạng.”

Công chúa xong, lập tức nhận lấy con rắn lục gầy chút do dự, nàng dũng cảm vung tay lên: “Xuất phát!”

Công chúa chuẩn hành trang đơn giản, theo đại sư Thích Tâm suốt mấy dặm đường.

Người xuất gia xe ngựa, một đôi giày rơm, một cây tích trượng, cộng thêm một tay nải nhỏ chính là bộ gia sản của .

Dọc đường , công chúa quan sát cẩn thận, cảm thấy kỳ quái, Vương gia chiến công hiển hách như cách nào mà quên hết phồn hoa, trở về dáng vẻ ban đầu của sinh mệnh . Chàng lộ phí, suốt dọc đường dựa hóa duyên, những bố thí giàu , nhưng lòng tín nhiệm chất phác nhất đối với xuất gia. Hoặc là một chén cháo loãng, hoặc là mấy cái màn thầu, đưa cho , tuyệt bắt bẻ, cực kỳ thành kính chắp tay niệm một tiếng A Di Đà phật. Sau đó thêm đoạn đường, tìm một cây đại thụ, xuống gốc cây, tụng kinh ăn cơm theo yêu cầu nghiêm khắc của Phật môn.

Khi ngươi , tuyệt đối cái phong trần mệt mỏi của hành cước màn trời chiếu đất, quần áo lúc nào cũng sạch sẽ dính bụi đất. Tuy rằng công chúa tình nguyện, nhưng cũng thể thừa nhận mặt của đều xuất sắc hơn , khi tướng lãnh hiệu lệnh quần hùng, khi xuất gia khoác áo cà sa, theo gió phiêu bạt, góc cạnh rõ ràng. Không tin ngươi xoa nắn xem, chắc chắn sẽ thấy mũi nhọn giảm , nếu xoa mạnh tay, khi còn ngươi đứt tay cũng nên.

Mình không ăn được cà chua ~

Công chúa thở dài một : “Người một lòng thành chí hướng xuất gia vĩ đại, bám lấy ngừng khó dễ, thật quá nên.”

“Điện hạ ý định rút lui ạ?” Hữu Ngư gật đầu: “Cũng , chúng dọn dẹp về nhà .”

Hữu Ngư tương đối tán thành chuyện lâm trận bỏ chạy, thế nào phận của cũng bình thường, thủ đoạn càng bình thường. Khí thế của một mạnh bao nhiêu, bình thường cảm nhận , nàng hiểu chút võ công mèo cào, đến gần một chút là “lông tơ dựng ”. Giác quan thứ sáu cho nàng , dễ chọc, theo đến giờ cuối cùng quyết định từ bỏ là một lựa chọn tồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/giai-nhan-o-ben/chuong-15.html.]

công chúa thể việc theo cảm xúc, cần lấy đại cục trọng: “Thiên Tuế là nơi em đến thì đến, thì ? Ta nghĩ kỹ , thành công thì xả , Sở Vương tục, sẽ tìm am ni cô bên cạnh chùa Đạt Ma để xuất gia. Ngài hòa thượng, ni cô, chừng tương lai cơ hội phát triển.”

Xước Xước “oa” một tiếng: “Có điện hạ thích ngài , chiêu thế cũng nghĩ !”

Công chúa xoa huyệt thái dương: “Đây là còn cách nào cả, như thế bản công chúa cũng coi là mở đường cho ni cô Sôn ở Thiên Tuế, tương lai sách sử thể lưu vài dòng Công chúa Thiện Thiện mắc bệnh tương tư Sở Vương, cầu mà , đành xuất gia ni, các em xem, cũng coi như tên họ.”

Có tên họ là giả, nhưng cách đến tình hình thực tế lớn. Hữu Ngư hỏi: “Điện hạ, cần mặt mũi ?”

Công chúa nghiêng tựa thành xe, ánh nắng dịu nhuộm đỏ khuôn mặt nàng, công chúa giơ tay lau mặt: “Lịch sử đều là thắng , em cho rằng sử quan Thiên Tuế sẽ ghi Công chúa Thiện Thiện dứt khoát xuất gia để chống vận mệnh ?” Công chúa chán nản: “Thứ như mặt mũi , quan trọng như vẫn nghĩ .”

Đương nhiên đến bước đồng nghĩa với việc cùng đường, vì tránh cho tình huống bi t.h.ả.m xảy , bây giờ vẫn nên nỗ lực một phen.

Hữu Ngư đ.á.n.h xe ngựa, lặng lẽ vòng tới con đường đại sư Thích Tâm nhất định qua, công chúa xách túi rắn nhảy xuống, đầu căn dặn: “Các em cách xa một chút, quen ở đây, thả lỏng tay chân .”

quen, nàng sẽ rụt rè theo bản năng, mặt Tiêu Tùy thì nhất định. Dù phụng chỉ quyến rũ, nàng thích dáng vẻ đại sư thể tránh thoát, thể nàng.

Công chúa ngẩng đầu ở ven đường, xem xem, thấy tiếng vòng đồng của tích trượng va chạm .

Nói thật, các nàng đuổi theo , lấy kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm của , khả năng phát hiện. Trong lòng công chúa vẫn sợ , thứ nhất Hoạch, thứ hai dẫu cũng lớn tuổi hơn nàng. Cái khiến nàng sợ hãi, mật lệnh của Thái hậu, cũng phận của , chỉ đơn giản là giới luật thanh quy của Phật môn mà thôi.

“Phật pháp quảng đại, để cho tín nữ như ước nguyện .” Công chúa xổm ở ven đường lẩm bẩm: “Trong Phật môn thiếu một hòa thượng cũng , Thiên Tuế thiếu một vị Sở Vương, sẽ gặp chuyện đó.”

Thời tiết giữa Xuân dần bắt đầu nóng bức, giờ ngọ, mặt đất huân nóng. Bên đường, rốt cuộc cũng xuất hiện bóng mặc bạch y, giày cỏ, đầu đội mũ trắng rèm, công chúa kích động thôi, nỗ lực kiềm chế tâm trạng nhảy nhót, nàng luống cuống tay chân kéo túi rắn .

Loading...