Hành Trình Vả Mặt Showbiz Của Ảnh Hậu - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-08-20 13:54:05
Lượt xem: 4
Con cơ chế tự bảo vệ.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Trong cơn sợ hãi tột độ, adrenaline sẽ tiết đến cực hạn, sự kích thích sẽ trực tiếp khởi động phản ứng ứng phó của đại não. Có nghiên cứu khoa học chứng minh, khi con thấy cổ họng của kẻ săn mồi, cơ chế sẽ kích hoạt.
Và nỗi kinh hoàng tột độ mà Giang Vũ đang đối mặt lúc , chính là màn kịch nóng bỏng đang diễn cánh cửa .
“Trần Hiên, đừng như … Giang Vũ sắp về …”
“Anh ăn sườn xào chua ngọt ở quán Hiên Ngự, cô , cô từ đây đến quán Hiên Ngự ít nhất cũng mất một tiếng rưỡi." Người đàn ông khẽ, hôn lên gò má trong lòng: “Từ Phượng, thời gian đó đủ để chúng "chuyện chính" ?”
Giang Vũ lặng ngoài cửa phòng, thấy tiếng ngọt ngào quen thuộc của cô bạn .
Cô nghĩ sẽ đẩy cửa xông , lóc om sòm, chì chiết đôi nam nữ phản bội , ít nhất cũng hỏi cho nhẽ, họ thông đồng với từ khi nào, tại đối xử với cô như , liêm sỉ , hổ .
cô .
“Trần Hiên, như …”
Lời nhấn chìm trong một nụ hôn sâu, một lúc mới giọng của Quý Từ Phượng: “Giang Vũ đáng thương thật đấy.”
“Người đáng thương là mới đúng chứ? Người thích giờ chỉ em, tiếc là ông cụ Quý gia tuyệt đối sẽ đồng ý gả em cho . Tại cưới cô , chẳng lẽ em ?”
Trong những lời thủ thỉ mật, vang lên một trận ngọt ngào tự hiểu trong lòng.
Chân tay Giang Vũ cứng đờ, cô ngơ ngác chằm chằm những đường hoa văn chạm khắc kiểu Âu tinh xảo cửa, m.á.u trong như đông trong phút chốc. Âm thanh lớn, tựa như lời thì thầm, nhưng khi lọt đầu cô, rõ ràng đến mức khiến cô gần như phát điên.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm tay nắm cửa kim loại, cô đột nhiên rụt mạnh tay , xoay bỏ , bước chân thật nhẹ. Cánh cửa đặt riêng, ổ khóa nặng nề khớp khung cửa, hai đang chìm đắm trong hoan lạc đều phát hiện từng trở về.
Cửa lớn đóng , Giang Vũ mờ mịt quanh, loạng choạng bước cầu thang bộ thoát hiểm. Cô lảo đảo, buông thõng tay, túi giấy đựng sườn xào chua ngọt và canh chua cay đổ đầy đất.
Nước canh và đồ ăn trộn lẫn , mùi chua ngọt cay nồng tràn ngập cầu thang. Giang Vũ đột nhiên hít một thật sâu, vịn góc tường nôn mửa dữ dội. Nước mắt tuôn trào, chảy dài ngũ quan diễm lệ của cô, lã chã rơi xuống sàn nhà bóng loáng, trông t.h.ả.m hại đáng thương.
Đợi đến khi mật cũng sắp nôn hết, cô chẳng những bình tĩnh , mà đầu óc như biến thành một nồi hồ đun sôi, quấn thành một khối, thiêu đốt lý trí của cô.
Lúc , Giang Vũ nhớ nhiều chuyện.
Quý Từ Phượng là bạn cùng phòng đại học của cô, cả hai đều là những cô gái xinh như hoa, dung mạo của cô thậm chí còn hơn cô tamột bậc. Thế nhưng trong mối quan hệ , cô luôn ở vị thế thấp kém, ngay cả cái tên của Quý Từ Phượng, cô cũng cảm thấy độc đáo và ngưỡng mộ, tự thấy một chữ "Vũ" của thật nhạt nhẽo vô vị.
Tự ti là một thứ tình cảm phức tạp, tính cách nhút nhát lương thiện của Giang Vũ khiến cô ngưỡng mộ mà dám ghen tị. Sự chênh lệch về gia thế khiến tầm và cách ăn mặc của Quý Từ Phượng đều vượt xa cô. Cảm xúc theo chân đôi "bạn " lâu, từ lúc rời trường đại học, bước xã hội, thậm chí đến khi mỗi bước hôn nhân… Lâu đến mức, cô quen với sự hèn mọn, quen một chiếc lá xanh.
Giang Vũ lạc quan nghĩ rằng, Từ Phượng giỏi hơn cô là chuyện đương nhiên.
Cô chỉ cần Doãn Trần Hiên là đủ , đàn ông xem cô như báu vật là đủ .
Vì , cô đè nén bản tính e thẹn của , cố gắng leo lên trong giới giải trí, dùng cách để giúp xoay sở, mỗi một hợp đồng quảng cáo sắp hết hạn, mỗi một đồng cát-xê từ những bộ phim rác, đều chảy quỹ khởi nghiệp của , tiêu tốn cả thanh danh và vị thế vốn chẳng bao nhiêu của cô.
Cô hèn mọn đến mức hóa thành bùn đất cũng chẳng , chỉ nguyện phân bón, để đàn ông tài hoa thể kiêu hãnh bước tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hanh-trinh-va-mat-showbiz-cua-anh-hau/chuong-1.html.]
Cha cô cũng từng như , cho cô ăn học thì ích gì? Chẳng thà sớm ngoài , giúp em trai một cuộc sống đại học t.ử tế. Cô lớn lên xinh , học giỏi đến , cũng chỉ là con gái, hầu hạ cho đàn ông trong nhà là .
Hoàn cảnh khó khăn sẽ rèn luyện nên sự nhẫn nại, con nhà nghèo luôn lo toan sớm, nhưng dù kiên cường đến , dù quen chịu khổ thế nào, cũng giới hạn của nó. Và giới hạn của Giang Vũ, chính là Doãn Trần Hiên.
Dòng cảm xúc tích tụ bao năm hội thành sông lớn, cuối cùng phá tan con đê lý trí.
Mặt Giang Vũ vô cảm, bước về phía sân thượng.
Thành phố K mấy năm gần đây phát triển nhanh chóng, từ sân thượng thẳng xuống là một khung cảnh phồn hoa vô cùng, đèn đường soi sáng những con phố vắng vẻ, tựa như một chậu kim cương đ.á.n.h đổ, lấp lánh rực rỡ.
Trên một trong những con đường , một chiếc BMW M6 lao vun vút qua.
Trên chiếc xe thể thao màu đỏ, là một phụ nữ tính cách trái ngược với Giang Vũ, mặc một bộ lễ phục hội đỏ rực.
Người phụ nữ môi đỏ mọng, da trắng như tuyết, dáng uyển chuyển.
Tai Bluetooth của cô cũng màu đỏ, đính đá lấp lánh, khoe mẽ đến từng chi tiết.
Nghe xong một tràng lên án của bạn trai cũ, cô thở dài một : "Tịch thiếu, đấy, em bao giờ thói quen với cũ."
"Vậy thì chúng đừng chia tay nữa! Chúng môn đăng hộ đối, thể cầu hôn em ngay lập tức. Em tổ chức đám cưới ở , hưởng tuần trăng mật ở , nhẫn kim cương to bao nhiêu đều thể đáp ứng, chỉ cần em đừng liên lạc với thằng họ Lý nữa, về bên ! Không lăng nhăng nữa, chỉ chung thủy với một …"
Nói đến cuối cùng, giọng đàn ông gần như là cầu xin.
Mà cô càng thành thục hơn.
"Tịch thiếu, nhắc đến một từ mà vĩnh viễn thể nào xuất hiện trong từ điển của em."
Hắn nhịn mà c.h.ử.i mấy câu tục tĩu.
Người phụ nữ nghĩ ngợi, tự thấy thoát ly khỏi loại thú vui tầm thường như "đua xe tang, nhảy disco mộ", quyết định dùng tình để lay động, dùng lý để thuyết phục bạn trai cũ: "Lúc em lướt Weibo, một câu, bên cạnh ai thì sẽ cô đơn, trong lòng ai thì sẽ trống rỗng."
"Thì ? Em cái gì?"
"Mấy các , một giúp em cô đơn, một giúp em trống rỗng, thế chẳng là ?"
Một sự im lặng kéo dài đáp sự trơ trẽn của cô.
Hắn hít một thật sâu, nghiến răng nghiến lợi: "Tần Khanh, loại tiện nhân như cô, sớm muộn gì cũng ngày gặp báo ứng!"
Chiếc xe thể thao nhẹ nhàng lướt khu dân cư cao cấp, gió đêm gào thét, thổi tung mái tóc dài của cô, mà nụ bên môi cô càng thêm tùy ý và ngông cuồng, tiếng trong trẻo cắt ngang màn đêm yên tĩnh.
"Em chờ nha."
Giây tiếp theo, Giang Vũ với vạn niệm tro tàn, từ sân thượng nhảy xuống, lệch một li, đè trúng chiếc xe thể thao .