Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 10: Năm Hai đại học 3
Cập nhật lúc: 2026-09-04 08:37:58
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , Nam Cửu cứ túc trực mãi ở quầy thu ngân, chờ đến chiều lúc Tống Đình vãn việc pha , cô sẽ thuận nước đẩy thuyền đón lấy chén , phá giải cửa ải khó nhằn , vênh váo trêu tức một phen. Thế mà ròng rã suốt cả một ngày trời, Tống Đình chẳng thèm gọi cô pha cho uống nữa.
Đến xế chiều, ông cụ Nam sai Nam Cửu ngoài hẻm mua ít đồ ăn vặt. Trên đường xách đồ về, cô thấy một chiếc Audi từ từ táp đầu hẻm. Liễu Nhân giày cao gót, bước xuống xe cùng một gã đàn ông. Gã mặc chiếc áo polo, vóc dáng thấp bé, chỉ cao ngang ngửa Liễu Nhân, dáng đẫy đà.
Nam Cửu khựng , phóng tầm mắt về phía họ. Liễu Nhân cũng nhận Nam Cửu, thoáng chút ngập ngừng, cô dúi túi trái cây tay đàn ông bảo: "Anh cứ về nhà , em gặp bạn cũ, hàn huyên vài câu về."
Nam Cửu sừng sững ở đầu hẻm, dáng dong dỏng cao, mái tóc dài tung bay lòa xòa. Gã đàn ông săm soi Nam Cửu một lượt từ đầu đến chân, nở một nụ nịnh bợ. Nam Cửu khẽ gật đầu đáp lễ, thu ánh , dán chặt Liễu Nhân.
Liễu Nhân tiến gần, theo bóng lưng gã đàn ông cứ ba bước ngoái đầu một , với Nam Cửu: "Chồng chị đấy."
"Chị kết hôn ?" Nam Cửu phần ngạc nhiên. Không chỉ bất ngờ vì Liễu Nhân yên bề gia thất, mà cô còn sốc hơn khi thấy ông chồng khác một trời một vực so với hình mẫu lý tưởng mà Liễu Nhân từng mơ mộng.
Nhớ ngày nào hai chị em còn rúc rích xem phim thần tượng, mấy mà Liễu Nhân mê mệt cỡ Bành Vu Yến Ngôn Thừa Húc. Tóm là trai cao to, cơ bắp cuồn cuộn, vẻ mặt nam tính ngời ngời. Chuyện Liễu Nhân để mắt đến Tống Đình, Nam Cửu thấy cũng là lẽ đương nhiên, bởi Tống Đình vốn dĩ thuộc gu đàn ông như thế. Ai mà ngờ cuối cùng chị vớ một ông chồng trật đường ray so với tiêu chuẩn ngày xưa.
"Chị cưới năm ngoái, tổ chức bên nhà chồng. Còn ở đây chỉ mâm cơm nội bộ hai bên gia đình thôi."
Nghĩ bụng chắc ông chồng tài cán gì xuất chúng, Nam Cửu tọc mạch thêm, chỉ lịch sự đáp: "Tốt quá , chúc mừng chị nhé!" Sẵn tiện cô hỏi luôn: “Chị vẫn ở khu thương mại phố cổ chứ?"
"Không, chồng chị bên thầu xây dựng, kiếm nhiều hơn chị nên bảo chị nghỉ từ lúc cưới ." Liễu Nhân đưa tay vuốt những lọn tóc gió thổi tung của Nam Cửu: “Tóc dài nhỉ, em để tóc dài vẫn là nhất. Lên đại học yêu đương gì ?"
"Nhiều theo đuổi quá, em còn chả thời gian mà yêu đây ."
Liễu Nhân bật , Nam Cửu vẫn cứ tếu táo, bất cần như ngày nào. Cái tính cách tưng tửng của cô luôn là điều khiến Liễu Nhân thầm ghen tị, bởi bản chị vốn dĩ chẳng thể nào sống vô tư, thoải mái như , lúc nào cũng ngó .
Hàng mi Liễu Nhân rủ xuống, nụ môi cũng chợt tắt ngấm: "Trước khi lấy chồng, chị tìm Tống Đình. Trước khi , chị nhẩm nhẩm trong đầu hàng tá lời , thế mà lúc mặt , lưỡi chị cứ líu cả . Chị kịp thốt nửa lời thì dúi tay chị một chiếc phong bì đỏ, chặn lời chị định ." Lúc Liễu Nhân ngước mắt lên, ánh sáng trong đôi đồng t.ử khẽ run rẩy, xao động: “Thực lúc đó chị cũng chẳng ý gì khác, chỉ hỏi xem tình cảm gì với chị . Dù câu trả lời như mong thì ít chị cũng đành lòng từ bỏ."
...
Nam Cửu về quán , thức ăn dọn sẵn mâm, chỉ đợi mỗi cô. Ông cụ Nam chễm chệ bàn cất tiếng hỏi: "Đi mua chút đồ nhắm thôi mà lâu thế?"
Nam Cửu trút đồ ăn đĩa, thong thả đáp: "Cháu tình cờ gặp chị Liễu Nhân nên nán chuyện một lúc ạ."
Cô nhấc mí mắt, liếc Tống Đình. Gương mặt Tống Đình mảy may gợn chút biểu cảm nào, dậy xới cơm.
Nam Cửu xuống cạnh ông nội, so đũa bâng quơ: "Thực hồi đó chỉ cần Tống Đình mở lời, chuyện đều thể cứu vãn mà."
"Sau khi nhà nó xảy chuyện đó, cả cái hẻm ai cũng xì xào bố nó gieo gió gặt bão, tặc lưỡi bảo thằng bé Tống Đình tương lai đang xán lạn bỗng chốc đứt gánh giữa đường. cháu xem, miệng họ rủ lòng thương hại nó, nhưng thử đụng chạm đến lợi ích nhà họ xem, mà đứa nào đứa nấy thi tránh nó như tránh hủi. Cháu tưởng nó tự phận ?"
Thế nên Tống Đình mới giữ cách, chẳng dính líu nhiều đến Liễu Nhân để khỏi khó ông bà Liễu. Dù xuất gia đình cũng là một rào cản thể xóa nhòa, thà tự tay bóp nát tận gốc rễ những mâu thuẫn, nào ngờ đó cũng chính là lúc tự tay bóp nát tương lai của , tự giam lỏng cuộc đời trong quán cũ kỹ , quạnh quẽ như một hòn đảo cô độc.
Tống Đình bưng ba bát cơm từ bếp lên, hai ông cháu vội vàng im bặt.
Chẳng do tâm lý , nhưng từ hôm qua bôi thử bài t.h.u.ố.c dân gian , nay Nam Cửu thấy ngợm nhẹ nhõm hẳn. Cơm nước xong xuôi, cô tự giác nhận phần rửa bát, lẩm nhẩm hát khoan khoái bếp.
Tối đến, Nam Cửu tắm xong, từ gác bước xuống, ông cụ Nam hỏi han chuyện nhà cửa. Nam Chấn Đông vốn dĩ là tính sĩ diện, chỉ thích báo tin vui chứ giấu nhẹm tin buồn. Ông luôn tự cho là cả trong nhà, nên dù cuộc sống bết bát đến cũng nhất quyết thèm than vãn với các em, chứ đừng là mở miệng kể lể với ông cụ. Ông cụ Nam chỉ còn cách thăm dò tin tức của con trai qua lời kể của Nam Cửu.
Trong lúc trò chuyện, Nam Cửu cứ đưa tay gãi chân sồn sột. Tống Đình đang mải mê lau chùi ấm chén cạnh đó, ngước mắt sang. Bắp chân trắng ngần của cô muỗi đốt sưng vù, nổi lên mấy nốt đỏ tấy.
Ông cụ Nam lật đật dậy lấy lọ dầu chống muỗi đưa cho Nam Cửu. Cô nàng chê mùi hắc quá, dứt khoát bôi.
Nằm vùng ở quán hai hôm, Nam Cửu cơ bản nắm tường tận cách thức hái tiền của quán. Ngoài khoản thu từ khách uống tại chỗ, quán còn kiếm thêm một khoản kha khá từ việc bán đóng gói.
Vừa bước qua cửa quán, đập ngay mắt ở bên tay là một tủ trưng bày đủ loại thượng hạng. Khách đến mua đa phần đều do Tống Đình hoặc ông cụ Nam đích tay tiếp đón.
Cái khoản thưởng , pha thể một sớm một chiều mà tỏ tường , còn loanh quanh bám đuôi thím Ngô bưng rót nước thì chẳng cần đến tí kỹ năng nào. Đã mang tiếng là thuê cho ông cụ Nam, Nam Cửu cũng ý định ăn bát vàng.
Đêm hôm , Nam Cửu lân la rỉ tai tâm sự với ông cụ Nam. Cô thao thao bất tuyệt về việc thời buổi khách hàng rặt một thói quen mò mẫm tìm kiếm mấy quán xá hot hit mạng. Quán Mạo Nhi xưa nay vẫn bám víu cái danh tiếng truyền miệng để kéo khách, nhưng thời đại công nghệ bùng nổ, cái quán cũ rích cũng chịu khó cập nhật xu hướng mới mong sống thọ . Cô sức gợi ý quán nên mò lên các nền tảng mạng xã hội, tạo tài khoản riêng, thậm chí là tự thiết kế cho một thương hiệu độc quyền thu hút giới trẻ.
Nam Cửu hươu vượn trời biển, ông cụ Nam mà cứ như vịt sấm. Ông nào hiểu mấy cái từ tiếng Anh lóng ngóng cô tuôn nghĩa là cái quái gì, đành xua tay bảo Nam Cửu mà bàn bạc với Tống Đình.
Nam Cửu dáo dác ngó nghiêng một vòng nhưng chẳng thấy bóng dáng Tống Đình . Ông cụ Nam bảo ngoài, lát nữa sẽ về. Nam Cửu vốn tính nôn nóng, chuyện gì nảy trong đầu là cho bằng , cấm đợi chờ nổi một giây một phút nào. Dù cho trời bắt đầu lất phất mưa từ mười mấy phút , cô vẫn dứt khoát vơ lấy chiếc ô đen che mưa, lầm lũi đầu hẻm.
Ngay đầu hẻm sừng sững một cây cổ thụ với hình oằn èo, qua bao năm tháng vươn , tán lá rậm rạp che khuất luôn cả ngọn đèn đường. Ánh sáng vàng vọt len lỏi qua từng kẽ lá, rọi xuống mặt đường những vệt sáng leo lét, lúc ẩn lúc hiện.
Con đường Tống Đình lê gót qua bao nhiêu . Hồi còn sống, những ngày mưa gió bà thường cầm ô gốc cây xiêu vẹo ngóng về. Từ ngày mất , đoạn đường trở về đối với cũng chẳng còn gì để mong ngóng, nhưng theo thói quen, mỗi bận ngang qua góc phố, vẫn khẽ đưa mắt liếc một cái.
Một bóng dáng mỏng manh nép chiếc ô đen lọt thỏm tầm mắt Tống Đình. Gió thổi tung những lọn tóc vàng bạch kim của Nam Cửu, chiếc kẹp tóc màu đỏ rực rỡ cài đầu cô càng thêm phần chói lọi, ngông cuồng.
"Đang đợi chú ?" Cách một màn mưa lất phất, ánh mắt tối sầm , thăm thẳm và đầy suy tư.
Nam Cửu ngước mắt lên thẳng : "Chứ còn ai đây nữa? Chú chạy mất tăm thế? Bắt đợi mãi."
Cô rảo bước về phía , nhón chân che ô lên đầu : " chuyện bàn với chú, lúc nãy với ông nội , nhưng ông chẳng hiểu mô tê gì..."
Tống Đình cao hơn cô một cái đầu, cô rướn tay lên mới che trọn tán ô. Anh cúi xuống , đưa tay cầm lấy cán ô. Những hạt mưa trút xuống tán ô trượt dọc theo viền ô, tạo thành một tấm rèm mưa mỏng.
Trên đường về, Nam Cửu đem những lời thao thao bất tuyệt với ông nội thuật một lượt cho Tống Đình . So với ông cụ Nam, chuyện với Tống Đình thoải mái hơn nhiều. Nam Cửu chẳng cần mất công giải thích cái khái niệm IP là cái thá gì, mấy cái nền tảng mạng xã hội hoạt động . Cô chỉ cần vạch một kế hoạch sơ bộ là xong.
Tống Đình im lặng lắng , hề tỏ thái độ bình phẩm gì. Thế nhưng Nam Cửu thì ngược , càng càng hăng máu, chân bước thoăn thoắt, áo quần cọ xát sột soạt. Đang đến đoạn cao trào, khuỷu tay cô vô tình va cánh tay . Làn da mềm mại, ẩm ướt của cô sượt qua những giọt mưa lạnh ngắt còn đọng tay , bất ngờ gió lùa, khiến một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Gió tạnh, lạnh những tan mà cứ như những sợi dây leo ma mị, ngoằn ngoèo bám chặt lấy trong đêm tối. Cánh tay Tống Đình khẽ căng lên, rủ hàng mi, lùi khỏi chiếc ô một nửa.
Thoáng chốc về đến quán , Nam Cửu ngước cổ lên hỏi : "Chú thấy ý tưởng ?"
Ánh đèn đường hắt lên chiếc cổ thon thả trắng ngần của cô, đường cong uốn lượn mềm mại hệt như một đóa túc kiêu sa bung nở giữa con ngõ tối tăm.
Tống Đình mặt né tránh ánh mắt cô, gấp ô , giũ giũ những hạt nước đọng tiện tay treo lên móc ngoài cửa: "Cháu thích thì cứ thử xem ."
"Nếu kéo khách đến nhờ quảng cáo mạng, hưởng riêng hoa hồng ?"
Tống Đình xoay , trong mắt loé lên tia hứng thú: "Đây mới là mục đích thực sự mà cháu lải nhải nãy giờ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-10-nam-hai-dai-hoc-3.html.]
Từ đến nay Nam Cửu thèm ngó ngàng đến mấy chuyện kinh doanh của quán , gì đến chuyện học hỏi cách pha . Cô tuýp thích mấy chuyện vô bổ, với với quán cũng thế thôi.
Cô chẳng buồn che giấu, hùng hồn thừa nhận: "Thì tại đang kẹt tiền mà!"
Tống Đình sải bước qua ngạch cửa: "Để xem cháu gì hẵng ."
Nam Cửu dựa lưng cánh cửa chạm trổ hoa văn, giọng mỏng tựa gió đêm, phảng phất bay qua ngưỡng cửa: "Áo chú ướt sũng nửa bên kìa."
Bước chân Tống Đình khựng , nhưng dừng mà thẳng lên lầu.
Khóe môi Nam Cửu cong lên một nụ , xoay khóa chặt cửa.
...
Và thế là, Nam Cửu rũ bỏ hẳn cái vẻ uể oải, lười biếng mấy ngày qua, trời hửng sáng lóc cóc bò dậy, hì hục dựng cái chân máy cửa quán, chĩa thẳng ống kính tấm biển "Quán Mạo Nhi", chẳng rõ đang hì hục cái mớ gì mà ròng rã suốt mấy tiếng đồng hồ liền.
Thím Ngô thấy lạ, cứ ngấp nghé tò mò gần màn hình điện thoại, dòm ngó xem xét đủ kiểu nhịn nổi đành hỏi: "Tiểu Cửu , cháu cứ mãi, rút cục cũng chỉ quanh quẩn ba chữ tấm biển thôi , kiếm góc khác mà ?"
Nam Cửu ườn chiếc ghế tre như một vị lão tăng nhập định, tay phe phẩy chiếc quạt hồng phấn, đáp : "Cứ từ từ thím ơi, cháu xong ."
Ông cụ Nam chứng kiến cô cháu gái cứ mờ mờ ám ám, bày trò trò nọ, liền chắc mẩm rằng cô đang giở chiêu trò lười biếng trốn việc đây mà. Ông sai thím Ngô lôi Nam Cửu phụ việc, nhưng Tống Đình xen ngang: "Hôm nay quán vắng khách, cứ để cháu nó thỏa sức sáng tạo ông."
Trưa nắng chang chang, Nam Cửu lẻn quán trốn nắng một chốc, đến xế chiều xách ghế chụp ảnh mặt tiền quán. Lần thì ngay cả thím Ngô cũng đinh ninh là cô nàng đang viện cớ lười biếng.
Qua ngày hôm , Nam Cửu thèm chụp ảnh mặt tiền nữa, cô mượn Liễu Nhân một bộ máy ảnh xịn xò, suốt ngày rảo bước quanh quán , nháy ảnh ngơi nghỉ, khiến ông cụ Nam ngứa mắt đến phát bực.
Sang ngày thứ ba, cô vác nguyên đồ nghề máy móc khỏi nhà, mãi tận lúc sẩm tối mới chịu lết xác về.
Mấy ông khách quen thấy thế bèn bông đùa ông cụ Nam: "Ông ơi, cháu gái rượu ? Tưởng về phụ việc ở quán cơ mà?"
Ông cụ Nam khẽ hừ một tiếng trong cổ họng: "Chờ nó phụ á, thà chờ mặt trời mọc hướng Tây còn hơn."
Vài ngày trôi qua, Nam Cửu yên phận hơn, ru rú trong phòng cả ngày chẳng thèm ló mặt , ông cụ Nam càu nhàu cô chẳng lo ăn đàng hoàng.
Cuối cùng, cô cũng dẹp xong mớ rắc rối của , về với thói quen chống cằm chầu chực ở quầy thu ngân. Nam Cửu giấu nhẹm chuyện tất bật gì mấy ngày qua, ông cụ Nam cũng chẳng màng gạn hỏi. Chẳng mấy chốc, một sự kiện chấn động khác ập tới, cuốn bay sự chú ý của ông cụ.
Chú ruột Nam Cửu chả hiểu hóng hớt từ cái tin Nam Cửu đang cắm rễ thêm ở quán . Lão bèn gọi điện xun xoe với ông cụ Nam, ngỏ ý gởi luôn quý t.ử nhà sang đây "thử việc". Ông cụ toan vạch lý do từ chối thì Nam Chấn Dũng vội chen , khoe ngay bạn rảnh rỗi lái xe về quê, nhận lời chở giùm thằng bé về luôn ngày mai.
Xế chiều hôm “cục vàng cục bạc" của ông cụ Nam, đứa cháu đích tôn oai vệ đặt chân đến hẻm Mạo Nhi. Nam Kiều Vũ và Nam Cửu sinh cùng năm, nhưng từ thuở lọt lòng, hai đứa như nước với lửa, hễ đụng là nảy lửa. Vì Kiều Vũ chỉ nhỉnh hơn cô đúng hai tháng, nên một Nam Cửu chịu mở miệng cất tiếng gọi , lúc nào cũng gọi thẳng tên cúng cơm của .
Vừa bước chân quán , Nam Kiều Vũ lên đồ như idol tour, đeo cặp kính râm bự chảng, diện nguyên cây hàng hiệu chói lọi, n.g.ự.c lủng lẳng sợi dây xích, kéo theo cái vali đen to bự tổ chảng.
Từ quầy thu ngân, Nam Cửu liếc mắt lườm thằng oắt. Nam Kiều Vũ kéo kính râm xuống, lia mắt lườm , giọng điệu mỉa mai chua ngoa: "Trời, tưởng ai, thì là cô em họ lúc nào cũng tỏa mùi nghệ thuật dỏm nhà . Đời thuở nào lết ba cái trò vặt vãnh thế?"
Nam Cửu nhướng mày, giọng lười biếng: "Biến cho rảnh mắt."
Ông cụ Nam vốn nhức não với một đứa ương bướng cứng đầu, giờ đèo bồng thêm một ông tướng phá gia chi tử. Hai đứa chạm mặt là như nước với lửa. Ông cáu bực vớ lấy cây gậy đập xuống sàn, quát Nam Kiều Vũ: "Vừa mới về mở miệng xỉa xói em gái, đến một lời chào ông cũng thấy mặt mũi ."
Nam Cửu đắc ý hếch mắt lên. Ông cụ Nam tức tốc ngoảnh sang: "Còn mày nữa, ai dạy mày ăn với trai kiểu đó hả? Đi ngoài mua ít đồ nhậu về đây."
Nam Cửu uể oải dậy, càu nhàu khi chuồn: "Ở đây ai khoái gặm đầu vịt ?"
Tống Đình xưa nay chê ỏng chê eo món đó, ông cụ Nam thì răng rụng gần hết, nhai nổi. Nam Cửu liếc Nam Kiều Vũ, trề môi khinh khỉnh: "Nhà mày mua khúc nào nạc để ăn ?"
Nam Cửu , bỏ khỏi cửa. Cái tiệm đồ nhậu ở hẻm Mạo Nhi món đầu vịt nướng trứ danh, da giòn rụm, thịt thấm gia vị, nhai sướng miệng cực kỳ. Ngặt nỗi mỗi ngày quán chỉ bán đúng lượng giới hạn, ai tới trễ thì nhịn.
Nam Cửu mua hai cái đầu vịt, dặn chủ tiệm chặt đôi, thành bốn miếng. Cô xách theo mớ đồ nhậu đủ loại lỉnh kỉnh về quán .
Ông cụ Nam mời sang nhà lão Tần, bảo là lão Tần trở bệnh nặng, con lão Tần sang đón ông qua trò chuyện cho khuây khỏa. Thế là bữa tối nay ông cụ vắng mặt. Thím Ngô nấu xong mâm cơm cũng tất tả về nhà. Tống Đình thì chốt cửa quán, lững thững leo lên gác xép lấy đồ.
Đang chuẩn dọn cơm, Nam Cửu điện thoại từ đàn em trong câu lạc bộ nhảy hip-hop gọi đến, bàn bạc rôm rả chuyện chiêu mộ lính mới lúc tựu trường. Tám chuyện xong xuôi, bàn thì hỡi ôi, bốn nửa đầu vịt chỉ còn trơ hộp sọ, còn não vịt béo ngậy, phần Nam Cửu mê nhất cánh mà bay.
Nam Cửu trợn tròn mắt, đùng đùng chỉ thẳng mặt Nam Kiều Vũ: "Mày khùng hả? Tao hỏi mày ăn , mày gân cổ lên bảo thèm, thế bộ óc vịt của tao ?"
Nam Kiều Vũ nhún vai, tỉnh bơ như ruồi: "Thì tao bảo tao đéo thèm đầu vịt, chứ bảo tao chê óc vịt ." Nói xong, còn bồi thêm một câu thọc gậy bánh xe: “À, tao lỡ mút trụm hết ."
Nam Cửu bực tức đập đôi đũa xuống bàn kêu chát chúa. Tống Đình thấy ồn ào liền từ gác bước xuống.
Nam Cửu tức tối hất văng mâm vịt nướng: "Ngon! Mày ăn thì nhịn đói hết ."
Nam Kiều Vũ giật b.ắ.n , bật phắt dậy, chỉ thẳng mặt Nam Cửu: "Mày đừng già mồm, tưởng tao dám đ.á.n.h mày ?"
Hắn giương nắm đ.ấ.m định xông . Tống Đình tiện tay gạt mạnh tay : "Định loạn ?"
Nam Kiều Vũ từng đụng mặt Tống Đình, nhưng luồng hàn khí tỏa từ dáng vóc cao lớn và thần thái của khiến rợn tóc gáy, vội vàng lùi mấy bước, rút điện thoại tông cửa chuồn thẳng: "Tao tự đ.á.n.h chén, để mày nhịn cho sướng thây."
Mâm vịt nướng văng tung tóe bàn, Tống Đình lẳng lặng cúi xuống dọn dẹp mớ hỗn độn. Mặt Nam Cửu hầm hầm tức giận. Tống Đình khẽ liếc cô, nhếch mép nửa nửa mếu: "Hai đứa bay cãi um tỏi, tao mất cả bữa tối."
"Là kiếm chuyện ." Nam Cửu xị mặt, lấy cái giẻ lau.
Tống Đình giật lấy cái giẻ, cọ sạch bóng cái bàn, rửa tay sạch sẽ từ bếp bước , cô: "Muốn ăn món gì?"
"Đầu vịt." Nam Cửu thừa giờ tiệm đồ nhậu gì còn đầu vịt, nhưng vẫn ấm ức buông lời khiêu khích.
"Đi." Tống Đình phẩy tay một cái, bước khỏi quán .
Nam Cửu chưng hửng theo lưng . Tống Đình đến cửa bèn đầu : "Chẳng đòi ăn đầu vịt ? Đi thôi."
Nam Cửu bừng tỉnh, lật đật nối gót theo .