Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 12: Năm Hai đại học 5
Cập nhật lúc: 2026-09-04 11:10:45
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban ngày, hễ khách quen đưa tiền cho Nam Cửu, Nam Kiều Vũ liền nhanh tay giật lấy, miệng toe toét bắt chuyện với khách. Thím Ngô nhờ Nam Cửu bưng , cũng lanh chanh chạy tới, tranh lấy chén tay thím. Bàn khách , chén đĩa còn dọn, bao nhiêu việc chất đống đấy Nam Kiều Vũ cố tình ngơ, cứ thích lảng vảng quanh Nam Cửu, cô định gì là chen ngang tranh một bước.
Nam Cửu dứt khoát buông xuôi, chẳng thèm đụng tay đụng chân việc gì nữa, rúc quầy thu ngân bấm điện thoại. Nam Kiều Vũ kéo cái ghế đẩu, chồm hổm ngay cạnh cô.
Nam Cửu chán ghét trừng mắt lườm một cái: "Thứ đỉa đói."
Nam Kiều Vũ chùng vai xuống, sấn tới gần: "Tao hỏi mày, bây giờ mỗi ngày quán thu bao nhiêu tiền?"
Nam Cửu cắm mặt điện thoại, giọng lạnh nhạt: "Làm tao ?"
"Sao , sổ sách bây giờ chẳng đang trong tay mày ."
là Nam Cửu giữ sổ sách, nhưng đó chỉ ghi chép tiền nước của khách uống . Quán còn một khoản doanh thu từ việc bán đóng gói, khoản thì chỉ ông cụ Nam và Tống Đình mới nắm rõ. cô cũng chẳng mà bẩm báo cho Nam Kiều Vũ .
Thấy Nam Cửu cạy miệng cũng , Nam Kiều Vũ khẩy, giọng mỉa mai: "Làm như tao mày đang toan tính gì chắc, mày nịnh ông nội để ông giao quán cho mày ?"
Nam Cửu bật giễu cợt: "Thế mày chắc?"
"Tao chứ , đây là tài sản của nhà họ Nam, đến lượt một đứa ngoài như mày xơ múi ."
Nam Cửu vứt toẹt điện thoại xuống mặt bàn, liếc mắt đầy chế giễu: "Mày giỏi thì mặt với ông nội ."
"Việc gì tao , đằng nào mày chả lấy chồng."
Nam Cửu nghiêm mặt cảnh cáo : "Bớt giở cái trò trọng nam khinh nữ đây, nếu thực sự ngày chia chác gia tài, tao cũng để phần tao hụt một cắc nào ."
Nam Kiều Vũ bật phắt dậy, đôi vai gồng lên cứng đờ: "Đến bố đẻ mày còn đéo thèm đếm xỉa đến mày, mày lấy tư cách gì mà lớn lối hả?"
Thường ngày Nam Kiều Vũ buông lời khó , Nam Cửu vẫn thể bỏ qua. Thế nhưng, câu của đ.â.m trúng nỗi đau chôn giấu trong lòng cô. Cô vớ luôn quyển sổ ném thẳng : "Thế thì xông mà lấy! Có bản lĩnh thì lấy , xem mày giữ nổi ?"
Nam Kiều Vũ nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, hai bàn bên cạnh thấy tình hình vẻ căng thẳng liền ngoái . Bóng dáng Tống Đình xuất hiện ngay lưng Nam Cửu, đôi mắt lạnh băng, sắc lẹm ghim chặt lấy Nam Kiều Vũ. Nắm tay đang siết chặt của Nam Kiều Vũ từ từ buông thõng xuống.
"Nhặt lên." Giọng Tống Đình trầm xuống đầy vẻ đe dọa.
"Có ném , ai ném thì đó tự mà nhặt." Nam Kiều Vũ mặt câng câng, chiều bất cần.
Nam Cửu xoay phịch xuống ghế, đôi lông mày lá liễu nhíu chặt , đôi môi mím chặt. Từ bé đến lớn luôn là như , Nam Kiều Vũ cứ thích kiếm chuyện sinh sự với cô, hễ cô đ.á.n.h trả mà lớn bắt gặp, ăn c.h.ử.i lúc nào cũng là cô. Nam Cửu cứng đờ , nhất quyết nhặt, cứ như thể đứa nào nhặt sẽ biến thành tội đồ mang đấu tố.
" bảo nhặt lên." Giọng Tống Đình chất chứa một luồng áp bức thể chối từ.
Hàng mi Nam Cửu khẽ động, ánh mắt lướt đến quyển sổ thì thấy Nam Kiều Vũ mặt nặng mày nhẹ nhặt quyển sổ để lên quầy chạy tọt lên lầu. Lúc Nam Cửu mới bừng tỉnh, hóa câu Tống Đình là dành cho Nam Kiều Vũ.
Tống Đình liếc lên lầu, dặn dò thím Ngô: "Thím trông chừng giúp cháu một lát." Sau đó cũng bước lên lầu.
Lúc ông cụ Nam từ bếp lên, mới tin hai đứa cháu chí chóe một trận. Ông cụ bước tới chỗ Nam Cửu, thở dài não nột: "Hai đứa bay thể yên một ngày ?"
Nam Cửu nhạt: "Ông sang tên cái quán cho nó là nó yên ngay."
"Lại lung tung cái gì đấy?"
Nam Cửu ngẩng mặt lên, nhếch mép: "Chắc nó sợ cháu rúc ở đây hưởng sái gì của ông nên mới cử nó về canh chừng cháu chứ gì?"
"Không chuyện đó , cháu đừng suy diễn lung tung." Ngoài miệng thì mắng , nhưng trong thâm tâm ông cụ Nam cũng thừa Nam Cửu trúng phóc mười mươi.
Một lát , Tống Đình từ lầu bước xuống, theo là Nam Kiều Vũ mặt mũi hầm hầm chút cảm xúc.
Kể từ lúc gọi lên lầu, Nam Kiều Vũ còn kiếm cớ sinh sự với Nam Cửu nữa, việc gì việc nấy. Ngay cả khi vô tình ngáng đường Nam Cửu cô quát "tránh ", cũng chỉ lườm cô một cái ngoan ngoãn tránh đường chứ dám hó hé cãi .
Sự đổi ngoạn mục của Nam Kiều Vũ khiến Nam Cửu đ.â.m nghi ngờ, chắc mẩm lúc nãy lầu Tống Đình đ.ấ.m cho một trận bã. Đương nhiên đó cũng chỉ là suy đoán của cô, Nam Kiều Vũ chẳng vết thương nào, cô cũng chẳng hiểu Tống Đình dùng chiêu gì để trị , tóm là thôi còn lảng vảng mặt cô chướng mắt nữa.
Trước giờ cơm, Nam Cửu bếp bưng thức ăn . Tống Đình xới sẵn cơm cho từng . Nam Cửu bưng đĩa thức ăn lên đặt xuống, tựa bệ bếp, đăm đăm tấm lưng của : "Cháu cứ ngỡ chú sẽ mắng cháu chứ." Dẫu thì chính cô là ném quyển sổ.
" thấy gây sự ." Tống Đình đậy nắp nồi cơm điện, bưng mấy bát cơm lên.
Tâm trạng Nam Cửu rối bời như mớ bòng bong, chìm sâu xuống đáy vực. Nam Kiều Vũ chẳng sai, từ nhỏ bố chẳng ngó ngàng gì đến cô. Thím dẫu vô lý đến cũng hết lòng bênh vực con trai , còn bố cô thì . Thậm chí để tránh cho thím ầm ĩ với gia đình, bố cô sẵn sàng xuống tay tát cô một cái mặt . Chỉ ông nội là hòa giải, nhưng với ông cụ Nam, mười ngón tay độ dài ngắn khác , ông thiên vị ai, chỉ cố gắng giữ cho nước trong bát luôn cân bằng. Bất kể là Nam Kiều Vũ cố tình gây chuyện, hình phạt và lời rầy la đều chia đều cho cả hai.
Cổ họng Nam Cửu nghẹn đắng, một nỗi chua xót trào dâng. Ánh mắt cô nấn ná bờ vai Tống Đình, cảm giác an mà mang tựa như lớp đường bọc ngoài viên thạch tín, dẫu độc nhưng chẳng kìm lòng mà chạm .
Bữa tối hôm đó món chính là thịt gà kho tàu, bưng , Nam Kiều Vũ khách sáo gắp ngay một chiếc đùi. Hắn gặm sạch trơn phần thịt, luyến tiếc nhả xương , thấy chiếc đùi còn vẫn chỏng chơ trong đĩa, liền đưa đũa gắp nốt. Tống Đình tiện tay gạt chiếc đĩa sang một bên, đũa của gắp khí.
Ông cụ Nam lên tiếng quở trách: "Cháu nhường em gái một miếng ? Bố ở nhà dạy cháu thế nào?"
"Nó chỉ kém cháu hai tháng, gọi là em cái nỗi gì? Cháu thấy cái độ hung hãn của nó còn dư sức chị cháu chứ." Ngoài miệng thì làu bàu , vẫn đành chuyển hướng đũa, gắp tạm miếng lườn gà bên cạnh.
Nam Cửu thong dong gắp nốt chiếc đùi gà còn bát : "Cảm ơn em trai ngoan nhé."
Nam Kiều Vũ tức tối và và mấy miếng cơm trắng miệng.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-12-nam-hai-dai-hoc-5.html.]
Vào một ngày cuối tuần, quán liên tục đón vài đoàn khách du lịch từ nơi khác đến. Bọn họ đến từ tỉnh ngoài, thấy gì cũng tò mò, lạ lẫm. Ông cụ Nam với tư tưởng khách nào đến cũng là khách, vẫn giữ nguyên phong thái niềm nở, tươi tiếp đón.
Trong bữa cơm tối Chủ nhật, ông cụ Nam dặn dò: "Ngày mai chắc quán vắng hơn, ông định ghé thăm ông Tần, bảo sắp nhập viện ."
Nói là , nhưng sáng sớm hôm , cả tám bàn trong quán đều kín chỗ, ngoài cửa còn mấy tốp khách chờ ghế tre. Nam Cửu đành rời khỏi quầy thu ngân, hớt hải chạy cửa phát vé thứ tự tay nắn nót.
Cái lò đun nước kiểu cũ trong quán ngày nay chỉ để cảnh, cơ mà bọn trẻ trâu bây giờ nào thấy bao giờ, đến quán thấy cái gì cũng lôi điện thoại chụp mấy bô ảnh.
Ông cụ Nam rút cuộc chẳng thăm ông Tần , suốt cả ngày trời đám thanh niên vây quanh chụp ảnh lia lịa, hệt như một bức tượng sống.
Đến tối mịt, lúc đóng cửa quán, ông cụ Nam mới lờ mờ nhận điều bất thường. Ông sang hỏi Tống Đình: "Cái đám khách ở chui mà đông thế nhỉ?"
Tống Đình lấy điện thoại , mở một cái video đưa cho ông cụ Nam xem.
Ông cụ Nam ngả lưng chiếc ghế mây, tiếng nhạc nền êm đềm mang đậm âm hưởng cổ phong vang lên từ chiếc điện thoại. Khung hình chậm, bắt đầu từ những viên gạch lát đường rêu phong cho đến từng chiếc lá rơi lả tả trong con hẻm Mạo Nhi, trải dài mãi tận sâu trong con hẻm. Hiệu ứng chiều sâu huyền bí cuốn lấy ánh của xem, kéo họ một hành trình khám phá, để dừng ở tấm biển gỗ sờn màu thời gian. Góc máy từ từ tiến sát , khoảnh khắc khắc sâu trong ống kính. Một vầng thái dương rực rỡ từ từ nhô lên phía tấm biển, ánh sáng vàng ruộm đổ tràn lên ba chữ "Quán Mạo Nhi", biến mảng tối tăm trở nên bừng sáng lung linh.
Mặt trời lên đến đỉnh từ từ buông xuống, sớm tối luân phiên, bốn mùa xoay chuyển. Quán Mạo Nhi như một chứng nhân lịch sử, kiêu hãnh vững giữa dòng thời gian cuồn cuộn chảy, từng lớp ánh sáng của năm tháng gột rửa, nhưng vẫn giữ nguyên vẹn dáng vẻ ban sơ. Dưới ống kính chăm chú, những đường nét hoài cổ càng trở nên sắc sảo và mang đậm dấu ấn thời gian.
Nhạc điệu chuyển hướng, ống kính ngừng tiến gần hơn, muôn vàn sắc thái của quán thu nhỏ trọn vẹn trong màn hình. Tiếng ghế tre kêu cọt kẹt, cái lò nước cũ kỹ phủ lớp sương mờ ảo, vòi ấm đồng phun những đám mây nước mịt mù... Một quán ồn ào náo nhiệt chẳng khác nào một xã hội thu nhỏ, ẩn chứa đủ hỉ nộ ái ố của kiếp nhân sinh. Khung hình bỗng hóa thành dòng nước tuôn trào, róc rách chảy chén nắp nhỏ, cuộn lấy từng lá , xoay vần, để hương thoang thoảng như xuyên thấu qua màn hình mỏng manh, len lỏi tận khứu giác.
Đây là những mảnh ký ức tuổi thơ của Nam Cửu, cô dùng ống kính lưu giữ dòng chảy sinh hoạt bình dị của quán , gửi gắm trọn vẹn hồn cốt của một thời qua.
Ở phân đoạn cuối của đoạn video, ống kính dần lùi xa, phác họa hình bóng một đàn ông tựa bên cửa sổ. Tấm lưng rộng lớn nhưng toát lên một nỗi cô đơn trống trải, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy tách . Khi ráng chiều hắt hiu buông xuống bên ngoài khung cửa, ống kính một nữa kéo cận . Vị trí đàn ông từng giờ đây thế bởi một cụ già. Những ngón tay gầy guộc của ông lão run rẩy vuốt ve mép chén , từng mảnh thời gian vụn vặt trong cuộc đời hòa theo màu phim úa vàng, chầm chậm trôi dĩ vãng.
Ông cụ Nam chằm chằm màn hình, đôi mắt ông dần mờ , như thể qua cái màn hình nhỏ xíu , ông đang cả một kiếp hối hả của . Ông trả điện thoại cho Tống Đình, nhắm nghiền mắt : "Tiểu Cửu cũng sắp hai mươi , mà ông cứ coi nó như một đứa trẻ."
Tống Đình mỉm nhẹ, cất điện thoại .
Ông cụ Nam khẽ mở mắt, liếc Nam Kiều Vũ đang ngoài cửa, chẳng đang mải mê gọi điện với ai mà ngây ngô như tên ngốc, ông thở dài một tiếng não nột.
...
Hóa đơn tay của quán thường giữ một thời gian mới đem hủy, ông cụ Nam bảo Nam Cửu gom mấy tờ hóa đơn cũ để sắp xếp .
Cả buổi sáng, khách đến uống nườm nượp ngớt. Một vị khách quen dán mắt Nam Cửu đang cắm cúi trong quầy thu ngân, sang hỏi Tống Đình: "Đó là cháu gái cụ Nam ? Thoắt cái lớn bổng thế ?"
Tống Đình ngoái đầu liếc cô một cái. Nam Cửu đang vắt chéo chân trong quầy lật giở đống hóa đơn. Chiếc áo yếm cổ yếm màu cam ôm sát, nổi bật đường xương quai xanh sắc nét, bờ vai thẳng tắp nuột nà, làn da trắng ngần toát lên vẻ lạnh lùng kiêu sa, mái tóc màu bạch kim tết lệch lỏng lẻo hờ hững thả vai.
Ánh mắt nấn ná một nhịp thu về ngay: "Vâng, con bé là thiếu nữ ."
Lúc ngang qua quầy, ông cụ Nam buột miệng: "Mấy cái cháu ông xem qua cả ."
Nghe , Nam Cửu hất cằm lên đắc ý: "Ông thấy ?" Cô đảo mắt liếc Nam Kiều Vũ đang lười biếng ngoài , đôi mắt cong lên tủm tỉm: “Ông tính giao cái quán cho cháu quản ?"
Ông cụ Nam lườm cô một cú sắc lẹm: "Tuổi ranh mà tham vọng thì to bằng trời." Nói xong, ông mất.
Đang mải mê rà soát mớ hóa đơn cũ, Nam Cửu phát hiện một điều thú vị: khách thưởng thức do đích Tống Đình pha móc thêm hầu bao. Cô rút một tờ hóa đơn , hỏi nhỏ thím Ngô đang kế bên: "Quán cả cái dịch vụ nữa thím?"
Thím Ngô nghểnh cổ nhòm tờ hóa đơn, giải thích: "Cậu Tống là bằng cấp cao đấy."
Nam Cửu phì : "Bằng cấp cao gì cơ? Cao cỡ nào?"
"Thì cái bằng pha , thi thố đàng hoàng mới lấy đấy."
Nam Cửu chợt hiểu : "Bằng Trà nghệ sư bậc cao ạ?"
" , hình như là cái đó. Cơ mà bận túi bụi, trừ phi khách quen yêu cầu hoặc tiếp khách xịn, chứ bình thường đào thời gian mà nhàn nhã pha cho ."
Nam Cửu cất tờ hóa đơn , bật rúc rích: "Quán mấy , chú quản lý, ông nội cháu ông chủ, thế còn thím Ngô giữ chức vụ gì? Tổng quản nội vụ hả?"
Thím Ngô xua tay lia lịa: "Tổng quản tổng gì , thím chỉ là công ăn lương thôi." Vừa châm xong vòng về, thím Ngô lau vội tay, trêu Nam Cửu: “Thế còn cháu, cháu là cán bộ cấp bậc nào?"
Nam Cửu nắm chặt xấp hóa đơn, cần suy nghĩ đáp liền: "CFO ạ, Giám đốc tài chính đấy thím."
Thím Ngô tít mắt, bà nào rành mấy cái chức vụ Tây lẫn lộn , chỉ thấy buồn vì Nam Cửu cứ thích tự phong chức sắc cho .
Nam Cửu lườm về phía Nam Kiều Vũ: "Còn nó thì chỉ hợp ngư dân thôi."
Thím Ngô ngơ ngác: "Sao thế?"
"Suốt ngày chỉ mò mẫm bắt cá hai tay chứ ăn tích sự gì."
Thím Ngô và Nam Cửu đồng loạt sang Nam Kiều Vũ mà khúc khích. Nam Kiều Vũ đ.á.n.h ánh mắt qua, chĩa ngón giữa mặt Nam Cửu.
Qua buổi trưa, thấy lượng khách vãn, ông cụ Nam về phòng nghỉ lưng một lát. Tống Đình nhận một cuộc gọi, ngoài chút việc bận. Đề phòng lúc mặt, hai ông bà trẻ con kiếm chuyện sinh sự, bèn túm cổ lôi Nam Kiều Vũ theo.
Họ bao lâu thì ba gã đàn ông bước quán . Ba xuống láo liên ngang liếc dọc, ngước xà nhà quán một lượt.
Thím Ngô cầm thực đơn đến cho họ. Gã đàn ông để kiểu tóc húi cua nhọn hoắt, tên là Lý Vĩ, tuôn một tràng tiếng nước ngoài xí xô xí xào với thím Ngô, thím đực mặt chả hiểu mô tê gì. Nam Cửu đang trong quầy thu ngân, thấy liền ngẩng đầu về phía đó. Sau đó, cô bước khỏi quầy, tiện tay đón lấy thực đơn từ tay thím Ngô.
Cả ba gã dán chặt mắt Nam Cửu, đảo mắt săm soi cô từ đầu tới chân, lén lút trao đổi ánh mắt với .