Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 14: Năm hai đại học 7

Cập nhật lúc: 2026-09-04 11:40:14
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Đình tìm một chiếc bàn sạch sẽ. Nam Cửu sa sầm mặt mày kéo ghế , xuống đối diện . Ông nội Nam từ trong bếp bước , liếc Nam Cửu một cái nghiêm mặt thẳng về phòng.

Bộ cụ lặng im khay gỗ mun. Tống Đình vươn tay, các khớp ngón tay cong lên, vê nhẹ một nhúm cuộn tròn thả trong chén. Dòng nước sôi rót xuống hệt như một sợi chỉ, nhanh chậm chảy đáy cốc. Hơi nước bốc lên nghi ngút, hương cũng dần thức tỉnh giữa làn nước sùng sục.

Quá trình pha rườm rà qua tay Tống Đình trở nên trôi chảy, mượt mà. Đạo lý "hòa, tĩnh, di, chân" của nghệ thuật pha như thấm đẫm sắc nước đang tuôn chảy. Tống Đình bưng một chén lên, đặt mặt Nam Cửu. Cô cầm chén lên, vẻ bực dọc lúc mới xuống vơi , cõi lòng vô thức trở nên tĩnh lặng.

Nam Cửu đưa chén lên ngang mũi, liếc xéo : "Uống xong chú đòi phí phục vụ đấy chứ?"

"Cũng thể."

"Thế thì , mà đòi ông nội ." Nam Cửu uống cạn một đưa chén trả cho .

Hôm nay Tống Đình chẳng hề khó cô. Cô uống cạn một chén, bèn rót thêm chén nữa. Ánh mắt đọng nơi chén nắp đậy, đưa tay pha tiếp nước thứ hai.

Ánh mắt Nam Cửu tránh khỏi việc chạm vết lằn do gậy ba-toong để cánh tay : "Sao đỡ hộ ?"

Nước chảy tống , Tống Đình cầm chén lên, đặt mặt cô: "Cứ coi như trả nợ cho cô."

Năm lớp mười một, chính vì mà Nam Cửu ông nội mắng, chân ăn một gậy, đau nhức suốt mấy ngày. cũng , chuyện đó bắt nguồn từ việc cô cấu cào Tống Đình , lấy chữ "trả nợ" ở đây?

Nam Cửu cầm tống lên, dời mắt hướng khác. Bầu khí đặc quánh ngoài cửa sổ và tiếng ve kêu râm ran đè nặng lên n.g.ự.c cô. Nước trôi tuột xuống họng, mang theo vị đắng chát đọng chút ngọt hậu lan tỏa nơi răng môi. Đây là đầu tiên Nam Cửu thưởng thức hương vị sâu lắng và phức tạp nhường trong hương .

Cô đưa trả chén cho Tống Đình. Anh đưa tay nhận lấy, đầu ngón tay chạm . Đầu ngón tay cô lạnh lẽo, còn viền ngón tay ấm nóng. Nam Cửu rụt tay về mà từ từ dời tầm mắt lên . Hình bóng Tống Đình hòa ráng chiều hắt xéo bên khung cửa sổ. Hai hàng lông mày rậm rạp vững chãi hốc mắt, dải ánh sáng chuyển động lướt qua hàng mày nhô cao và sống mũi thẳng tắp của . Đường nét khuôn mặt lọt tầm mắt Nam Cửu rõ ràng hơn bao giờ hết. Tự dưng cô chợt hiểu vì Liễu Nhân si tình đến . Diện mạo của thoạt thì sắc sảo, khó gần, nhưng tiếp xúc lâu mới thấy cuốn hút. Giống hệt như nước thứ hai , mang sự êm dịu, đậm đà, tầng lớp hương vị phong phú, tạo thành một lực tác động mạnh mẽ bung tỏa giữa đôi môi.

Tống Đình siết chặt các khớp ngón tay, né tránh cú chạm của cô cất tống . Bầu khí vi diệu, thứ cảm giác tưởng như thấu hiểu ngọn nguồn nhưng xa lạ đến mức lạnh lẽo cứ thế quẩn quanh giữa hai . Nam Cửu uể oải tựa lưng ghế, những đường nét vương khóe môi vô tình tan .

Bữa tối, Nam Cửu rúc trong phòng. Ông nội Nam vứt một câu: "Không ăn thì nhịn, ai cũng gọi nó."

Nam Kiều Vũ liếc ông nội Nam, gì. Dù và Nam Cửu mấy hòa thuận, nhưng chuyện buổi chiều, thấy Nam Cửu chẳng gì sai. Nếu là , cũng sẽ để yên chuyện .

Đợi ăn xong tản hết, Nam Kiều Vũ mới rón rén đến cửa phòng Nam Cửu, gõ gõ: "Này, mở cửa , mang cơm cho đây, bưng mà ăn ."

"Đi chỗ khác." Tiếng Nam Cửu từ trong phòng vọng .

"Không ăn thì thôi." Nam Kiều Vũ đặt khay cơm bàn lên lầu.

Gần mười giờ, ông nội Nam bước khỏi cửa, một vòng quanh nhà chính. Thấy phần cơm để bàn hề động tới, ông bèn đến cửa phòng phụ, dùng gậy ba-toong gõ gõ lên cửa.

Bên trong im lìm một lúc lâu, giọng trầm hùng của ông nội Nam vang lên ngoài cửa: "Nếu mày còn lết dậy ăn cơm, ngày mai cuốn gói cút khỏi đây cho tao."

Trong phòng vẫn tiếng động. Ông nội Nam lập tức thấy điều mờ ám. Với tính cách của Nam Cửu, dù phục thì bét cũng cãi hai câu chứ thể im ắng đến . Ông vươn tay vặn nắm cửa. Cửa khóa, trong phòng chẳng lấy một bóng .

Ông nội Nam vội vàng xoay bước, hướng lên cầu thang gọi lớn: "Tống Đình, mau lên, Tiểu Cửu biến mất ."

Tống Đình tròng vội chiếc áo phông đen, ba bước gộp hai lao từ lầu xuống. Anh rút điện thoại gọi cho Nam Cửu, tiếng chuông vang lên từ trong phòng cô. Anh thò đầu , điện thoại Nam Cửu đang cắm sạc ở đầu giường, chắc xa.

Nam Kiều Vũ mới chợp mắt, đầu tóc rối bù cũng chạy tuốt xuống lầu: "Đi ngoài tìm xem?"

"Cậu đường ? Đừng để lát nữa lạc nốt cả ." Nói xong, Tống Đình sải bước lớn khỏi quán .

...

Nam Cửu thong thả dạo dọc theo ngõ Mạo Nhi, bất tri bất giác tới tận con dốc phía . Cổng những ngôi nhà thấp lè tè hai bên đường đều đóng kín mít, tít sâu bên trong là một ngôi nhà màu đỏ. Cổng sắt của sân gỉ sét, bên trong cửa sổ tối om một ánh đèn. Trải qua năm tháng nước mưa gột rửa, lớp tường bên ngoài loang lổ những vệt đỏ sẫm và vàng nâu xếp chồng lên , tựa như những giọt huyết lệ đông cứng .

Lý Sùng Quang từng với cô, Tống Đình ngày sống trong ngôi nhà đỏ con dốc . Nam Cửu dừng bước cổng viện, nhớ những chuyện từng xảy ở đây. Một bầu khí rùng rợn và ngột ngạt cuốn theo cơn gió đêm từ trong sân ùa tới khiến cô bất giác rùng .

"Cháu đến đây gì?" Giọng của Tống Đình lạnh lùng vang lên ngay phía Nam Cửu khiến cô đột ngột xoay . Ánh sáng từ phía xa kéo cái bóng của Tống Đình trải dài, gần như chạm đầu mũi giày của cô.

Ánh mắt Nam Cửu khựng giây lát, hai tay đút túi chiếc quần jeans ống rộng: "Còn tại chú cho uống nhiều quá, giờ mất ngủ nên ngoài dạo ."

"Ít cũng mang theo điện thoại chứ." Tống Đình đưa chiếc điện thoại mà mang cho cô: “Vẫn còn giận ông nội ?"

Nam Cửu cất điện thoại túi, cúi đầu, mũi giày di di lên những viên sỏi đất: "Ông cảm thấy do ăn mặc hở hang nên đám đàn ông mới ý đồ với , đây chẳng là thuyết 'nạn nhân tội' ?" Cô nhấc chân đá hòn sỏi đống cỏ khô, ngẩng cao đầu thở dài một : “ giận nữa , giận thì ích gì ? Cái thời của ông nội vẫn còn hủ tục bó chân, xương gãy vẫn nhét chiếc hài bé xíu mà vẫn cho là lẽ đương nhiên đấy thôi. Bây giờ chẳng qua chỉ là đổi sang một cách bó chân khác. Thế hệ của họ bó buộc cả nửa đời , mới thèm để mấy lời sáo rỗng đó trói buộc ."

Vài lọn tóc tơ gió thổi tung vờn qua vầng trán nhẵn bóng và khóe môi đang mím của cô. Cô chẳng thèm để tâm, thậm chí còn toát lên chút phóng khoáng, bất cần. Dáng vẻ tràn đầy sức sống lọt mắt Tống Đình, khiến cho ngôi nhà lưng cô dường như cũng còn âm u tĩnh lặng nữa.

Từ khi bán căn nhà, Tống Đình bao giờ bước chân lên con dốc nữa. Khoảng cách vài trăm mét trở thành một hố sâu lốc xoáy mà bao giờ gần. Nam Cửu nhận sự trầm mặc của , liếc căn nhà lọt thỏm trong màn đêm: "Đây là nhà cũ của chú ?"

"Ừ." Tống Đình nhíu mày, bộ quần áo đen như chìm bóng tối.

"Bây giờ bỏ trống ?"

"Người dùng nhà kho."

Nam Cửu gật gật đầu, thêm gì nữa. Xảy những chuyện như , xác suất cao là chẳng ai mua để ở.

Tầm mắt Tống Đình vượt qua cánh cổng, những tia sáng đọng trong mắt tụ , giống như những chiếc đinh vô hình đóng c.h.ế.t lớp sơn loang lổ ván cửa.

Có thể chuyện về nơi một cách bình thản như thế với thứ hai là điều từng xảy trong suốt những năm tháng qua của Tống Đình. Chẳng ai chạy đến mặt để chạm nỗi đau . Lâu dần, nơi đây trở thành vực sâu mà từ tận đáy lòng từ chối chạm tới. Vậy mà cánh cửa Nam Cửu vô tình đẩy một đêm gió nhẹ mơn man và tĩnh lặng đến lạ thường. Những trải nghiệm quá khứ từng nặng nề đến mức khiến thở nổi, dường như bất tri bất giác tan biến gió đêm. Chỉ là bao giờ dám đối diện với nơi như lúc đây.

Tiếng bước chân của Nam Cửu dần xa, giọng rơi phía : "Chú về , bảo với ông nội một tiếng."

"Cháu ?" Tống Đình xoay .

" phố cổ dạo một vòng, mấy năm đó."

...

Nam Cửu một tản bộ phố, mua chút đồ ăn vặt, ăn. Cửa tiệm bán đồ lót dạo nọ vẫn còn đó. Thấm thoắt bao năm trôi qua, chuyện từng khiến cô hổ khó mở lời ngày , nay chỉ thấy buồn đan xen chút chua xót.

Tống Đình lúc đó cũng chỉ trạc tuổi cô bây giờ. Anh thấu sự bối rối của cô nhưng từ đầu đến cuối hề vạch trần. Chiếc áo lót đầu tiên trong đời cô là mua bằng tiền của Tống Đình. Bây giờ nghĩ vẫn thấy hoang đường.

Đêm khuya, các cửa tiệm phố cổ rục rịch đóng cửa, chỉ còn vài quán bar cuối phố vẫn huyên náo tiếng . Nam Cửu dừng bước, đó rẽ một quán bar đông khách nhất.

Dưới nhịp điệu dồn dập, ánh đèn hóa thành những vệt sáng chuyển động ngừng. Tiếng nhạc mạnh mẽ lập tức kéo con bầu khí hưng phấn. Quán bar rộng, ở giữa một sân khấu, DJ đang cầm micro khuấy động khí. Một vòng thanh niên giơ cao hai cánh tay vây quanh sân khấu, hò hét nhún nhảy theo sự tương tác của DJ, tạo thành từng đợt sóng âm thanh cao ngất.

Ảo mộng dày công ủ ấp giải cứu từng tâm hồn khỏi ngục tù tẻ nhạt, thả họ chìm khoảnh khắc cuồng hoan ngắn ngủi. Khi Nam Cửu chen tới sân khấu, khí vui vẻ thoải mái cũng tóm gọn lấy cô.

DJ là một trẻ tuổi ăn mặc ngầu, nhảy, hát, hô mic, cực kỳ yêu thích. Nhạc đẩy lên cao trào, trong sàn nhảy đều lắc lư theo. Ký ức cơ bắp của Nam Cửu nhịp điệu đ.á.n.h thức. Giữa muôn vàn luồng ánh sáng neon biến ảo, cô đưa đẩy cơ thể theo tiếng nhạc. Chiếc áo yếm buộc cổ bắt mắt với hai sợi dây mảnh mai buộc quanh gáy, thiết kế chữ U phía lưng phô trọn tấm lưng trần mịn màng ánh đèn.

Vài thanh niên quen vây gần. Bọn họ ăn mặc thời thượng, nam nữ, thấy Nam Cửu một bèn kéo cô nhảy chung. Những mảnh vỡ neon điên cuồng vờn đuổi Nam Cửu. Một khi bước vùng thống trị của cô, mỗi cú vặn đều nắm bắt chuẩn xác ánh của những xung quanh. Những động tác tưởng chừng buông lỏng nhưng chuẩn xác tới từng nhịp trao cho cô một sức sống khó tả.

Tất cả những bực dọc đều tan biến trong nhịp trống dồn dập, Nam Cửu chơi đùa cực kỳ sảng khoái. Ở phía vỗ vai cô. Khi cô ngoảnh , ánh mắt xuyên qua đám đông vô tình chạm ánh của Tống Đình đang bên quầy bar. Nét mặt Nam Cửu khựng . Cô Tống Đình bám theo từ lúc nào, ở đây bao lâu ? Khung cảnh ở tiệm net ba năm chợt xẹt qua trong đầu, cảm giác khó chịu vì gò bó lâu ngày gặp trào dâng trong lòng. Có điều khác biệt là cô trưởng thành , sớm cần khác quản giáo nữa.

Nam Cửu lạnh lùng thu hồi tầm mắt. Người đàn ông vỗ vai lúc nãy ngỏ ý xin WeChat, cô rõ bèn nhích gần hỏi gì. Thấy cô tiến tới, đàn ông tự nhiên dang rộng hai cánh tay. Khóe môi Nam Cửu xẹt qua một nụ , cô xoay sang hướng khác.

Cơ thể cô bóng che khuất, biến mất khỏi tầm của Tống Đình.

Sắc mặt Tống Đình trầm xuống, giơ tay gọi một chai bia.

Nam Cửu nghiêng đầu, tầm mắt giấu trong đám đông xuyên qua những khe hở về phía Tống Đình. Tống Đình về phía sàn nhảy để lôi cô về, vẫn bên quầy bar, cằm nhô lên, dòng bia trôi tuột xuống cổ họng.

...

Trịnh Khôn, ông chủ quán bar, đến lưng Tống Đình, khoác tay lên vai : " mời mấy chả thèm qua, hôm nay tới cũng đường gọi điện cho . Đi, lên lầu ."

Tống Đình : "Thôi, một lát về."

Trịnh Khôn kéo ghế : "Không bảo chỗ ồn ào, hợp với ?"

"Tiểu Bân gọi điện cho , bảo cháu gái ông cụ Nam đang ở đây."

Trịnh Khôn rướn cổ quanh một vòng: "Đâu cơ?"

"Ở trong sàn nhảy."

Trịnh Khôn nghiêng nhưng chẳng thấy , thu ánh mắt về : "Ở chỗ thì lo cái gì, cô bé đó cũng còn nhỏ nữa?"

"Ừ."

Lúc , DJ cầm mic về phía rìa sân khấu. Anh là một hiện tượng mạng nhỏ ở địa phương. Dưới bục ít fan nữ của . Thấy tiến tới, cả đám đồng thanh hò reo khiến Nam Cửu giật nảy . Cô hề đây là tiết mục cố định mỗi tối của quán bar, DJ biểu diễn xong sẽ chọn ngẫu nhiên một nữ khách mời để tương tác. Lúc đó, mấy cô gái cạnh Nam Cửu phát cuồng giơ tay về phía sân khấu, chỉ hiểu chuyện gì xảy , cứ ngó nghiêng trái .

Anh DJ quyến rũ bắt đầu thực hiện những điệu nhảy bốc lửa, thỉnh thoảng vạch vạt áo theo tiếng nhạc để lộ cơ bụng săn chắc. Cậu cứ hở cơ bụng là y như rằng sân khấu vang lên tiếng hú hét như công tắc ấn. Nam Cửu chợt hiểu mấy cô gái đang phấn khích vì cái gì. Trong mắt cô ánh lên ý , mang theo châm ngôn " xem thì phí", ánh mắt cô hào phóng dán chặt lên DJ.

DJ di chuyển dọc theo sân khấu, đến , các cô gái đều sức kiễng chân cố gắng chạm . Anh DJ đầy kinh nghiệm nắm thóp cách nửa xa nửa gần, chọc cho các cô gái ngứa ngáy trong lòng.

Dù Nam Cửu chỉ khẽ đung đưa theo tiếng nhạc nhưng nhịp điệu và khả năng bắt nhịp mượt mà vẫn khiến cô nổi bần bật giữa đám đông. Khi DJ đến mặt Nam Cửu, từ từ dừng bước, đột nhiên cởi tung áo. Đám con gái sân khấu thực sự phát điên, thi lao về phía . Cơ thể Nam Cửu ép sát rìa sân khấu.

Anh DJ xổm xuống, một bàn tay của một chị gái đưa tới mặt . Cậu nghiêng , vẫy vẫy tay với Nam Cửu. Nam Cửu hiểu ý, đưa cánh tay . DJ nắm lấy cổ tay cô, áp lòng bàn tay cô lên đường trắng giữa bụng , men theo hõm cơ bụng trượt xuống . Nam Cửu tự nhiên trở thành khán giả may mắn của tối nay, tiếng la hét chói tai nổ tung bên tai cô, tất cả đều ồn ào trêu chọc.

Mãi đến khi DJ buông cô , vẫy tay chào tạm biệt , tim Nam Cửu vẫn còn nhảy loạn trong lồng ngực. Tiết mục kết thúc, ít trở về chỗ . Nam Cửu xoay về phía Tống Đình. Anh ngả lưng thành ghế, ánh mắt lạnh lẽo lướt cô, ngoài chẳng động tĩnh gì khác.

Nam Cửu lúc mới thấy khó hiểu. Cô động tĩnh lớn như , cũng gọi cô về, thế chạy tới đây gì?

Cô dứt khoát sải bước về phía , kéo chiếc ghế trống bên cạnh , vẫy tay xin nhân viên phục vụ một chai bia.

"Chơi đủ ?" Tống Đình thu ánh , tầm mắt rơi chai bia mặt.

Nam Cửu nhận lấy chai bia từ tay nhân viên, ngửa đầu uống một ngụm lớn đáp: "Vừa nãy đám đàn bà cứ hét ầm bên tai , họ cho đơ luôn, căn bản cảm nhận gì."

Khẩu khí của cô còn chút ảo não vì sờ kỹ. Tống Đình liếc cô một cái, đưa tay hiệu cho phục vụ lấy một chiếc khăn ướt tới.

Nhân viên phục vụ đặt chiếc khăn ướt gấp gọn gàng mặt Tống Đình, thuận tay ném cho Nam Cửu.

Nam Cửu cầm khăn ướt lên, khó hiểu hỏi: "Làm gì?"

"Lau tay ."

Nam Cửu lời lau tay. Lau xong mới hỏi: "Sao bắt lau tay?"

Tống Đình để ý đến cô. Tên DJ khá tiếng ở Nam Thành, suốt ngày một đám fan girl hâm mộ và mấy bà cô già vây quanh, đời sống cá nhân hỗn loạn vô cùng. Tống Đình từng loáng thoáng về những chuyện , bảo cô lau tay chẳng qua là để nhắc nhở cô, đồ bẩn thỉu thì đừng chạm .

Nam Cửu vứt khăn ướt , nghiêng : "Lau sạch , cảm giác cũng bay mất tiêu."

Đường nét sườn mặt Tống Đình bóng tối cắt gọt trông như một vách núi sắc lạnh: "Có gì mà sờ?"

"Mới mẻ." Ánh mắt Nam Cửu bất giác từ cổ áo Tống Đình di chuyển xuống . Cô nhớ Tống Đình cũng cơ bụng, cô từng thấy ở cửa phòng tắm. Nếu về sự sexy, hình Tống Đình mạnh mẽ hơn gã DJ ban nãy nhiều, các múi cơ mang cảm giác bùng nổ hơn hẳn.

Tống Đình nhận ánh mắt của Nam Cửu, lập tức phóng ánh sắc lẹm qua: "Uống ít thôi, đầu óc tỉnh táo đấy."

Nam Cửu khẩy: "Thế nhằm nhò gì?" Cô giơ chai bia cụng nhẹ chai của Tống Đình: “Báo với ông nội ?"

"Ông ngủ ."

Nam Cửu ngửa cổ lên. Ánh mắt Tống Đình lướt qua những đường gân xanh mềm mại cổ cô, thấy rượu trong chai vơi một khúc lớn.

"Dạo cháu chạy tất bật ngược xuôi là để cái video đó ?"

Nam Cửu đặt chai bia xuống: " thế nào?"

"Cũng chút năng khiếu đấy." Tống Đình dời mắt , buông một lời khen nhẹ tênh, nhưng đây là đầu tiên khen cô.

Ý chui từ kẽ mắt Nam Cửu: "Đó là tình cảm."

"Cháu mà cũng tình cảm với quán ?"

"Hồi nhỏ nghỉ hè nghỉ đông nào chẳng qua đây." Nam Cửu cầm chai bia lên, tiếp: “ chú chỉ thấy một , thực tế lưng là cả một ê-kíp đấy."

Tống Đình hứng thú dáng vẻ đắc ý của cô.

Nam Cửu kể cho , cô lén bóng lưng của Tống Đình lúc kiểm tra chén và lúc ông nội Nam đang trò chuyện với khách. Cái ngày cô tự nhốt trong phòng, cô đem ý tưởng truyền tải cho một bạn học truyền thông hồi cấp ba. Tình bạn thời cấp ba hề xen lẫn lợi ích và mất, thuần túy đến mức Nam Cửu chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, đối phương bèn kéo luôn cả mấy bạn cùng phòng giúp cô vạch kế hoạch. Sau khi thử qua vài phương án, cuối cùng họ cũng tạo hiệu ứng mà Nam Cửu mong .

Nam Cửu lợi dụng các mối quan hệ trong câu lạc bộ, nhờ đàn chị chuyên ngành văn học trau chuốt nội dung. Đợi đăng ký thành công tất cả các nền tảng, cô bèn tổng hợp nội dung đăng lên.

Nhịp sống xã hội ngày càng nhanh, dân ở các thành phố lớn xu hướng tìm đến những đô thị loại bốn, loại năm để khám phá ẩm thực và đặc sản địa phương. So với sự thương mại hóa quá mức của phố cổ, ngõ Mạo Nhi mang một vẻ nguyên bản hơn, tràn ngập khói lửa nhân gian chầm chậm mà thành phố hằng ao ước. Nam Cửu nhào nặn thứ cảm xúc đó từng khung hình và câu chữ.

Những đến Nam Thành du lịch, khi tìm hiểu về quán , thu hút bởi dấu ấn thời gian mang nét đặc trưng của nó mà tìm đến ngõ Mạo Nhi. Nhờ thế, quán thu một lượng truy cập ngoài sức tưởng tượng.

thao thao bất tuyệt, lúc đôi mắt sáng rực, hệt như một mặt trời nhỏ đang bốc cháy bên trong. Cô đang ở độ tuổi ý tưởng nhiệt huyết, bước chân xã hội nhưng bộc lộ sự dã tâm và khí phách bừng bừng.

Lúc uống rượu cũng , nhanh vội. Trong lúc chuyện cạn sạch hai chai, cô đưa tay định gọi thêm chai nữa.

Tống Đình khẽ nhíu mày: "Trước đây cháu bar với ai?"

"Bạn trai chứ ai." Nam Cửu tỉnh bơ.

"Bạn trai học cùng trường ?"

"Một ở trường, một ở ngoài." Nam Cửu giơ chai bia lên, gian xảo với .

Tống Đình lườm cô: "Cháu còn đạp hai thuyền cơ ?"

"Chứ ? Lúc còn trẻ thử nghiệm nhiều, thế nào là ? Tuổi thanh xuân phơi phới của mà chỉ giữ lấy một đàn ông , đó cứu mạng bao giờ ?" Ý cợt nhả lướt qua khóe mắt Nam Cửu.

"Cẩn thận lật thuyền ngày c.h.ế.t đuối đấy." Tống Đình thấy cô uống quá gấp, đưa tay cản .

Nam Cửu né tránh tay : "Không , bơi giỏi lắm, c.h.ế.t đuối tuyệt đối sẽ ."

Tống Đình khuyên nữa, chợt trầm ngâm, đầu sâu quầy bar. Những đường gân nổi cộm bên sườn cổ, những đường nét căng tràn sức mạnh tựa như một ngọn núi im lìm.

Nam Cửu đặt ly rượu xuống, chồm tới gần Tống Đình, nụ mặt dần lan tỏa, phóng túng mà sinh động: "Chú tin thật ?"

Tống Đình cô, ánh mắt b.ắ.n từ mí mắt rủ xuống: "Chả câu nào là thật."

Sở dĩ quán bar đông khách là vì họ cách bày trò. Lúc , sân khấu tiết mục mới, phát ngẫu nhiên một bản nhạc sôi động, ai nhảy đều thể lên. MC lật mở phần thưởng, ánh đèn sân khấu rọi chai champagne bốn con , chai màu vàng đen lấp lánh ánh sáng chói mắt.

Nhạc nổi lên, nhảy nhảy đều ùa lên góp vui. Rất nhiều vị khách say bét nhè lên nhảy loạn xạ khiến bên nghiêng ngả.

Cồn xúc tác tạo một từ trường gây choáng váng. Nam Cửu chiếc ghế đẩu cao, nửa khẽ đung đưa theo nhịp điệu của âm nhạc, một nét quyến rũ cố ý theo đó mà gợn sóng lan .

Tống Đình cầm ly rượu, ánh mắt cô cướp mất, rượu trôi tuột xuống họng, yết hầu chậm rãi lăn lộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-14-nam-hai-dai-hoc-7.html.]

Tầm mắt Nam Cửu chuyển hướng về phần thưởng sân khấu: " uống loại champagne đó bao giờ, thử ?"

Tống Đình bỏ ly rượu xuống, sang: "Cháu định lên đó ?"

"Đồ miễn phí, ngu gì lấy." Nam Cửu giật sợi dây buộc tóc ngực, mái tóc dài màu bạch kim xoăn xõa tung . Cô dậy, về phía đám đông.

Tống Đình đầu , thấy cô mấy bước , vẻ mặt khác lạ ghé sát : "Mấy gã đàn ông gây chuyện hồi chiều đang ở kìa."

Tống Đình thuận theo ánh mắt của cô sang, lướt về phía khu vực bàn VIP đối diện. Mấy gã đàn ông trong bàn lúc cũng chú ý tới Nam Cửu, ánh mắt mấy thiện ý chằm chằm sang.

"Hay là thôi." Dù đây cũng quán nhà , lỡ gây tiếng động gì nữa, cô sẽ ông nội Nam c.h.ử.i c.h.ế.t mất.

Tống Đình đưa cánh tay , đẩy nhẹ cô về phía sân khấu: "Sợ cái gì?"

Nam Cửu cau mày ngoảnh . Tống Đình chống một tay lên quầy bar, ánh mắt lạnh lẽo mà trầm tĩnh, mang theo một lực ép xuyên thấu cả da thịt: "Đi , trông cháu."

Nam Cửu thêm tự tin, một tay chống lấy mép sân khấu nhảy tót lên. Kể từ lúc thương ở eo, một thời gian cô nhảy , tế bào trong cơ thể đều đang nhảy nhót. Bình thường cái gì cô cũng phô vẻ bất cần, nhưng một khi lên sân khấu, như thể trở về sân nhà, cây cung vô thanh trong cơ thể lặng lẽ kéo căng, trong đôi mắt lập tức bừng lên thần thái đoạt hồn .

Trước đó trong sàn nhảy chen chúc , động tác của cô đều gò bó. Lúc rượu ngấm, động tác của cô càng thêm phóng khoáng tự nhiên. Tiếng nhạc ập tới như bão táp, cô đột ngột hất tung mái tóc dài, luồng sáng bạch kim trở thành tâm điểm của sân khấu. Sức mạnh tích tụ lâu phóng thích khỏi cơ thể, các động tác mượt mà, dứt khoát, liên tục và tự tin. Ngay cả những sợi tóc bay lượn cũng bùng phát sức sống rực rỡ và nóng bỏng.

Cô xoay , giữa những tràng pháo tay hoan hô vang dội, cô bước tới chỗ chai champagne. Tấm lưng thanh tú lọt ánh đèn tụ sáng, xương bướm như thổi hồn qua từng bước chân của cô. Cô bất chợt ngoái đầu , ánh mắt xao động chói mắt ném xuống ngọn lửa sục sôi cho khán giả bên .

Tiếng nhạc dần tắt, ánh mắt đầy tính công kích cũng phai nhạt theo, cô trở về với điệu bộ uể oải, hờ hững.

MC bước tới hỏi Nam Cửu: "Bạn chắc chắn là dancer ở chỗ chúng chứ? Chai champagne đưa cho bạn e là nổi nữa ..."

Nam Cửu màng đến MC gì, cô nhận lấy chai champagne, về hướng Tống Đình, nhếch mép, nụ phóng túng bừng nở. Một nửa cơ thể Tống Đình chìm trong bóng tối, ánh mắt xuyên thấu đám đông và sự xa hoa, chạm đến một độ sâu tĩnh lặng vô hình, đọng thành những tia lửa lặng câm.

Bước xuống sân khấu, Nam Cửu cầm chai champagne thẳng về phía Tống Đình. Anh xoay , trong mắt đọng nét hờ hững. Cho đến khi Nam Cửu gần tới mặt, Tống Đình bỗng ghìm hàng chân mày xuống, ánh mắt dần trở nên lạnh băng. Anh từ từ dậy, lạnh sâu lường lặng lẽ lan tỏa quanh .

Vẻ mặt Nam Cửu khựng , cô định lên tiếng chất vấn Tống Đình hung dữ cái gì, lời kịp thốt khỏi miệng, Tống Đình đưa tay đẩy Nam Cửu lưng . Nam Cửu ngoảnh đầu thì giật phát hiện, Lý Vĩ thế mà bám theo cô từ bao giờ.

Thân hình Tống Đình chặn ngang đường của Lý Vĩ. Anh cụp mắt xuống, ánh như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy gã.

Lý Vĩ ngẩng đầu lên, giọng điệu hằn học: "Tránh ."

"Nếu tao tránh thì ?" Giọng Tống Đình chùng xuống.

"Mày bớt xen việc khác ."

Lý Vĩ vung tay lên, định túm lấy Nam Cửu đang lưng Tống Đình. Cánh tay gã giơ lên lưng chừng trung mặt kẹp chặt. Một lực đạo ngang tàng hung hăng bẻ gập cánh tay Lý Vĩ chúc xuống. Ánh đèn trong quán bar tức thì biến thành một dải sáng nhòe nhoẹt trong tầm của gã, cơ thể gã luồng sức mạnh đó cưỡng ép bẻ ngoặt , đập mạnh xuống mặt quầy bar lạnh lẽo cứng ngắc.

Mặt Lý Vĩ ép ngửa lên, ánh đèn spotlight quầy bar rọi thẳng khiến đồng t.ử gã lập tức mất tiêu cự, trong cổ họng bật tiếng c.h.ử.i rủa cay độc. Ngay đó, tiếng c.h.ử.i bới bặt hẳn, đó là tiếng xương cốt kêu răng rắc cầu cứu vì chịu nổi sức ép. Mỗi gã giãy giụa, áp lực vai càng nghiến qua dây thần kinh rõ rệt hơn. Cơ thể gã luồng áp lực mạnh mẽ ghim chặt xuống mặt quầy bar.

Đây là đầu tiên Nam Cửu thấy bộ dạng tàn nhẫn của Tống Đình. Mí mắt gần như chớp, hàng lông mày siết chặt đè nặng hốc mắt. Giữa sống mũi sắc lạnh và cơ hàm căng bạnh ngập tràn sự phô trương khó thành lời, đó là sức mạnh hủy diệt mà Nam Cửu từng thấy ở .

Sau khi Tống Đình khống chế Lý Vĩ, ngước mắt lên, nháy mắt hiệu cho Tiểu Bân đang tới, bảo gọi ông chủ. Tiểu Bân bắt ánh mắt của Tống Đình, lập tức chuyển hướng chạy lên lầu hai.

Đám Đại Cường T.ử thấy Lý Vĩ chịu thiệt thòi bèn hùng hổ lao về phía quầy bar.

Tiếng nhạc chói tai đinh tai nhức óc chen lẫn tiếng xì xào bàn tán ập tới rợp trời. Mãi cho đến khi Đại Cường T.ử bước đến lưng Tống Đình, Nam Cửu mới đột ngột bừng tỉnh. Cùng lúc Đại Cường T.ử vung nắm đ.ấ.m lên, Nam Cửu giơ chai champagne trong tay . Nắm đ.ấ.m giáng xuống lưng Tống Đình mà đ.á.n.h bay chai rượu tay Nam Cửu.

Vỏ chai tuột khỏi tay, đầu óc Nam Cửu ong lên, theo phản xạ lao vồ lấy cái chai đang rơi xuống.

Cùng lúc đó, Tống Đình nhận động tĩnh áp sát phía , xách gáy Lý Vĩ xoay , liếc thấy nắm đ.ấ.m của Đại Cường T.ử lao tới, thuận đà buông tay. Chân Lý Vĩ lảo đảo chúi về phía theo quán tính. Nắm đ.ấ.m của Đại Cường T.ử trượt , giáng thẳng mặt Lý Vĩ. Lý Vĩ hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, đau đớn c.h.ử.i thề: "Đm mày, đui ?"

Ở bên , Trịnh Khôn dẫn chạy tới, bao vây đám Lý Vĩ .

Ánh mắt Tống Đình xuyên qua đám đông hỗn loạn, tìm thấy Nam Cửu đang ôm chai champagne bệt đất. Đồng t.ử co rụt , chằm chằm vết m.á.u tay cô, ngay lập tức cúi xuống nhận lấy chai champagne, kéo cô dậy. Anh đầu với Trịnh Khôn: "Chỗ giao cho , đưa cô sang tiệm bên cạnh."

Trịnh Khôn gật đầu: "Cậu , bên để lo."

Ra khỏi quán bar, những ồn ào vứt phía , con phố vắng vẻ tĩnh mịch tối thui như một tấm vải đen trùm lên.

Nam Cửu lững thững bước Tống Đình. Bị gió thổi qua, men rượu bốc lên, nóng ngùn ngụt cuộn trào trong cơ thể, cảnh vật xung quanh lúc rõ lúc mờ.

Vài phút , Tống Đình dừng một tiệm buôn, mở khóa cửa kính.

Nam Cửu ngẩng đầu lên, biển hiệu in hàng chữ "Trà danh Nam Càn". Tống Đình bước trong, gian sáng sủa rộng rãi ánh đèn rọi sáng. Anh đầu gọi cô: "Đứng đực ở cửa gì? Vào ."

Nam Cửu bước cửa hàng bán bày biện ngay ngắn. Đập mắt cô là một bàn bằng gỗ óc ch.ó đen với những đường vân tinh xảo, bàn đặt một khay tạo hình mộc mạc cổ xưa. Trong tủ kính hai bên tường trưng bày đủ loại , những hũ sắp xếp so le các ô gỗ sẫm màu, thoạt cao cấp.

Nam Cửu quanh quất, lên tiếng hỏi: "Cửa tiệm là của chú ?"

"Ừ." Tống Đình đáp lời, chỉ tay về phía bàn : “Ra ."

Nam Cửu giơ bàn tay thương lên, lê lết đến bàn , mắt liếc hòn non bộ đặt ở cửa: "Mở bao lâu ?"

"Hơn hai năm."

"Làm ăn thế nào?"

"Cũng ." Tống Đình đẩy một cánh cửa nhỏ , bên trong vẫn còn gian.

Nam Cửu thò đầu : "Thảo nào đổi cả xe . Chú riêng tự lập , cớ gì còn ở quán công?"

"Quen ." Tống Đình túm một túi tăm bông và tuýp t.h.u.ố.c mỡ , kéo ghế xuống đối diện Nam Cửu, hất cằm: "Đưa tay đây xem."

Tay trái Nam Cửu nắm lấy cổ tay , đưa tay mặt Tống Đình. Dưới ánh đèn đỉnh đầu, Tống Đình lướt qua. Móng ở ngón giữa của Nam Cửu lật ngược lên, m.á.u rỉ quanh viền móng. Giờ phút m.á.u khô , dính chặt da.

"Làm thế ?" Anh dùng nước muối sinh lý lau vệt m.á.u xung quanh.

"Cái lão mập chạy lưng chú đ.á.n.h lén, lấy chai rượu đỡ một nhát, chai rượu hất văng ."

Động tác tay Tống Đình khựng .

"Không cần cảm ơn , cứ coi như trả nợ cho chú, chúng hòa ."

Tống Đình ngước mắt lên. Hàng mi dày của cô khẽ rủ xuống, in thành một quầng bóng mờ nhạt hắt mí mắt. Mỗi chạm nhẹ, quầng bóng rung lên bần bật.

Tống Đình thu hồi tầm mắt, động tác nhẹ hẳn: "Rơi còn nhặt gì? May mà chai rượu vỡ, thì mảnh kính đ.â.m tay còn cho cháu đau c.h.ế.t."

"Mấy ngàn tệ cơ mà, vỡ thì phí lắm."

"Tay tơi tả thành thế thì xứng đáng chắc?"

Nam Cửu tịt ngòi, lúc đó đông chen lấn, lúc lao ai huých cho một cái, tay chống xuống đất, móng tay lật ngược luôn, đau đến mức cô suýt lăn lộn đất.

Tống Đình kỹ , cái móng dài ngoằng của cô vốn dĩ móng thật mà là một lớp móng giả dán đè lên. Về nguyên tắc, móng tay thành thế thì nên tháo lớp móng giả đó . tình hình hiện tại, tăm bông tay còn kịp chạm , Nam Cửu la ó om sòm.

Tống Đình rụt tay về, dậy hỏi: "Để móng dài thế vướng víu ?"

Anh quầy, lục lọi tìm đồ. Nam Cửu rướn cổ cãi : "Độ dài của đầu ngón tay ở một mức độ nào đó thể tăng thêm tính thẩm mỹ cho điệu nhảy, một cách dễ hiểu thì tay sẽ dài hơn."

Tống Đình tìm một cái bấm móng tay, trở . Nam Cửu liếc thấy thứ đồ trong tay , lập tức rụt tay : " cắt , cắt mù. Chú cứ băng cho , để hai ngày nữa móng mọc dài ."

"Lúc còn bận tâm đến với ? Cháu sợ nhiễm trùng ?" Sau khi sát trùng bấm móng tay, Tống Đình ngẩng đầu Nam Cửu, ánh mắt toát lên vẻ thể chối từ: "Để cháu tự ?"

Nam Cửu giật phắt chiếc bấm móng tay, mặt nhăn mày nhó giơ tay lên, bấm cứ chạm một cái là cô nhe răng trợn mắt kêu đau, lề mề nửa ngày cũng chẳng thấy cái móng cắt miếng nào.

Tống Đình dứt khoát giật lấy đồ bấm móng, hỏi cô: "Nghe cháu ở ngoài dạy nhảy, một tuần mấy buổi? Có ảnh hưởng đến việc học ?"

"Trong tuần ba buổi, cuối tuần lớp cả hai ngày. Ngày thường thường xếp lớp buổi tối nên vẫn sắp xếp thời gian... Á ui, đau đau... nhẹ thôi." Trong lúc Nam Cửu đang , Tống Đình dứt khoát cắt phăng cái móng dài .

Động tác của đột ngột dừng , ngẩng đầu tiếp tục hỏi: "Có mệt ?"

"Mệt thì chắc chắn là mệt , ngoài thời gian lên lớp, còn mò mẫm bài múa, luyện nhảy... Tống Đình!" Nam Cửu hoảng hốt kêu lên.

Tống Đình nhân lúc cô để ý buông lời, thêm một nhát cắt.

" là trẻ con ? Còn cần chú dùng cách để phân tán sự chú ý nữa ?"

Khóe môi sắc sảo từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ : "Chẳng cắt xong ." Tống Đình đặt cái bấm móng tay sang một bên, ý bảo cô tự .

Ngũ quan Nam Cửu nhăn rúm một chỗ, cơn đau buốt óc vẫn liên tục tấn công giác quan của cô.

Tống Đình cầm tuýp t.h.u.ố.c lên, xuống ghế đối diện Nam Cửu: "Cố nhịn chút."

Mười ngón tay nối liền với tim, tín hiệu đau đớn dữ dội truyền nhanh qua các đầu mút thần kinh chạy thẳng lên não. Vừa nãy chạm vết thương mà Nam Cửu la ó ầm ĩ, bây giờ khi bôi t.h.u.ố.c lên chỗ thương, cô yên tĩnh đến bất thường.

Tống Đình liếc nhanh qua Nam Cửu, cô ngoảnh mặt , mím chặt môi, mặt tái nhợt. Trong suốt quá trình băng bó, cô kêu một tiếng nào, tấm lưng gầy gò vươn thẳng tắp, như thể bên trong cơ thể cô ẩn náu một linh hồn kiên cường chịu khuất phục. Tống Đình bỗng ngẩn . Anh chợt nhớ quá khứ của chính , những khoảnh khắc thương, ngoại trừ c.ắ.n chặt răng một chịu đựng, chẳng ai hỏi một câu: "Có đau ?".

Tống Đình lấy miếng gạc băng bó, cất tiếng: "Mệt quá thì đừng nữa, bây giờ cháu lấy việc học trọng, cần tiền thì gọi điện về nhà."

Ngũ quan nhăn nhó của Nam Cửu dần giãn , ngẩng đầu sườn mặt với vẻ đầy ẩn ý: "Gọi cho ông nội gọi cho chú? Ông nội ba cô cháu gái, hai đứa cháu trai, thi thoảng chu cấp cho một chút, khác còn thể nhắm mắt ngơ. Nếu ông thực sự tài trợ cho học hết đại học, chú thử đoán xem cô với thím ý kiến gì ?"

"Còn về việc gọi cho chú." Nam Cửu rủ rèm mi xuống. Những đường nét rõ ràng phai vẻ bầu bĩnh của thiếu nữ, ngũ quan chìm trong làn sương mù xa cách, tạo nên sự công kích mạnh mẽ hơn bất cứ nụ dịu dàng nào: “ lấy phận gì để gọi cho chú?"

Cô nhướng mi lên, nụ quyến rũ mà nguy hiểm xẹt qua khóe môi, hệt như một liều t.h.u.ố.c độc bọc đường.

Tống Đình cô, ánh sáng sâu thẳm trong đôi đồng t.ử như một sợi dây cương vô hình siết chặt. Anh liếc sang hướng khác, giọng trầm xuống mấy phần: "Những chuyện ông nội cháu còn e ngại, để cũng chẳng gì sai."

"Đó là vì ông nội ơn với chú, chú tay giúp thì coi như trả ơn ông." Nam Cửu ngập ngừng: “Vậy ơn chú giúp , lấy gì để trả đây?"

"Không cần cháu trả."

Băng gạc vòng từng vòng quấn chặt ngón tay cô, sự tiếp xúc khó tránh khỏi nơi đầu ngón tay giống như những đốm lửa lóe lên trong đêm, lúc sáng lúc tối, lúc xa lúc gần. Vòng băng cuối cùng khép , Tống Đình dùng kéo dứt khoát cắt đứt đoạn gạc. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chuẩn rời , ngón tay băng bó kín mít của Nam Cửu bỗng khẽ nhúc nhích. Không rụt , mà là nhích về phía , mượn sức cản mềm mại của băng gạc, hữu ý vô tình cọ qua mặt trong cổ tay đang dán băng keo của .

Không khí tức khắc đông đặc , ngay cả tiếng kéo băng keo xé cũng bặt tăm. Hàng mi đang rủ xuống của chầm chậm nhấc lên, sâu thẳm trong đôi mắt đen tĩnh mịch dường như thứ gì đó đột ngột bừng tỉnh. Thời gian trôi chậm chạp, kéo dài và đặc quánh.

Nhịp đập mạch cổ tay mạnh mẽ mà kiên định, từng nhịp từng nhịp gõ trái tim đang treo lơ lửng của cô.

Anh lập tức rút tay về, cũng lên tiếng. Ánh mắt dừng khuôn mặt cô vài giây, dường như đang giải mã động cơ to gan lớn mật .

ngoài cửa gõ nhẹ hai tiếng lên lớp kính, Tống Đình đầu , thấy Trịnh Khôn dẫn theo hai tìm tới.

"Đợi hai phút." Anh dặn dò một tiếng, thu ánh mắt nhanh chóng dán cố định băng dính lên mối nối, tuyệt nhiên thêm bất kỳ va chạm thừa thãi nào.

Tống Đình dậy kéo cửa bước ngoài. Nam Cửu ngả lưng ghế, giơ ngón tay gói hệt như củ cà rốt của lên .

Tống Đình cùng mấy Trịnh Khôn chuyện ngoài cửa quán, khóe mắt liếc Nam Cửu. Cô vẹo cổ, tay chống cằm, dáng vẻ như đang gà gật buồn ngủ.

Đám Trịnh Khôn đợi ngoài cửa. Tống Đình đẩy cửa kính hỏi cô: " sang bên cạnh một chuyến, cháu ở đây cùng ?"

Nam Cửu gắng hé mi mắt, dậy khỏi ghế: "Đi cùng ."

Ra khỏi tiệm , Tống Đình cùng mấy Trịnh Khôn phía chuyện. Nam Cửu ôm cánh tay, so vai rụt cổ theo . Tống Đình đầu liếc cô một cái, dừng bước bảo: "Cháu cùng họ lên ." Căn dặn xong, xoay tiệm.

Trịnh Khôn chào hỏi Nam Cửu một tiếng: " quen ông nội cô, hồi bé cũng từng sống ở ngõ Mạo Nhi, là em với Tống Đình."

Nam Cửu nhếch mép, theo bước tiếp lên phía . Lát , lưng vang lên tiếng bước chân đuổi kịp. Nam Cửu đầu , một chiếc áo khoác trùm lên vai cô. Tống Đình lướt qua cô, sải bước dài tiến về phía Trịnh Khôn.

Nam Cửu kéo vạt áo khoác, xỏ hai cánh tay ống tay áo.

Bọn họ dừng cửa một quán phố cổ. Quán đóng cửa nghỉ bán, cửa mở hé một nửa, hai đàn ông đang đợi ở ngoài.

Trịnh Khôn giới thiệu: "Đây là sếp Lý của quán Thiên Thuận."

Vị sếp Lý vẻ lớn tuổi hơn Tống Đình, thấy Tống Đình, giọng điệu mang theo vẻ áy náy: "Ngại quá ông chủ Tống, thằng em trai của du học mấy ngày, mới về nước bao lâu nên hiểu quy củ, muộn thế còn gây phiền phức cho . Mời trong."

Quán mở ở phố cổ vài năm , chủ yếu phục vụ khách uống đ.á.n.h bài, cũng cung cấp vài món ăn nhẹ. Đèn ở sảnh ngoài đều tắt, cửa phòng VIP ở tầng một đang mở, bàn bày sẵn ngon t.h.u.ố.c xịn. Thấy sếp Lý dẫn , mấy trong phòng bèn dậy. Nam Cửu liếc mắt một cái, bắt gặp Lý Vĩ với khuôn mặt sưng vù đang rũ đầu sát góc tường. Đám Đại Cường T.ử ngay cạnh gã.

Trong căn phòng đàn ông, khó tránh khỏi một cuộc chuyện sặc mùi thị phi ngột ngạt. Tống Đình khựng bước. Anh kịp lên tiếng, Nam Cửu bảo: " đợi chú ở ngoài."

Đại sảnh một bóng , Nam Cửu tùy tiện tìm một vị trí xuống.

Tống Đình và Trịnh Khôn bước trong phòng. Suốt buổi, nhóm của Lý Vĩ gần như cơ hội chen câu nào, là sếp Lý dàn hòa. Hắn biện minh rằng em trai nhà hiểu chuyện, thấy bình luận giới thiệu quán Mạo Nhi nền tảng của quán Thiên Thuận bèn theo dõi kênh của quán Mạo Nhi mấy ngày, định bụng sang xem cơ hội đào góc tường cướp về . Sếp Lý giải thích rằng tối muộn ông mới nhận tin đám Lý Vĩ chạy sang quán loạn, hứa hẹn hôm nào đó chắc chắn sẽ đích tới cửa tạ tội với ông nội Nam.

Tống Đình hất cằm hiệu cho Trịnh Khôn. Trịnh Khôn nở nụ ngoài mặt nhưng trong lòng , mở lời: "Lão Lý , ông mở ít quán xá ở Nam Thành, tính cũng là m.á.u mặt. Chuyện chỉ đơn giản là cạnh tranh ác ý nữa. Quán Mạo Nhi mở ở đây bao nhiêu năm , lúc nó khai trương, chắc bố ông còn đang ở xó xỉnh nào nhỉ? Đám thủ hạ của ông ăn kiểu , xem ông định vứt bỏ luôn cả danh tiếng của hả?"

Sắc mặt sếp Lý khẽ biến đổi, sang Tống Đình: "Người em, chúng coi như cũng tính là nửa bạn đồng hành, danh tiếng của qua từ lâu. Hôm nay coi như đ.á.n.h quen . đồn sảng khoái, ông đây cũng điêu với . Cậu xem chuyện nên giải quyết thế nào?"

Tống Đình bưng chén lên, nhấp một ngụm, ánh mắt tối dần: "Sếp Lý, quán xá thì mở đấy, nhưng thì kém sắc."

Những đây, ngoại trừ mấy thằng thanh niên bồng bột bốc đồng như Lý Vĩ , thì đều là cáo già ngàn năm cả. Trên thương trường chẳng kẻ thù, chỉ lợi ích, chỉ cần còn đàm phán thì chẳng mâu thuẫn nào thể hóa giải. Sếp Lý liếc vẻ mặt như như của Trịnh Khôn, trong lòng tức khắc tỏ tường. Chẳng bao lâu , trong phòng VIP vang lên tiếng chuyện trò hòa hợp.

Nam Cửu tựa lưng ghế sô pha, khóe môi khẽ cong lên, cơ thể cũng thả lỏng, để tâm lắng cuộc trò chuyện bên trong phòng nữa.

Khi nhóm rời khỏi phòng thì là rạng sáng. Tống Đình đưa mắt quét quanh sảnh lớn nhưng thấy Nam Cửu . Anh rút điện thoại định gọi thì ngước lên thấy cô đang quấn chặt chiếc áo khoác, cuộn tròn ngủ gục ghế sô pha.

Tống Đình bước tới, huých nhẹ cô: "Dậy , về nhà thôi."

Đầu óc Nam Cửu choáng váng mụ mị, cơ thể nặng trịch như đổ chì, tài nào nhúc nhích nổi.

Tống Đình tóm lấy cánh tay cô cách một lớp áo, kéo cô dậy. Nam Cửu lảo đảo dậy, hai mí mắt sụp xuống chẳng còn chút sức lực nào.

Sếp Lý lên tiếng: "Trên lầu phòng, là đưa cô lên lầu nghỉ một đêm ?"

"Không cần." Tống Đình mảy may suy nghĩ mà từ chối thẳng.

Anh lưu lâu hơn nữa, dẫn Nam Cửu rời khỏi quán .

Sếp Lý hàn huyên cùng Trịnh Khôn: "Bạn gái ông chủ Tống uống rượu đấy ? Đi bộ về cũng mất một đoạn đường kha khá đấy."

Trịnh Khôn mang vẻ mặt vi diệu, liếc mắt lão: "Hôm nào ông qua quán Mạo Nhi tạ , thử mở miệng câu mặt ông nội Nam xem, xem ông lấy gậy ba-toong đập vỡ đầu ông nhé."

Sếp Lý ngẫm nghĩ thấy sai sai, dò hỏi: " lỡ lời câu nào ?"

"Cô bé đó họ Nam, chắc chính là mà mấy ông đào đấy."

"..." Vẻ mặt sếp Lý sượng trân, ngậm chặt miệng .

Loading...