Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 11: Năm hai đại học 4
Cập nhật lúc: 2026-09-04 11:10:44
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Đình đưa cô ngoài hẻm mà ngược sâu bên trong. Đi bao lâu, dừng cổng một sân, đưa tay gõ cửa: "Bưu Tử, mở cửa."
"Ai đấy?" Trong nhà vọng tiếng hỏi.
"Tống Đình."
Chẳng mấy chốc, một bé chạy mở cổng. Bưu T.ử đang lập sòng đ.á.n.h mạt chược ở nhà, thò đầu hỏi Tống Đình: "Sao thế?"
"Mượn chiếc mô tô chút."
"Chìa khóa để tủ ." Nói xong, gã tiếp tục xoa mạt chược.
Tống Đình lấy chìa khóa xe tủ, tiện tay chọn một chiếc trong đống mũ bảo hiểm ném cho Nam Cửu. Nam Cửu chiếc mũ in hình hoạt hình, cạn lời hỏi: "Cái là của con trai đúng ?"
Tống Đình , cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm từ tay cô, đội thẳng lên đầu cô: "Vừa in."
"..." Nam Cửu miễn cưỡng cài quai mũ, hỏi Tống Đình: "Sao chú lái ô tô?"
"Ô tô ."
Tống Đình sải chân bước lên chiếc mô tô phân khối lớn dựng cửa, vẫy gọi cô: "Lên ."
Nam Cửu phía , bám chặt tay vịn. Chiếc mô tô luồn lách qua các con hẻm, chạy đường lớn gần như băng qua cả nửa khu thành Nam.
Nam Cửu hét lên trong gió: "Ăn cái đầu vịt thôi mà chạy xa thế á?"
Vừa dứt lời, Tống Đình khẽ nghiêng , cho xe rẽ một con hẻm lạ.
Ban đêm ở thành Nam cứ như một thế giới khác hẳn so với ban ngày. Nếu ban ngày nóng như cái lồng hấp thì đêm đến mát mẻ, dễ chịu vô cùng. Chiếc xe chốc chốc chạy qua những cây cầu vòm, hai bên bờ sông là những dãy nhà thấp bé. Gió đêm mơn man thổi vù vù qua mang tai, xua nỗi bực dọc.
Những con hẻm ngang dọc đan xen tạo thành một mê cung phức tạp. Tống Đình vặn tay lái, quen đường nhẹ bước đưa xe dừng một quán ăn đêm.
Anh cất tiếng chào ông chủ quán. Ông chủ một hồi lâu mới nhận : "Lâu lắm mới thấy ghé, dạo ?"
"Vẫn ạ." Tống Đình mỉm đáp lời.
Anh tìm một bàn trống, bảo Nam Cửu xuống , còn thì sang quán bên cạnh mua hai cái đầu vịt mang về. Ông chủ bưng sủi cảo chiên và hoành thánh lên, bảo Tống Đình: "Khó khăn lắm mới tới một chuyến, tặng thêm hai lạng sủi cảo chiên đấy, thiếu thì cứ gọi nhé." Tống Đình gật đầu cảm ơn.
Lăn lộn đến tận khuya mới ăn đầu vịt, Nam Cửu vốn tụt hết hứng thú, nhưng c.ắ.n miếng đầu tiên, tinh thần cô phấn chấn hẳn lên. Đầu vịt quán ngon kém gì tiệm đồ rim trong hẻm Mạo Nhi, thậm chí vì thêm vị ngòn ngọt nên ăn còn bắt miệng hơn.
"Sao chú tìm chỗ ?" Nam Cửu húp một ngụm nước dùng hoành thánh, tò mò hỏi.
Tống Đình hất cằm: "Ra khỏi hẻm là một ngôi trường, đây chú từng học ở đó."
Nam Cửu nhớ quá khứ của Tống Đình, bèn hỏi: "Cấp ba ?"
"Ừ." Anh đáp gọn lỏn, dường như nhiều về chuyện .
Ánh mắt Nam Cửu đưa dài đến tận cuối hẻm. Con hẻm ngắn ngủi , lẽ là quá khứ mà cả đời Tống Đình chẳng thể nào nữa.
Nam Cửu cụp mắt xuống, bỗng Tống Đình hỏi : "Cháu với họ em ?"
"Có . Hồi bé vẫn chơi với , lớn xích mích, chuyện với cũng bắt đầu mỉa mai cạnh khóe."
"Chuyện của lớn, hai đứa nên xía ."
"Câu chú nên với mới đúng." Nam Cửu vui đáp.
"Được." Tống Đình đẩy đĩa sủi cảo chiên tới mặt cô.
Nam Cửu nhướng mày, cứ tưởng sẽ thêm vài câu giáo huấn, ai dè đồng ý sảng khoái đến .
Khóe môi cô cong lên, tâm trạng cũng khuây khỏa hơn đôi chút. Vị ngon của đầu vịt quyện cùng hương thơm của bát hoành thánh nấu củi bay bổng trong đêm. Đây chính là hương vị đặc trưng của những con hẻm thành Nam, gợi nhớ tuổi thơ vô lo vô nghĩ của Nam Cửu. Khi , bố vẫn ly hôn, cô vẫn còn một mái nhà đầm ấm.
Trên đường về, Nam Cửu liên tục hối Tống Đình chạy nhanh lên. Anh chẳng thèm để ý, cứ tà tà mà , một chiếc mô tô phân khối lớn mà lái chẳng khác nào xe máy điện.
Cô vỗ vỗ lên khung xe sắt thép cứng cáp chỗ : "Uổng phí chiếc xe bốc thế . Nếu chú lái thì để ."
Cô nôn nóng bắt Tống Đình dừng xe nên vặn vẹo liên tục. Các khớp tay của Tống Đình bỗng siết chặt, vặn tay ga. Chiếc xe gầm lên một tiếng trầm đục lao vút .
Nam Cửu hét lên kinh ngạc, vội ép thấp xuống, ánh mắt lóe lên tia phấn khích tột độ.
Vừa qua đầu hẻm, Tống Đình nhanh nhạy nghiêng , dồn trọng tâm sang một bên để cắt cua chuẩn xác. Ống xả phun luồng khí nóng hổi, xe nghiêng tạo thành một đường cong mượt mà nhưng đầy nguy hiểm. Hồn vía Nam Cửu cứ như bỏ phía , tim đập thót lên tận cổ. Khi xe đột ngột tăng tốc, Tống Đình nghiêng đầu dặn: "Bám chắc ."
Nam Cửu lập tức bấu chặt lấy hai bên eo Tống Đình. Chiếc xe lao vun vút lên cây cầu vòm. Khác hẳn với lúc , tốc độ xé gió kết hợp với độ dốc của cầu khiến Nam Cửu ngắn ngủi nảy bật khỏi yên xe. Trái tim cô như vọt khỏi cuống họng, đó lực quán tính ép chặt về lồng ngực. Cô theo bản năng siết chặt cánh tay, ôm ghì lấy vòng eo săn chắc của Tống Đình. Cách một lớp vải mỏng manh, những khối cơ bắp căng tràn sức mạnh chính là khúc gỗ cứu mạng duy nhất mà cô thể bám lấy lúc .
Nam Cửu dám chắc Tống Đình ít chơi trò mạo hiểm thế , nếu thì tay lái thể lụa đến . Cảm giác như cô băng qua màn đêm, tự tay chạm quãng thời gian thiếu niên cuồng nhiệt, nhiệt huyết của .
Chiếc xe vọt xuống khỏi cầu vòm dần dần giảm tốc. Tống Đình đầu hỏi: "Vui ?"
Adrenaline trong Nam Cửu ngừng tăng vọt. Đôi mắt cháy rực của cô thu trọn góc nghiêng gương mặt tầm : "Kích thích quá."
"Thế thì buông tay ?"
Nam Cửu thu tay , nhưng bám tay vịn phía nữa mà cứ để hờ hững bên eo Tống Đình.
Tống Đình rũ mắt, liếc hai bàn tay đang siết chặt đến trắng bệch của cô. Lời định bảo cô bỏ tay đến bên khóe môi, cuối cùng nuốt ngược trong.
...
Cụ Nam vì lo cho sức khỏe của bạn già nên lúc về tâm trạng khá nặng nề, thẳng về phòng nghỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-11-nam-hai-dai-hoc-4.html.]
Tống Đình đỗ xe cửa quán , bảo Nam Cửu còn trả xe.
Nam Cửu xuyên qua gian nhà chính, đẩy cửa bước gian phòng xép thì thấy Nam Kiều Vũ mặc áo cộc quần đùi, đang vắt chéo chân giường của cô, hành lý cùng đồ đạc vứt bừa bộn khắp sàn.
Nam Cửu sôi máu, xông thẳng phòng, trừng mắt kẻ giường: "Cút ngoài!"
Nam Kiều Vũ đang dựa đầu giường chơi game điện thoại, liếc cô bằng ánh mắt nhạt nhẽo: "Dựa cái gì mà mày đuổi tao?"
"Đây là phòng của tao."
Nam Kiều Vũ sa sầm mặt: "Nam Cửu, mày hiểu cho rõ, đây là quán của ông nội, của bố mày Nam Chấn Đông, mày bớt chiếm đất xưng vương ở đây . Hôm nay tao cứ ngủ ở đây đấy, mày gì tao nào?"
Nam Cửu hai lời, lao tới túm lấy tóc Nam Kiều Vũ lôi tuột xuống giường. Nam Kiều Vũ vứt điện thoại xuống, bóp chặt cổ tay Nam Cửu sức bẻ . Nam Cửu đau đến mức nhảy chồm lên giường, nhắm thẳng Nam Kiều Vũ mà đạp liên hồi. Nam Kiều Vũ gào toáng lên: "Mẹ kiếp, mày buông tay ngay, tóc tao mới đấy."
Nam Cửu nghiến răng nghiến lợi: "Thế thì càng , tao vặt trụi tóc mày xem mày còn vẻ thế nào."
Cả hai ai chịu nhường ai, lao đ.á.n.h cực kỳ hung hãn.
Tống Đình bước quán thấy tiếng động, liền xoay gót về phía phòng xép. Lúc , cụ Nam cũng tiếng ồn cho giật tỉnh giấc, bèn mở cửa phòng bước .
Nam Cửu và Nam Kiều Vũ, túm tóc, kẻ bóp cổ, bày bộ dạng như ăn tươi nuốt sống đối phương.
Tống Đình sải bước tiến tới, túm lấy cánh tay khẳng khiu của Nam Kiều Vũ mạnh mẽ kéo gã tách khỏi Nam Cửu. Nam Cửu nắm chặt hai tay thành đấm, liếc Tống Đình một cái tựa tường, động tay động chân nữa. Nam Kiều Vũ mặt mày đầy vẻ hậm hực, cơn đau da đầu giật lên từng hồi khiến gã càng bốc hỏa, gã chỉ tay mặt Nam Cửu, định xông tới nữa.
Tống Đình dứt khoát xách ngang hông ném sang một bên. Cơ thể Nam Kiều Vũ đột ngột lơ lửng khiến tim gã thót , đến khi chân chạm đất thì lưng cũng va sầm tường. Sức lực cường hãn của đàn ông gã sinh lòng kiêng dè, ánh mắt dời từ Nam Cửu sang Tống Đình, tràn ngập vẻ cảnh giác.
Cụ Nam chống gậy lộc cộc bước tới, căn phòng ngổn ngang bừa bộn mà gõ mạnh gậy xuống sàn nhà: "Tất cả ngoài cho ."
...
Tại gian phòng chính, cụ Nam đang ghế. Tống Đình thì trong quầy, lật xem sổ sách Nam Cửu ghi chép mấy hôm nay.
Nam Cửu và Nam Kiều Vũ mặt ông nội, cách tới ba mét. Cụ Nam hai đứa cháu ngang bướng chọc tức đến mức tái nhợt cả môi, quát lớn bằng giọng đầy uy lực: "Hồi bé đ.á.n.h thì bảo là hiểu chuyện, giờ lớn tồng ngồng cả mà còn đánh, hai đứa thấy mất mặt ."
Cụ Nam đưa mắt sang Nam Cửu. Trên cánh tay cô hằn lên hai vết bầm tím, lẽ là do va đập lúc giằng co, ngoài thì đầu tóc và quần áo vẫn coi như gọn gàng. Nhìn Nam Kiều Vũ, tóc tai như cái ổ gà úp đầu, cổ và cánh tay hằn đầy vết cào, cổ áo thì xé rách tả tơi, rũ rượi vắt qua vai. Cụ Nam thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của đứa cháu mà càng sôi máu.
Ngày bé, hai đứa thường xuyên uýnh sứt đầu mẻ trán chỉ vì giành đồ ăn. Nam Kiều Vũ ngoài việc đ.á.n.h lén Nam Cửu từ lưng đẩy cô ngã lăn xuống cầu thang thì những lúc bình thường, gã Nam Cửu đè mà đánh. Đã bao nhiêu năm trôi qua , gã chỉ lớn xác mà lớn khôn, vẫn cứ chạy chọc ngoáy Nam Cửu.
Cụ Nam chợt cất cao giọng về phía Nam Kiều Vũ: "Chẳng bảo tối ngủ với ông , mày chạy sang phòng cái Cửu gì?"
Nam Kiều Vũ ẹo với bộ dáng cà lơ phất phơ: "Cháu chẳng thèm ngủ với ông , ông mùi già."
Nam Cửu mím môi, nhanh chóng liếc mắt ông nội, yên lặng một bên xem kịch vui.
Gian phòng bỗng chìm im lặng đến ngột ngạt. Vài giây , cụ Nam nhấc mí mắt, từng chữ thốt sắc lạnh như những tảng băng vụn nện thẳng Nam Kiều Vũ: "Vậy thì trải chiếu ngủ đất ."
Nam Kiều Vũ ngoảnh mặt sang một bên, tròng mắt liếc xéo cụ Nam, hai cánh mũi phập phồng theo từng nhịp thở: "Ông nội, cháu là cháu đích tôn của ông, cháu trai trưởng của nhà họ Nam. Cháu đến mà ông bắt cháu ngủ đất, còn Nam Cửu nguyên một căn phòng, ông thiên vị cũng đừng lộ liễu thế chứ? Cháu sẽ ngủ đất , nếu ông cứ ép cháu, cháu sẽ gọi điện cho ."
Thím của Nam Cửu nổi tiếng khắp cả họ là bà cô thích chọc ngoáy phá hoại gia cang. Nam Kiều Vũ lớn lên trở thành bộ dạng bướng bỉnh, láo xược như ngày hôm nay cũng nhờ phần lớn công sức "dốc lòng bồi dưỡng" của gã. Cụ Nam cứ nghĩ đến cô con dâu đó là thấy nhức cả đầu. Hồi xưa cụ bỏ tiền túi để xoa dịu sự ấm ức của con thứ hai đối với con cả, cũng là vì bà con dâu đến tận quán mẩy suốt ba ngày ba đêm.
Giờ đây cụ Nam già, gia đình êm ấm hòa thuận nhưng lực bất tòng tâm. Cụ xua xua tay, với Nam Kiều Vũ: "Mày gọi , bảo bố mày tối nay sang đưa mày về luôn."
Mặt Nam Kiều Vũ tái mét vì tức giận, gã trừng trừng mắt cụ Nam. Tống Đình bước từ quầy hàng, ghim ánh mắt thẳng Nam Kiều Vũ: "Cậu ngủ giường của , dọn đồ theo lên lầu."
Giọng điệu của đang thương lượng mà là đưa quyết định, từng câu từng chữ chứa đầy uy áp, chừa cho gã chút đường lui nào. Nam Kiều Vũ quậy phá cả buổi tối cũng chỉ vì một chiếc giường riêng. Tống Đình giải quyết xong chuyện đồng nghĩa với việc dập tắt luôn lý do để gã tiếp tục loạn.
Cụ Nam ngẩng đầu lên bảo Tống Đình: "Nó ngủ giường thế cháu ngủ ? Không cần chiều nó ."
"Cháu ngủ cũng ạ, quyết định thế ông."
Đôi mắt Nam Cửu đảo qua đảo , thấy chuyện ngã ngũ, cô bèn về phòng xép, thẳng chân đá bay đống giày dép, đồ lặt vặt và cả chiếc vali của Nam Kiều Vũ khỏi cửa đóng sập .
Nam Kiều Vũ thấy mấy đôi giày cưng của đối xử thô bạo liền hùng hổ lao tới phòng xép, giơ tay toan đập cửa. Tống Đình lách cản ngay cửa phòng, hai tay khoanh ngực, hạ tầm mắt xuống gã. Vải áo căng , ôm trọn lấy đường nét nổi cộm, rắn rỏi nơi bắp tay.
Nắm đ.ấ.m Nam Kiều Vũ vung lên bỗng khựng giữa trung. Gã đành rút tay về, xổm xuống nhét những thứ vương vãi sàn vali. Chiếc vali nhồi nhét ngổn ngang chất cao như núi, cứ nhét phòi .
Tống Đình thấy chướng mắt, tiện tay kéo vali qua, xếp qua loa để lấy chỗ trống, gom hết những thứ còn nhét một cách ngăn nắp. Khóa vali , xách nó lên tầng chỉ bằng một tay. Nam Kiều Vũ ôm mấy đôi giày phiên bản giới hạn của lủi thủi theo .
Tống Đình nhường giường cho Nam Kiều Vũ, còn lấy một chiếc chăn từ trong tủ trải xuống sàn nhà, chỗ ngả lưng tạm bợ.
Nam Kiều Vũ giường trằn trọc mãi ngủ , bèn lấy điện thoại nghịch, âm thanh ồn ào từ điện thoại vang lên inh ỏi. Căn gác xép vốn yên tĩnh, một chút tiếng động cũng vang dội rõ mồn một trong phòng.
"Tắt ." Giọng Tống Đình vang lên lạnh lẽo và cứng rắn như kim loại, hệt như tiếng chuông đồng gõ thẳng tai Nam Kiều Vũ khiến gã giật nảy , vội vàng khóa luôn màn hình điện thoại.
Tắt điện thoại xong, Nam Kiều Vũ càng nghĩ càng thấy uất ức. Tống Đình chẳng quan hệ m.á.u mủ ruột rà gì với gã, cớ gã lời ? Nam Kiều Vũ lăn qua lộn , dứt khoát cầm điện thoại tính chuồn ngoài chơi.
Gã mới tụt xuống giường thì một luồng gió mạnh từ trong bóng tối quét tới. Nam Kiều Vũ kịp phản ứng tóm chặt gáy, quật ngược trở giường. Lưng áp chặt xuống chiếu trúc, gã chằm chằm lên ô cửa sổ giếng trời, khan họng nuốt nước bọt, tim đập thình thịch.
Cuộc phân cao thấp giữa những đàn ông chẳng cần tốn quá nhiều lời lẽ. Trước sức mạnh chèn ép tuyệt đối, Nam Kiều Vũ dám ho he cựa quậy thêm một nào nữa.
Sáng hôm , Nam Kiều Vũ đang ngáy o o thì gối và chăn bỗng dưng giật mất, điều hòa trong phòng cũng tắt ngóm. Mùa hè gác mái ngột ngạt khó chịu vô cùng, bật điều hòa thì chẳng thể nán dù chỉ một chốc. Nam Kiều Vũ nóng đến tỉnh cả ngủ, lật đật bật dậy, thấy Tống Đình sửa soạn chỉnh tề từ bao giờ. Anh gấp chăn gọn gàng để sang một bên, híp mắt gã: "Dậy ."
Nam Kiều Vũ kêu khổ thấu trời trong lòng, cái c.h.ế.t tiệt còn khắc nghiệt hơn cả học quân sự. Khốn nỗi huấn luyện viên ban đêm cũng chẳng chầu chực ngay cạnh giường thế , Tống Đình đúng là ác quỷ hơn cả huấn luyện viên.
Cụ Nam thấy Nam Kiều Vũ mới sáng bảnh mắt dậy phụ việc thì chút kinh ngạc, hỏi Tống Đình: "Tối qua nó quậy phá gì chứ?"
Tống Đình đưa lời nhận xét: "Rất ngoan ạ."
"..." Nam Kiều Vũ nấp một bên, tức ách mà chẳng dám ho he nửa lời.