Hẻm nhỏ Nam Thành - Chương 15: Năm hai đại học 8

Cập nhật lúc: 2026-09-04 11:48:37
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam Cửu lê bước theo Tống Đình. Cô cũng từng uống rượu vài , dịp sinh nhật bạn học đồng nghiệp mời cơm. Cô từng say, nhưng còn tùy tâm trạng. Hôm nay tâm trạng , thức đến khuya thế , men rượu bốc lên mãnh liệt hơn hẳn khi.

Tống Đình một đoạn, cô vẫn rớt phía . Anh đành dừng bước đợi cô: "Sao ? Buồn nôn ?"

Nam Cửu xua tay: "Không đến nỗi, chỉ là ở đây tức." Cô ôm ngực, thở gấp.

"Vừa nãy ai còn bảo nhằm nhò gì cơ mà?" Tống Đình trêu thì trêu, nhưng bước chân vẫn , dừng ngay mặt cô xoay lưng, cúi xuống: "Lên ."

Nam Cửu cũng chẳng buồn cậy mạnh với , vươn hai tay choàng qua vai .

Con ngõ nửa đêm ngập trong sương, đến nhịp thở cũng mang theo âm vang ẩm ướt. Bờ vai rộng lớn của gánh lấy sức nặng của cô. Từng bước chân đạp lên gạch đá, bước nào bước nấy đều vững chãi, mạnh mẽ.

Cảm giác choáng váng chao đảo khiến đầu Nam Cửu vô lực rũ xuống gáy . Hơi thở mềm mại phả lên da thịt , từng tia từng sợi len lỏi cổ áo, mang theo nhịp điệu phập phồng khiến .

"Chú bàn xong chuyện ăn ?" Giọng cô lúng búng nơi cổ họng.

"Mấy quán của sếp Lý ở Nam Thành sẽ nhập từ chỗ ."

"...Ừm." Xương cốt trong Nam Cửu như rút cạn, trượt dần xuống . Theo bản năng, cô siết chặt cánh tay ôm lấy cổ Tống Đình, ngón tay buông thõng xương bả vai . Những đường nét rắn rỏi hằn lên lớp vải mỏng. Theo từng nhịp xóc nảy của bước chân, một sự tò mò mơ hồ đến mức gần như bản năng thôi thúc ngón tay cô miết lên từng thớ cơ bắp săn chắc của , khẽ khàng lướt qua.

Giọng Tống Đình trầm trầm vang lên: "Tay để yên ." Bước chân khựng đôi chút, một khoảnh khắc ngắn ngủi đến mức khó lòng nhận , nhưng cũng đủ để Nam Cửu đang chếnh choáng men lưng cảm nhận sự cứng đờ đột ngột .

Ý sóng sánh trong mắt cô, đọng thành một chiếc lưỡi câu nhỏ xíu. Cô rụt tay về, gục đầu lên vai : "Hôm nay nếu đến quán bar, bọn họ cũng sẽ tìm tới tận cửa. tính là gián tiếp chốt một đơn lớn ? Có chia hoa hồng ?"

" thấy cháu còn tỉnh táo lắm, là cháu xuống tự bộ ." Anh bộ định thả cô xuống, Nam Cửu bèn quặp chặt hai chân , hệt như một đứa trẻ đang giở trò ăn vạ.

"Hồi chiều gọi cảnh sát tới, nhỡ camera bằng chứng bọn họ phá hỏng bộ ấm chén, chú định dọn dẹp tàn cuộc thế nào?"

"Không thể nào ."

"Tự tin thế cơ ?"

" tự tin, mà là tin cháu. Bộ ấm chén cháu kiểm tra tối hôm , vấn đề ?"

Một tia sáng dập dờn lướt qua đáy mắt Tống Đình. Anh siết chặt bàn tay đang giữ đầu gối cô, xốc ngay ngắn lưng.

Đèn đường trong con ngõ tối tăm dường như cũng đình công theo màn đêm buông xuống, sâu bên trong ngõ đặc quánh như mực hệt như một vực thẳm nặng nề. Đã vô , đơn độc bước về phía vực thẳm , mong cầu, cũng chẳng thấy điểm dừng.

Đêm nay, lưng thêm một . Hơi thở của cô nhẹ nhàng mà chân thực, phả vành tai , cuốn theo những tia lửa chực chờ bùng cháy, mang đến cho con ngõ một thứ ánh sáng từng .

Lúc về đến quán Mạo Nhi, Nam Cửu gục vai ngủ . Tống Đình mở cửa, cõng Nam Cửu về gian phòng phụ.

Anh xoay , đặt Nam Cửu xuống mép giường. Cô đổ ập xuống giường với tư thế xiêu vẹo. Tống Đình xổm xuống cởi giày cho cô. Lúc lên, thấy nửa cô vẫn treo lơ lửng bên mép giường, chực chờ rớt xuống.

Anh đỡ lấy vai, nhấc bổng cô lên một chút cúi rút chiếc áo khoác của .

Cơ thể cô rơi lòng bàn tay . Xuyên qua lớp vải, ấm từ những ngón tay len lỏi cơ thể cô. Nam Cửu từ từ hé mở hàng mi. Hơi thở của đang ở sát sạt ngay mặt. Cảm giác mụ mị tràn ngập tâm trí, cô kìm mà rướn cằm lên, ngậm lấy môi của , khẽ c.ắ.n một cái.

Tống Đình giật thót, lập tức ấn cô bẹp xuống giường. Động tác quá mức chớp nhoáng khiến môi răng cô kịp buông kéo tuột . Vị rỉ sét tanh tanh lan tỏa môi. Môi cô dính m.á.u của , sắc đỏ tươi trong đêm tối chẳng khác nào cánh hoa túc, ma mị và chói mắt.

Mùi m.á.u tanh hòa quyện cùng hương thơm thanh lạnh cô tạo thành một cú va chạm nguy hiểm, trái tim Tống Đình đập thình thịch. Cơ hàm bạnh , vội thẳng để nới rộng cách với cô.

Hơi thở dần nguội lạnh sự kìm nén, xoay bước , bỏ một giọng trầm thấp và lạnh lẽo: "Đêm nay cháu quá trớn đấy. coi như cháu say rượu, đầu óc tỉnh táo."

Đi đến cửa, nắm lấy tay nắm, vặn mạnh ghì chặt: "Nếu gì khiến cháu hiểu lầm, sẽ chú ý chừng mực ."

Anh bước khỏi phòng. "Cạch" một tiếng, cánh cửa khép .

Nam Cửu đờ đẫn chằm chằm lên trần nhà, khóe mắt xẹt qua một tia cô đơn ngắn ngủi. Cô chầm chậm nhắm mắt . Bóng tối bủa vây, cả cơ thể chìm một giấc mơ trống rỗng, chỉ vang vọng những thanh âm vô định.

...

Rời khỏi gian phòng phụ, Tống Đình lên lầu tắm rửa, giặt sạch bộ quần áo đem phơi sân thượng. Xong xuôi việc thì trời cũng muộn. Nam Kiều Vũ đang ngủ dạng chân dạng tay giường. Tống Đình rón rén về phòng, trải nệm xuống đất. Cảm giác đau rát lúc ẩn lúc hiện môi hệt như tiếng chuông báo thức dồn dập, mấy kéo tỉnh từ trong cơn ngái ngủ.

Nằm thêm vài tiếng mà vẫn trằn trọc yên, dứt khoát dậy sớm, xuống bếp cho kê nồi. Đứng canh đến lúc cháo sôi, mới vặn nhỏ lửa.

Nam Cửu về đây là để việc giúp ông nội. Cô cũng tự giác, ngày nào cũng dậy sớm lúc quán mở cửa, giống ngày xưa cứ hễ đến là ngủ cho đến lúc tự tỉnh mới thôi.

Riêng hôm nay, mặt trời lên cao bằng con sào mà cửa phòng cô vẫn đóng im ỉm.

Ông nội Nam húp xong ngụm cháo kê cuối cùng, ngẩng đầu với Tống Đình: "Hôm nay nấu cháo ngon đấy." Đặt bát xuống, thấy Nam Cửu vẫn dậy, ông lầm bầm: "Tối qua ăn, bữa sáng nguội ngắt vẫn chịu dậy, xem hết quản nổi con ranh ."

Ông nội Nam chỉ tay cây gậy ba-toong, bảo Tống Đình: "Lấy đây, để gọi nó."

Tống Đình nhúc nhích, lên tiếng can: "Tối qua cô về trễ, ông cứ để cô ngủ thêm lát nữa ."

Ông nội Nam ngả tựa lưng ghế, dời mắt sang Tống Đình: "Mấy đứa về lúc mấy giờ?"

Nam Kiều Vũ chép chép miệng: "Anh về lúc nào em còn chẳng ."

Tống Đình thả ấm, ánh mắt khẽ rũ xuống: "Cháu qua chỗ Trịnh Khôn một lát." Anh lướt qua: "Thông qua Trịnh Khôn, cháu gặp mấy thanh niên đến quán gây sự hôm qua ."

Nam Kiều Vũ thẳng , thôi chép miệng nữa. Tống Đình bưng tách pha đến mặt ông nội: "Đám đó đúng là tới để uống , họ là của quán bên cạnh."

Ông nội Nam nâng tách lên, thổi nhẹ những búp trôi nổi mặt nước: "Giải quyết thỏa chứ?"

"Vâng ạ." Tống Đình thu dọn bát đũa sang một bên. "Hôm qua Tiểu Cửu to chuyện cũng hẳn là việc . Mấy tên đó cố tình đ.á.n.h đồng chuyện cái ấm với tin tức mấy hôm . Dù dĩ hòa vi quý, tin đồn vẫn sẽ phao ngoài. Gọi cảnh sát tới cũng coi như chuyện ngay tại trận, tránh để những khách khác sinh lòng e ngại."

Hành động tưởng chừng như xốc nổi hôm qua của Nam Cửu Tống Đình phân tích theo một góc khác, trình bày mặt ông nội, giúp hóa giải mâu thuẫn hư vô.

Ông nội Nam cúi đầu nhấp một ngụm , ánh mắt dừng những lá chìm nổi. Cả đời kinh doanh quán , ông luôn tâm niệm dĩ hòa vi quý, thành bạn hàng thì cũng thành bằng hữu, gặp chuyện thì cố gắng giải quyết êm , hạn chế xô xát. Người tìm đến quán để giảng hòa cũng là nể nang cái phong cách việc của ông. Cách hành xử của Nam Cửu thì khác một trời một vực. Cô bé việc góc cạnh sắc sảo, tuy mạnh mẽ như gió cuốn mưa sa nhưng trong lòng luôn tự chừng mực. Cô nguyên tắc và giới hạn rõ ràng, hễ kẻ mạo phạm là lập tức xù lông nhím. Sự việc ngày hôm qua thoạt vẻ bốc đồng, nhưng giúp quán dứt điểm hậu họa, bóp c.h.ế.t tin đồn ngay từ trong trứng nước, cho đối thủ cạnh tranh bất cứ cơ hội nào để giở trò.

Ông nội Nam đặt tách xuống, thở dài một tiếng: "Thời thế đổi ..." Mấy chữ lên trọn vẹn tâm trạng phức tạp của ông. Ông sang Tống Đình: "Hôm qua những lời nặng nề quá ?"

Nam Kiều Vũ ngân dài một tiếng "Vầng", đầu gật lia lịa.

Tống Đình mỉm đáp: "Cô trách ông ."

...

Nam Cửu ngủ một giấc đến tận hơn mười giờ sáng, khách trong quán cũng đổi sang một lượt mới. Cô cầm quần áo sạch bước khỏi phòng phụ, cố tình liếc mắt về phía phòng nhưng thấy bóng dáng Tống Đình . Cô bèn vòng qua phòng , chạy tót lên phòng tắm tầng hai đóng cửa .

Tắm nước nóng thỏa thuê xong xuôi, Nam Cửu một bộ áo hai dây và quần soóc sạch sẽ bước khỏi phòng tắm. Vừa rẽ tới cầu thang thì Tống Đình cũng vặn lên gác xép lấy đồ. Hành lang chật hẹp, cuộc chạm mặt cách nào né tránh. Mái tóc dài của cô búi gọn gáy. Hơi nước còn đọng vấn vít làn da trắng ngần ửng hồng. Hương xà phòng thơm mát theo từng bước chân cô tỏa thoang thoảng.

Tống Đình liếc mắt cô. Nam Cửu ngoảnh mặt , với biểu cảm dửng dưng, cô nghiêng , ép sát tường để lướt qua .

Ông nội Nam đầu , thấy Nam Cửu đang trong quầy, bèn chống gậy tới bảo: "Ra phía kiếm gì ăn lót ."

Nam Cửu cái giọng điệu ngay chuyện cô lẻn chơi tối qua ông xí xóa. Đã ông nội đem chuyện đó để cằn nhằn thì cô cũng ném luôn những lời trách móc chiều qua của ông đầu.

Nồi ủ vẫn còn cắm điện. Nam Cửu múc một bát cháo nóng rúc trong quầy từ từ húp. Ông nội Nam liếc thấy ngón tay băng bó thành cục to đùng của cô, bước vội tới hỏi: "Tay thế ?"

"Móng tay lật một chút ạ."

Ông nội Nam rướn cổ kỹ, thấy miếng gạc quấn quanh ngón tay ướt sũng bèn mắng: "Đã bảo là đừng để móng tay dài cơ mà, gạc ướt thế tháo ?"

"Lát nữa cháu ." Nam Cửu cắm mặt húp cháo.

"Có vết thương thì kiêng đồ cay nóng . Ăn thêm hai bát cháo nữa, chú Tống của cháu cất công dậy hầm từ sáng sớm đấy."

Bàn tay bưng bát của Nam Cửu khựng giữa trung, cô ngước mắt lên: "Chú nấu ạ?"

"Làm ?"

Nam Cửu đặt bộp cái bát xuống: "Thế thì cháu ăn nữa."

Tống Đình lấy đồ xong xuống lúc ngang qua quầy, rành rành trọn vẹn câu . Bước chân chẳng hề chững , cứ thế thẳng đến tủ bảo quản .

Ông nội Nam liếc mắt theo Tống Đình, hỏi Nam Cửu: "Đang yên đang lành cháu dở chứng gì với chú Tống thế hả?"

Nam Cửu cúi đầu, giọng lí nhí trong họng: "Cháu dở chứng."

"Càng lớn tính nết càng kỳ cục." Ông nội Nam chống gậy lững thững xa.

Ở góc khác, Tống Đình đem chia xong đưa cho thím Ngô. Thím Ngô đón lấy, cùng Tống Đình đối chiếu từng loại. Đang chuyện, ánh mắt thím bất chợt rơi xuống đôi môi của . Cuối cùng, thím hỏi: "Môi mà rách thế ? Có nóng trong ? Lát nữa chợ thím mua cho mấy quả lê nhé."

Bàn tay đang cầm hóa đơn của Nam Cửu đột ngột khựng . Giọng Tống Đình vang lên từ bên : "Không cần thím, pha chút hoa cúc uống là ."

Thím Ngô gật đầu, ôm đống việc. Đôi mắt Nam Cửu liếc dài về đuôi mắt, ánh nhẹ như lông vũ quét qua đôi môi Tống Đình. Môi mỏng, nhưng đường nét sắc sảo rõ ràng, hề vân môi, tỏa sự quyến rũ c.h.ế.t . Trên bờ môi căng mọng hằn chéo một vết tích mờ ám. Anh vô thức mím môi, cử động nhỏ nhặt chạm tới vết thương, khiến một gợn sóng lặng lẽ lan tỏa trong con ngươi của Nam Cửu.

Tống Đình ngước mắt lên, ánh phóng thẳng tới chút phòng . Tầm mắt Nam Cửu tức thì nảy , ném sang chỗ khác, nhưng khóe mắt vẫn kịp nhận bóng Tống Đình đang vòng qua tủ bảo quản để tiến về phía .

Nam Cửu ngoảnh mặt . Tiếng bước chân ngừng tiến gần. Các đốt ngón tay đang cầm bút bi đen của cô dần tái nhợt, vô thức chấm xuống tờ hóa đơn mấy dấu chấm đen. Bóng dáng Tống Đình dừng quầy, che khuất ánh nắng hắt từ bên ngoài. Nửa của nhoài về phía , bao trùm lấy gần như bộ gian quầy. Nam Cửu cụp mắt, thở trở nên mỏng manh yếu ớt.

Một tiếng "cạch" khe khẽ vang lên. Chai champagne yên vị mặt quầy. Đó là chai rượu tối qua cô ném tiệm xách về. Đặt chai rượu xuống xong, Tống Đình chẳng thêm lời nào thừa thãi, lưng tiếp tục công việc. Ánh sáng một nữa phủ xuống quầy tính tiền. Nhịp thở của Nam Cửu lúc mới thông suốt trở .

Nam Kiều Vũ thấy chai champagne, lập tức sán tới: "Dô, xoáy đấy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hem-nho-nam-thanh/chuong-15-nam-hai-dai-hoc-8.html.]

Nói , toan đưa tay cầm. Nam Cửu bèn vồ lấy ôm chặt lòng, cảnh cáo: "Cấm chạm ." Xong, cô dậy cất chai rượu phòng.

Một lúc , ông nội Nam thấy miếng gạc dính nước tay Nam Cửu vẫn tháo . Ông đầu bảo Tống Đình: "Cháu tìm ít gạc sạch đây cho Tiểu Cửu, gạc tay nó ướt nhẹp mà cứ để ủ thế ."

Tống Đình . Tiếp xong bàn khách đó, lên lầu lấy băng gạc xuống, đặt mặt Nam Cửu định bỏ . Nam Cửu liếc mắt miếng gạc, ánh mắt nhướng lên: " tự ?"

Bước chân Tống Đình khựng . Anh , kéo một chiếc ghế qua xuống cạnh quầy. Tay vươn định lấy băng gạc thì Nam Cửu nhanh hơn một bước, giật lấy miếng gạc nắm chặt trong tay. Giữa quán ồn ào náo nhiệt, ánh nắng ấm áp rạng rỡ, khóe mắt mỏng sắc như lưỡi d.a.o của cô lướt qua , xa cách và hờ hững: "Không cần."

Tống Đình khẽ hếch mí mắt, lẳng lặng quan sát cô hai giây dậy, đẩy ghế .

Thấy sắc mặt thoáng sa sầm, trong lòng Nam Cửu xẹt qua một tia khoái trá của sự trả thù. Cô cúi đầu dùng kéo cắt miếng gạc cũ , tự gạc mới.

Suốt cả ngày, Nam Cửu với Tống Đình thêm một câu nào. Đến bữa tối, cô bưng bát chui trong quầy ăn. Ngay cả ông nội Nam cũng ngửi thấy mùi căng thẳng. Thừa lúc Tống Đình bếp, ông vẫy Nam Cửu tới hỏi: "Rốt cuộc cháu thành kiến gì với chú Tống? Lần nào đến đây cũng tỏ thái độ với thế hả?"

"Làm như chú nhiệt tình với cháu lắm ."

"Cái tính chú vốn thế , chẳng bao giờ ngon ngọt, nhưng đối xử với cháu tệ ? Lần nào cháu về chú chẳng dọn dẹp phòng ốc tươm tất, đồ đạc cần sắm sửa gì cũng lo chu ."

"Đó đối xử với cháu, mà là nể mặt ông thôi."

"Cháu câu đúng là chẳng lương tâm gì cả. Cái năm việc buôn bán của chú còn khởi sắc, trong chẳng mấy đồng mà vẫn chắt bóp mua cho cháu cái máy tính. Nếu vì nể mặt thì chuyện đó giấu kín mấy năm trời như thế ?"

Nam Cửu cụp mắt, gì. Cảm xúc ngổn ngang trong mắt hàng mi che khuất. Lát , cô rảo bước quầy lấy điện thoại thẳng cửa.

Ông nội Nam trố mắt hỏi: "Lại chạy ? Mới mấy câu tót ."

"Đi mua băng vệ sinh." Cô chẳng thèm ngoảnh đầu , bước khỏi quán .

Ông nội Nam lầm bầm: "Cái tính hùng hùng hổ hổ là giống ai nữa."

Tống Đình lau tay bước từ bếp . Ông nội Nam nghiêng đầu , tiếp: "Chắc là giống bà nội nó. Hồi bà nội nó m.a.n.g t.h.a.i đứa đầu, đầu ngõ chống nạnh một cái là mười dặm quanh đây chẳng đứa nào dám dây."

Ý thoáng xẹt qua khóe môi Tống Đình. Anh cúi đầu vắt gọn chiếc giẻ lau sang một bên.

Đề tài của ông nội Nam đột nhiên chuyển hướng: "Từ bé bố quan tâm đến nó, đ.â.m nó quen thói nấy , nhiều khi hiểu quy củ."

"Cháu hiểu." Ánh mắt Tống Đình hướng ngoài ngõ. Bóng dáng quen thuộc nhanh chóng khuất qua khung cửa sổ.

...

Nam Cửu mua vài gói b.ăn.g v.ệ si.nh xách túi về. Lúc đến đầu ngõ, một chiếc xe tải cỡ lớn vượt qua lưng cô từ từ tấp lề đường. Một đàn ông trẻ tuổi nhảy từ xe xuống.

Nam Cửu ngước lên , đúng lúc gã thanh niên cũng ngoái . Vẻ mặt khựng reo lên: "Nam Cửu?"

Nam Cửu liếc mắt đ.á.n.h giá đàn ông từ đầu đến chân, ngập ngừng hỏi : "Lý Sùng Quang?"

"Là đây!" Lý Sùng Quang nhe răng : “Cậu nhận thật ? Mới bao năm gặp thôi mà?"

Nam Cửu nhướng mày, một nữa săm soi : "Cậu mới học tu nghiệp ở châu Phi về đấy ?"

Bầu trời bắt đầu sập tối, ánh sáng vốn yếu , Lý Sùng Quang khuất trong bóng râm, lên chỉ thấy mỗi hai hàm răng trắng lóa, cả đen nhẻm.

Lý Sùng Quang sập cửa xe, hớn hở chạy tới chỗ Nam Cửu: "Cậu về từ bao giờ thế?"

"Cuối tháng sáu."

"Cậu vẫn đang học đại học nhỉ?"

"Ừ, đang nghỉ hè."

"Giờ gặp mặt dễ. Cô sinh viên đại học, nào, mời ăn thịt nướng."

Nam Cửu đ.á.n.h mắt chiếc xe tải lưng : "Cậu mới về chứ gì? Cậu chắc là cần tạt qua nhà chứ?"

"Cơ hội về nhà thì nhiều lắm, nhưng gặp mới là chuyện hiếm."

Hai tuy bẵng mấy năm gặp, cảnh sống của đôi bên cũng đổi đến chóng mặt, nhưng tính cách tự nhiên quen của Lý Sùng Quang vẫn hề đổi. Dăm ba câu bông đùa kéo ngay cảm giác thoải mái hệt như hồi còn chơi với ngày .

Nam Cửu gọi điện cho ông nội Nam, thông báo gặp Lý Sùng Quang ở đầu ngõ, ăn một lát về, nhắc ông cần phần cửa. Ông nội dặn cô đừng ăn cay. Lý Sùng Quang giật lấy điện thoại, tíu tít hỏi thăm ông và hẹn sáng hôm sẽ tới quán thăm ông.

Tắt máy xong, hai rủ một quán đồ nướng ở cuối dãy phố cổ. Lý Sùng Quang gọi bèn hai đĩa to bự, cẩn thận dặn dò chủ quán cho ớt.

Nam Cửu bật : "Đừng ông nội , cần kiêng cữ kỹ thế , đứt tay xíu thôi mà."

Cô giơ ngón tay quấn băng gạc lên. Lý Sùng Quang nhướn mày: "Băng bó cục mịch thế ? Thế thì cứ cẩn thận là hơn."

Lần Nam Cửu gặp Lý Sùng Quang là từ hồi học lớp mười một. Khi , suốt ngày rong chơi lêu lổng ở nhà, chăm bẵm nên da dẻ trắng trẻo. Giờ lái xe tải, rong ruổi chạy hết đông nam tây bắc, da đen sạm mấy tông, còn bộ dáng da trắng thịt mềm như nữa, trông cũng rắn rỏi, sần sùi hơn.

Khi mấy xâu thịt dọn lên, Lý Sùng Quang bắt đầu mở máy buôn chuyện, kể lể với Nam Cửu đủ chuyện trời biển, phần lớn là những chuyện kỳ lạ giật gân gặp dọc đường chở hàng. Nam Cửu thi thoảng mới đệm thêm đôi ba câu, còn chủ yếu đóng vai một .

đối diện Lý Sùng Quang, nước da trắng sứ rạng rỡ. Không cần trang điểm cầu kỳ, cũng chẳng chải chuốt lộng lẫy, nhưng ở cô vẫn toát lên phong thái thời thượng vô cùng tự nhiên của gái thành phố. Ánh mắt Lý Sùng Quang từ lúc xuống vẫn từng rời khỏi cô.

Hai thả bộ về nhà, ngang qua chỗ đậu chiếc xe tải khi nãy. Nam Cửu khựng , vỗ vỗ lên cửa xe: " từng xe tải bao giờ, mở cửa cho xem thử ."

Lý Sùng Quang kéo cửa mở . Nam Cửu bấu tay vịn đu nhảy tót lên ghế lái. Lý Sùng Quang vòng qua ghế phụ, bật đèn điện trong xe lên.

Nam Cửu nắm chặt vô lăng, chân nhấn hờ chân ga. Bánh lái khổng lồ bọc một lớp vỏ da sờn rách trông càng thêm đồ sộ trong lòng bàn tay mảnh khảnh của cô. Cô vắt tay lên chiếc cần to tướng, hất hàm hách dịch về đoạn đường phía , điệu bộ mô phỏng hệt như đang cầm lái thật. Con quái thú cơ khí hạng nặng sự chế ngự của cô tạo nên một sự tương phản cực gắt. Thân hình nhỏ bé của cô những chẳng nuốt chửng, mà trái còn tỏa khí thế áp đảo kiểm soát vạn vật.

Thấy cô thao tác thuần thục như , Lý Sùng Quang hỏi: "Cậu lái xe tải ?"

" đến bằng lái xe còn chẳng , bảo xem ?"

"..." Thấy cô diễn sâu y như thật, suýt chút nữa rút chìa khóa đưa cho cô lái thử luôn.

"Chuyến trở trường thu xếp thời gian thi lấy cái bằng lái mới ." Cô chuyển dời ánh : "Khó lắm ?"

"Cái gì cơ?"

"Thì thi lấy bằng lái xe ."

"Dù thì cũng kẹt ở lý thuyết tận nửa năm. Não dùng , chắc là chẳng tốn thời gian lâu đến thế ."

Nam Cửu gật gù chiều đồng tình với cách .

"Cái dùng để gì?" Nam Cửu chỉ tay cái nồi đặt gầm ghế lái phụ.

"Để nấu cơm chứ gì. Đôi khi tắc đường cao tốc ròng rã mấy tiếng liền, kiểu gì mà chẳng ăn."

Nam Cửu chép chép miệng thán phục: "Nồi cơm điện luôn! Đỉnh của chóp!"

"Thế là gì, là thao tác cơ bản thôi." Lý Sùng Quang hất tấm ván chắn trần xe lên: "Trên còn cả một chỗ để ngủ luôn cơ!"

Nam Cửu ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó tin: "Thế cũng á?"

Cô trèo lên ghế, hai tay chống xuống leo lên tầng lửng. Bên trải sẵn một chiếc nệm êm ái in. Khoảng gian độc đáo mang đến một cảm giác che chở bao bọc mãnh liệt. Nam Cửu đóng nắp trần một cách thích thú, bộ gian bên lập tức ngăn cách độc lập.

"Thế tối quá."

"Có đèn đấy, bật lên xem." Giọng Lý Sùng Quang từ vọng lên.

Nam Cửu mở tấm ván che lên: "Chỗ nào cơ?"

Lý Sùng Quang lên ghế, leo nửa lên tầng hai. Cậu quờ tay bật công tắc, bốn bề lập tức bừng sáng. Nam Cửu phát hiện ngay tại ổ điện những gắn một chiếc đèn nhỏ, mà còn cắm cả một chiếc sạc điện thoại, lười mà lướt điện thoại thì chill .

...

Mỗi tối khi quán đóng cửa, Tống Đình đến tiệm phố cổ vì chỗ đó đóng cửa muộn hơn. Trên đường từ tiệm trở về, Tống Đình thấy chiếc xe tải của Lý Sùng Quang đang đỗ ở đầu ngõ, đèn trong xe đang bật nhưng chẳng ai ghế . Tống Đình rảo bước gần. lúc đó, Lý Sùng Quang trèo từ trần xe xuống. Cậu thả về ghế lái phụ thì một đôi chân thon dài của phụ nữ cũng vươn từ phía xuống. Tống Đình lướt mắt qua. Anh định thu tầm mắt thì Nam Cửu dẫm lên ghế lái, trườn xuống thẳng vị trí. Ánh mắt cô va thẳng Tống Đình ngay phía mặt. Nét mặt của cả hai đều khựng .

Lý Sùng Quang mở cửa bước xuống xe, gật đầu chào Tống Đình: "Anh Tống, trùng hợp thế ạ?"

Tầm mắt Tống Đình từ từ rời khỏi Nam Cửu, liếc sang Lý Sùng Quang: "Mới về ?"

"Vâng, tối nay em mới đến Nam Thành."

Nam Cửu bung cửa ghế lái, bước xuống xe. Trên đường trở về, Lý Sùng Quang kẹp ở giữa, thi thoảng tiện miệng tán gẫu vài câu với Tống Đình. Nam Cửu ở phía bên Lý Sùng Quang, lặng lẽ cái bóng của chính . Túi b.ăn.g v.ệ si.nh cô xách xách suốt cả một buổi tối.

Về đến quán Mạo Nhi, Lý Sùng Quang dừng bước, chào Tống Đình một tiếng sang với Nam Cửu: "Mấy hôm nay đang nghỉ, mai qua tìm chơi nhé."

Nam Cửu vẫy vẫy tay chào: "Cậu cứ lo nghỉ ngơi dưỡng sức ."

"Tinh thần lúc nào chẳng phơi phới." Lý Sùng Quang mỉm đầu xa.

Tống Đình đẩy cửa quán , Nam Cửu cũng theo bước . Đi qua sảnh đường, cô chẳng hề dừng bước mà thẳng về phòng. Giọng của Tống Đình bỗng vang lên ngay phía lưng cô: "Cháu trèo lên xe gì?"

Nhịp bước của Nam Cửu chậm dừng hẳn. Cô , mái tóc dài màu vàng kim rực rỡ tắm trong ánh trăng hất sang một bên vai. Khóe mắt xếch khẽ liếc qua, bầu khí xung quanh lập tức như một sợi chỉ vô hình siết chặt .

"Thì gì?" Cô hỏi ngược , bất chợt mỉm . Khóe môi uốn cong vạch những gợn sóng đầy mê hoặc: "Học... lái xe thôi mà."

Dứt lời, cô nán thêm nữa, xoay thẳng phòng, đóng ập cửa .

Loading...