Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 1: Năm lớp Bảy

Cập nhật lúc: 2026-09-02 00:40:43
Lượt xem: 204

Năm Nam Cửu học lớp Bảy, kế sinh một em trai. Bố cô, Nam Chấn Đông, vui mừng đến mức khép miệng, túc trực ở bệnh viện suốt một ngày một đêm, quên bẵng mất ở nhà vẫn còn một cô con gái đang ôm bụng đói. Đợi đến khi Nam Chấn Đông nhớ Nam Cửu, việc đầu tiên ông khi lao về nhà là tống cô sang nhà đẻ.

Con gái của đẻ và dượng Nam Cửu mới đang lẫm chẫm tập . Cô em gái bước vững, thường xuyên va vấp trầy xước chỗ , ngã đau chỗ , nên cả nhà cứ xoay quanh con bé. Dượng ưa gì Nam Chấn Đông, hai từng đ.á.n.h mấy năm , thế nên ông cũng chẳng nề hà gì cô con gái mà gửi đến. Từ ngày Nam Cửu bước chân nhà đó, dượng việc gì cũng kiếm chuyện gây ồn ào, cãi vã với cô. Hễ họ cãi là cô em gái rống lên, cả nhà cả cửa suốt ngày gà bay ch.ó sủa, ầm ĩ yên.

Nam Cửu ở mấy hôm bỏ . Lúc rời , cô chỉ mang theo chiếc ba lô của cùng chút tiền bố để . Chẳng ai một con bé con cách nào vượt cả trăm cây để tìm ông nội. Về khi lớn gặng hỏi, cô chỉ bảo là xe khách đến.

Chuyến xe buýt cuối cùng mà Nam Cửu dừng ở một thị trấn cách Nam Thành ba mươi cây . Cô lầm lũi theo dòng bước xuống xe, tiền chẳng còn bao nhiêu. Hai bên đường trơ trọi, chẳng lấy một dải cây xanh che bóng mát. Tay chân cô bủn rủn, bụng đói đến mức lưng dính sát ngực.

Chẳng mấy chốc, những xuống xe cùng cô xa. Trên con đường nhựa ngập nắng gắt chỉ còn một bóng dáng cô, cùng một chiếc Passat màu đen đỗ tít đằng xa.

Nam Cửu bước loạng choạng về phía chiếc Passat. Quãng đường mấy trăm mét mà cô còn nhọc nhằn hơn cả chặng đường hàng trăm cây lúc mới tới. Nắp ca-pô chiếc xe đang mở, bên trong chỗ nào bốc khói nghi ngút, một đàn ông đang nhoài nửa trong khoang máy.

“Xe chú hỏng ạ?” Nam Cửu nắm chặt quai ba lô, rụt rè thò đầu ngó nghiêng.

Dáng vẻ đàn ông khựng , lẽ ngờ con đường vắng vẻ đột nhiên mọc một đứa trẻ. Anh chống tay, đầu liếc , thấy một cô bé mặc đồ thể thao, buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu đang cạnh xe.

“Cháu từ nơi khác đến ?” Mái tóc đàn ông dài, vài lọn tóc lòa xòa vương bên thái dương. Đôi mắt phượng giấu những sợi tóc toát lên vẻ sắc sảo bẩm sinh.

“Sao cháu cho chú ?” Nam Cửu thấp hơn một khúc, ngang bướng ngẩng cao cổ, giơ tay che nắng trán.

“Định thế?” Áo thun đen cộc tay của đàn ông vén lên tận ngực, để lộ vòng eo săn chắc. Vừa , tiện tay vuốt vạt áo xuống.

“Xe chú sửa ?” Nam Cửu trả lời mà hỏi ngược .

Người đàn ông nắng rọi đến nhíu mày, xương mày cao hắt xuống một vệt bóng đổ: “Chưa chắc.”

Khoảng hơn mười phút , xe nổ máy . Người đàn ông hạ nắp ca-pô xuống, bèn thấy cô bé đang ôm ba lô xổm cạnh cửa xe. Con bé cứ im lặng bệt ở đó hóng sửa xe suốt mười mấy phút, hai má nóng bừng đỏ ửng.

Nam Cửu báo địa chỉ "Quán Mạo Nhi". Người đàn ông mở cửa cho cô bé lên xe, tiện tay ném luôn chai nước suối duy nhất còn xe cho cô.

Chiếc Passat chạy thẳng một mạch về hẻm Mạo Nhi. Giây phút thấy cháu gái, ông cụ Nam nhổ toẹt cọng trong chén, vội vàng dậy chạy đón. Vừa sờ lên cháu, ông thấy con bé nóng rực, sốt đến mức mê man. Ông cụ Nam lập tức gọi đàn ông, bảo lái xe thẳng đến bệnh viện.

Tại phòng truyền dịch của bệnh viện, Nam Cửu giường bệnh. Người đàn ông trẻ tuổi lái chiếc Passat rời một lúc . Anh mua cơm hộp, nâng đầu giường lên, mở hộp cơm đặt mặt Nam Cửu, còn bản thì lùi mấy bước, xuống chiếc ghế nhựa.

Ông cụ Nam ngoài hành lang bệnh viện gọi điện thoại, đầu dây bên là con trai ông, Nam Chấn Đông. Trận c.h.ử.i bới dõng dạc kéo dài ròng rã năm phút đồng hồ, mãi đến khi y tá nhắc nhở, ông cụ mới hậm hực cúp máy.

Nam Cửu ăn no nê, truyền xong một chai nước biển nên tinh thần hồi phục ít. Thấy đàn ông đưa về những mà còn ông nội kéo đến bệnh viện trông chừng , cô thì thầm với ông nội đang : “Sao ông gọi đó đến đây, ông trả tiền xe cho chú ?”

Ông cụ Nam vẫn nguôi giận, phùng mang trợn mắt mắng: “Tiền xe cái gì mà tiền xe, nó là con nuôi của ông.”

Nam Cửu, con nghé non sợ hổ, mò mẫm suốt dọc đường đến nhà ông nội. Cô gặp kẻ buôn gặp trúng ông chú nuôi của - Tống Đình. Về phần ông nội nhận con nuôi từ bao giờ, đến Nam Chấn Đông còn chẳng , huống hồ là Nam Cửu.

Ông cụ Nam kinh doanh một quán khuất trong hẻm Mạo Nhi, rẽ từ khu phố sầm uất. Những vị khách quen bao năm qua ngày nào cũng đến, từ lâu giao tình sâu đậm với ông. Địa vị của quán Mạo Nhi trong con hẻm chẳng khác nào từ đường thời xưa. Hàng xóm láng giềng hòa giải tranh chấp, lê đôi mách, bàn bạc chuyện ma chay cưới hỏi, xem ngày động thổ sửa nhà... hễ việc lớn việc nhỏ gì cũng đều quán giải quyết. Cùng với sự đổi của thời đại, nhiều cửa tiệm lâu đời trong hẻm Mạo Nhi thế bởi các quán sữa, cửa hàng tiện lợi bắt kịp xu hướng mới, chỉ riêng quán của ông là vẫn sừng sững ở đó, đón khách .

Quán ngoài việc ông cụ Nam chủ tọa, quan trọng nhất kể đến chạy bàn. Khi khu phố cổ kế bên ngày càng sầm uất, khách thập phương danh tìm đến uống trong hai năm qua cũng đông lên. Người chạy bàn chỉ ứng phó với khách uống đủ thành phần, mà còn giao tiếp với du khách từ bốn phương tám hướng tới. Đông thì dễ phức tạp, va chạm cũng nhiều. Vì , một cơ thể khỏe mạnh và cái đầu linh hoạt là điều bắt buộc. Nếu chút bản lĩnh lăn lộn giang hồ, thì khó lòng mà xử lý những tình huống phức tạp thường xuyên diễn trong quán.

Chính vì lẽ đó, ông cụ Nam coi trọng Tống Đình. Trong hai năm Tống Đình việc tại quán , ông cụ Nam gần như chẳng nhọc lòng bận tâm chuyện gì. Lúc rảnh rỗi, ông còn thời gian chơi chim ngắm hoa, sống chuỗi ngày nửa nghỉ hưu nhàn nhã.

Tống Đình lái xe chở Nam Cửu và ông cụ Nam từ bệnh viện về hẻm Mạo Nhi. Xe đỗ ở đầu hẻm, xuống xe mua hai miếng bánh hoa quế nóng hổi.

Nam Cửu trở về quá đột ngột nên ông cụ Nam kịp chuẩn gì. Khi về đến quán , khi bàn bạc với Tống Đình, ông quyết định dọn dẹp căn phòng phụ ở tầng một để Nam Cửu chỗ ngả lưng.

Buổi tối, Nam Cửu chiếc ghế đẩu bằng gỗ ăn bánh hoa quế, còn Tống Đình cứ bận rộn mặt cô. Anh quét dọn căn phòng một lượt lau lau hai . Lát thì vác mấy cái ghế gỗ, chốc chốc khiêng một tấm phản, vác thêm chăn đệm cùng chăn lông , thoắt cái dựng xong một chiếc giường trong căn phòng vốn trống huơ trống hoác. Xong xuôi, bước lên gác xép. Vài phút , tiếng bước chân trầm vang lên cầu thang, tay là chiếc quạt cây mang xuống đặt cạnh giường. Anh cắm điện, dặn Nam Cửu đang ngoài cửa: “Lát nữa nếu ông nội tắt điều hòa, cháu cứ bật quạt lên nhé.”

Nam Cửu nhét nốt miếng bánh hoa quế cuối cùng miệng, hai má phồng to, gật gật đầu với .

Ở góc gian tầng một một chiếc điều hòa cây cũ kỹ, ban ngày quán mở cửa đón khách thì mới bật. Đến tối khi mặt trời lặn, gió lùa qua hành lang, tầng một của quán cũng còn oi bức, thổi quạt ngủ là vặn. Lúc , ông cụ Nam sẽ tắt điều hòa để bạn già nghỉ ngơi một đêm.

Tống Đình sống gác xép của quán . Vốn dĩ đó để đồ tạp nham, từ khi đến, dọn dẹp sạch sẽ trải một chiếc giường ở đó. Hồi bé, mỗi Nam Cửu đến nhà ông nội chơi trốn tìm cùng chị họ, cô luôn thích trốn gác xép. tới, ông nội dặn cô rằng Tống Đình đang ở đó, dặn cô việc gì thì đừng chạy lên gác.

Sáng hôm khi Nam Cửu thức dậy, quán chật ních khách. Cô vòng xuống bếp tìm đồ ăn, vặn bắt gặp ông cụ Nam đang ngoài hành lang chuyện với Tống Đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-1-nam-lop-bay.html.]

“Trên gác nóng như thế, đưa quạt cho Tiểu Cửu thì tối qua ngủ kiểu gì?” Ông cụ Nam hỏi .

“Ngủ say thấy nóng nữa ông ạ.”

thấy là cứ lắp cái điều hòa treo tường gác , mùa hè cho dễ thở.”

“Chuyện đó để ông.” Tống Đình giơ tay vẫy chào một vị khách quen bước cửa, tất bật.

Ông cụ Nam , thoáng thấy Nam Cửu đang nép ở góc tường. Ông gõ gõ cây gậy xuống đất, nghiêm mặt hỏi: “Mấy giờ mới chịu dậy? Hạ sốt ?”

Nam Cửu hì hì xáp gần: “Cháu hạ sốt . Tấm ván giường cứng quá, cháu ngủ quen.”

“Đáng đời, nệm lò xo ở nhà chịu ngủ chạy đến chỗ . Còn chạy lung tung nữa, đ.á.n.h gãy chân.” Ông cụ Nam giơ gậy gõ nhẹ bắp chân Nam Cửu.

Buổi tối lúc chốt sổ sách, ông cụ Nam thuận miệng bảo Tống Đình thử hỏi Đại Thắng xem quen ông chủ nào bán giường trong trung tâm nội thất của họ , tiện thể nhắc lắp luôn chiếc điều hòa gác xép.

Tống Đình lắp điều hòa, nhưng hôm chở hẳn một chiếc giường mới về. Lưng ông cụ Nam yếu nên tất nhiên là khiêng nổi. Còn Nam Cửu thì chạy sang nhà chị Liễu Nhân hàng xóm chơi điện tử, ăn tối xong xuôi mới thong dong về quán.

Tống Đình một dỡ chiếc giường tạm trong phòng phụ mang ngoài, khiêng chiếc giường mới . Anh lót đệm, trải chiếc chiếu trúc mới mua lên , cẩn thận dùng nước ấm lau lau đến ba .

Nam Cửu về tới nơi, sung sướng nhảy phốc lên chiếc giường êm ái, lăn lộn mấy vòng lê dép lẹt xẹt chạy gian . Cô hào hứng chen cạnh ông cụ Nam, tiếng của hai ông cháu vang lên rộn rã phía bàn .

Tống Đình cúi đầu lau bàn, đó cất gọn gàng từng chiếc ghế đúng vị trí, khóa cửa quán , theo lệ thường kiểm tra chén . Mỗi tối đều thói quen xem xét từng chiếc chén chuẩn sẵn cho ngày hôm . Nếu chén nào nứt mẻ miệng, sẽ nhặt riêng vứt bỏ, dùng nữa.

Ông cụ Nam từng dặn Tống Đình khi còn nhỏ, rằng nắp chén là trời, đĩa lót là đất, còn chén tượng trưng cho con . Từ đó về , bộ chén trong quán đều do đích Tống Đình lái xe đến Cảnh Đức Trấn, tìm ông chủ quen để đặt riêng.

Hồi bố Nam Cửu ly hôn, năm nào họ cũng đưa cô về ăn Tết ở nhà ông nội. từ khi Nam Chấn Đông tái hôn, hễ Tết đến là ông chạy tót sang nhà vợ, ném Nam Cửu sang cho đẻ cô. Cũng mấy năm Nam Cửu về thăm ông nội. Quán Mạo Nhi vẫn , chẳng đổi, ngoại trừ việc giờ đây mỗi tối, luôn một đàn ông giữa gian , trầm ngâm đống chén tách cho đến tận đêm khuya.

.....

Liễu Nhân ở nhà kế bên lớn hơn Nam Cửu hai tuổi. Lúc Nam Cửu sang nhà chơi điện tử, cô tình cờ thấy chiếc áo lót lá màu hồng của Liễu Nhân đang phơi bên cửa sổ. Liễu Nhân nương theo ánh mắt cô ngoài, liếc mắt khuôn n.g.ự.c Nam Cửu, hỏi: “Bình thường em mặc áo lót ?”

Nam Cửu đỏ bừng mặt hổ. Cô sống cùng bố, nhưng Nam Chấn Đông bao giờ cho cô đến mấy tuổi thì con gái mặc áo lót. Hai năm nay, đẻ Nam Cửu dành trọn tâm trí cho đứa em gái nhỏ nên chểnh mảng việc quan tâm cô, chứ đừng gì đến bà kế.

Rời khỏi nhà Liễu Nhân, Nam Cửu ý thức còng lưng xuống để giảm bớt sự tồn tại của hai lạng thịt ngực. Hễ bắt gặp ngoài chằm chằm , cô mất tự nhiên ôm khư khư cánh tay, ánh mắt lảng tránh.

Phát hiện cô cháu gái gù lưng, ông cụ Nam bèn dùng gậy gõ nhẹ sống lưng cô: “Đi thì thẳng cái lưng lên cho , còn trẻ tuổi đầu mà cứ rúm ró như bà cụ non thế.”

Nam Cửu những chẳng chịu vươn thẳng lưng mà còn sang xin ông cụ Nam năm mươi tệ. Ông nội hỏi xin tiền gì, cô ngắc ngứ ấp úng mãi mới bảo là để mua quần áo.

Chiều muộn, khi vãn việc, ông cụ Nam bảo Tống Đình chạy một chuyến, dẫn Nam Cửu sang khu phố cổ ngay cạnh để mua vài bộ quần áo. Mặt Nam Cửu đỏ gay gắt, suốt dọc đường cô cứ bước thoăn thoắt, hòng cắt đuôi Tống Đình. Đã mấy cô đinh ninh , nhưng khi ngoái đầu , vẫn thấy Tống Đình thong dong theo phía . Chân Tống Đình dài, một bước của bằng hai bước của cô. Thế nên dù cô như gió cuốn thì Tống Đình vẫn nhàn nhã như đang tản bộ trong sân nhà.

Đến khu phố cổ, lúc ngang qua các cửa hàng của Nike, Adidas, Tống Đình bảo cô chọn thử xem, nhưng cô nhất quyết chịu. Khi qua mấy cửa tiệm bán đồ nữ, Tống Đình cũng khẽ chậm , băn khoăn nên rẽ . Ở cái tuổi , Nam Cửu cao hơn một mét sáu, nhưng khuôn mặt vẫn còn nét trẻ con. Nếu mặc đồ lớn thì trông vẻ chững chạc quá, nửa nạc nửa mỡ. Vậy là dứt khoát xoay gót, dẫn Nam Cửu một shop quần áo trẻ em.

Nam Cửu chỉ xem lướt qua loa, thích bộ nào. Tống Đình thấy dáng vẻ sốt sắng, bồn chồn của cô thì chẳng hiểu cô đang vội chuyện gì, bèn móc trong túi hai tờ tiền đỏ đưa cho cô.

“Chú mua cây t.h.u.ố.c lá, cháu tự xem .”

Thấy Tống Đình khuất, Nam Cửu vội chạy ùa về cửa tiệm đồ lót ngang qua lúc nãy, tự tay mua chiếc áo lót đầu tiên trong đời. Và từ đó, cô cũng một chiếc áo lót lá màu hồng của riêng .

Nam Cửu ôm tâm trạng mãn nguyện, xách chiếc áo nhỏ bước khỏi tiệm đồ lót. Bên đường, Tống Đình đang kẹp một cây t.h.u.ố.c lá đợi cô bóng cây sồi trắng. Nam Cửu lướt nhanh mắt một cái, vành tai ửng đỏ, lúc về còn nhanh hơn cả lúc .

Tống Đình thấy cô nhớ đường về nên cũng cứ ung dung tụt phía , cách giữa hai dần dần kéo giãn.

Chiếc áo nhỏ tốn ít vải, gói gọn trong cái túi chỉ bằng bàn tay. Thấy cháu gái xách một cái túi bé xíu về nhà, ông cụ Nam rướn cổ lên hỏi: “Cháu một vòng mua về cái áo bé tí thế thôi hả?”

Nam Cửu liếc mắt ông nội, cắm cúi chạy thẳng về phòng.

Tống Đình bước quán cô vài nhịp, ông cụ Nam liền sang hỏi : “Sao mua thêm hai bộ nữa?”

Tống Đình cụp mắt xuống, đáp: “Là tự con bé chọn đấy ạ.”

 

Loading...